Work Text:
Cung Thượng Giác tồn tại như một tượng đài vững chãi cho biểu tượng quyền uy của hai tiếng Cung Môn trên chốn giang hồ hiểm ác. Hắn là cây cổ thụ thay Cung gia vươn cành đến những địa phương xa xôi bên ngoài dãy núi trùng điệp của sơn cốc Cựu Trần, cũng là tấm khiên vững chắc không thể nào vỡ, bảo hộ Cung thị trước mũi nhọn tàn độc của Vô Phong. Hắn gánh trên đôi vai mình cả một đại gia tộc nghìn năm vinh hiển, cũng tự mình đem căm hờn nợ máu lên đầu tim mà tiến bước, nhưng lại chẳng sống cho mình lấy một phút một giây. Như lời bộc bạch Cung Viễn Chủy từng sẻ chia với Thượng Quan Thiển dưới mái hiên tầm tã mưa ngày ấy, Cung Thượng Giác chưa từng mong cầu điều gì, cho đến khi được gặp nàng.
Cung Viễn Chủy y cùng hắn lớn lên, hai huynh đệ nương tựa vào nhau mà sống trong lặng im, cô tịch. Y từng nhìn thấy Cung Thượng Giác vì giang hồ đạo nghĩa, vì Cung Môn trách nhiệm mà đổ máu. Y từng nhìn thấy Cung Thượng Giác vì mẫu thân bạc phận, vì ấu đệ yểu mệnh mà rơi lệ. Nhưng y hiếm khi được chứng kiến nỗi khao khát cháy bỏng trong con ngươi tưởng chừng sắc lạnh, yên ắng vĩnh hằng như hồ băng ngàn năm lạnh giá kia, hiếm khi được nghe thấy chất giọng trầm thấp, lạnh lùng đó thốt lên hai chữ “cầu xin”. Trong suốt mười tám năm cuộc đời của mình, Cung Viễn Chủy chỉ từng nghe Cung Thượng Giác nói lời cầu xin đúng bốn lần.
Lần đầu tiên, là một câu “Xin đệ đừng đi” nghẹn ngào trong nước mắt của một thiếu niên vừa mất đi tất cả. Viễn Chủy bé thơ ngây ngô nhìn xuống vị ca ca đang nắm chặt lấy tay mình không buông, đôi tay hắn bấu vào da thịt non mềm của hài tử sau lớp trang phục, nhưng không khiến đứa nhỏ cảm thấy đau đớn, mà ngược lại ấm áp chan hòa. Thiếu niên ấy rút từ thắt lưng một đoản đao đen bóng, chuôi khắc hoa văn tinh xảo, cẩn thận dúi cán đao vào đôi tay trẻ thơ bé xíu. Cung Viễn Chủy ngày đó không hiểu tại sao vị ca ca này lại khóc, y không hiểu ánh mắt xa xăm, nặng trĩu khi người cầu xin y đừng rời xa hắn. Y chỉ biết, y đã nghe thấy từng câu từng chữ lời người khẩn cầu, cũng nguyện ý thuận theo.
Cung Viễn Chủy năm bảy tuổi chỉ còn một mình trên nhân thế, nghe theo một lời nguyện cầu mà có thêm một ca ca. Hôm ấy, ánh sáng đã trở về với thế giới tăm tối, cô liêu của y, và thậm chí còn rực rỡ hơn bao giờ hết. Dù rằng, đôi khi tia sáng ấy quá đỗi chói chang và mãnh liệt, khiến da thịt y bỏng rát hệt như y đang cố gắng chạm tay đến mặt trời. Nhưng dù có cho y lựa chọn lại bao nhiêu lần, Cung Viễn Chủy vẫn sẽ khoác lên mình đôi cánh sáp để bay về hướng nhật quang, mặc cho bản thân hóa thành tro bụi hay xác thân kiệt quệ chìm xuống đáy đại dương tĩnh mịch.
Lần thứ hai, Cung Thượng Giác bao trọn bàn tay hằn sẹo của một Cung Viễn Chủy bất tỉnh trên giường gỗ trong đôi tay đầy rẫy những vết chai từ bao tháng năm cầm đao của hắn, mắt nhỏ lệ miệng không ngừng cầu xin đệ đệ đừng bỏ mình mà đi. Hắn cả đêm đỏ mắt ôm trong tay lồng đèn đã tắt sáng từ lâu, ngước đầu dõi theo những chiếc hoa đăng chấm sáng trên bầu trời đêm thênh thang của sơn cốc Cựu Trần. Giác cung chủ không dám túc trực bên ngoài y quán, bởi hắn sợ mùi máu tanh nồng bên trong cánh cửa kia. Hắn không dám lắng nghe tiếng thở đầy khó khăn của Viễn Chủy, cũng sợ hãi một khoảnh khắc nào đó bản thân sẽ không còn cảm nhận được khí tức quen thuộc của đệ đệ. Chỉ đến khi Kim Phục quay trở lại với một nụ cười nhẹ nhõm, hắn mới buông bỏ hơi thở nặng trĩu cứ mãi mắc míu trong lồng ngực.
Cung Thượng Giác tự mình thay cho Viễn Chủy một bộ y phục mới, tự tay lau đi những mảng máu đỏ thẫm ghê rợn rải rác trên da thịt trắng sứ, ngọc ngà. Hắn ngây người mân mê vết cắt còn chưa lành hẳn trên ngón tay thanh tú của đệ đệ, cõi lòng giằng xé chẳng thể nào nguôi đi. Nội lực thông qua bàn tay siết chặt cứ lũ lượt rót vào kinh mạch thiếu niên như suối đầu nguồn, nào hay sức lực của phàm nhân rõ ràng chẳng hề vô tận. Nhưng lệ nóng rớt xuống mu bàn tay lạnh băng, nội lực dồi dào ấm áp chảy vào thân thể, thiếu niên kia đều tường tận không hề bỏ sót.
Lời van nài lần này của ca ca, Viễn Chủy cũng đã nghe thấy rồi. Đối với Cung Viễn Chủy, Cung Thượng Giác vĩnh viễn là thần minh, là ánh sáng cuộc đời, là chân lý đất trời không đổi. Y chưa từng trách cứ ca ca, càng sợ ca ca nhìn thấy mình một thân nhuốm máu mà tự trách. Kinh mạch mệnh môn khốn cùng hiểm nguy biết bao nhiêu, đến cả mấy lão đại phu đã dành từng ấy năm cuộc đời cống hiến cho y quán cũng cân nhắc đến việc mời Nguyệt trưởng lão đích thân xem xét, vậy mà thiếu niên nói lấy một tiếng liền cứ thế lấy ra. Khoảnh khắc mảnh sứ sắc nhọn được rút ra khỏi da thịt, máu nóng trào tuôn tung tóe khắp muôn nơi, vấy lên cả gương mặt kinh hãi của vị y sư già, ba hồn bảy vía của Chủy cung chủ dường như cũng lung lay trong phút chốc.
Nhưng Viễn Chủy biết mình chưa thể rời đi. Ca ca còn đang chờ hắn trở về, ca ca còn cần hắn cạnh bên. Y tuyệt đối không nỡ để lại ca ca cô độc trên thế gian, càng không đành lòng chứng kiến ca ca phải ân hận đến hết đời vì một lần vô tình này. Y chẳng phải thần linh, nhưng tâm nguyện của ca ca, dù cho có phải lên núi đao xuống biển lửa, Viễn Chủy cũng nhất định sẽ thực hiện cho bằng được. Cung Thượng Giác muốn có mặt trăng, Cung Viễn Chủy sẽ bắc thang lên trời hái xuống vầng trăng sáng nhất. Cung Thượng Giác muốn có mặt trời, Cung Viễn Chủy sẽ giương cung bắn hạ thái dương. Cung Thượng Giác muốn Cung Viễn Chủy sống sót, y sẽ một đao đánh hạ âm sai rồi xuôi ngược hoàng tuyền mà trở lên.
Lần thứ nhất, Cung Thượng Giác cầu cho chính mình. Lần thứ hai, Cung Thượng Giác cầu cho Viễn Chủy. Nhưng lần thứ ba, hắn lại cầu cho bóng hồng vẫn luôn đau đáu trong tim.
Cung Môn sau trận đại chiến kia tiên phong thống lĩnh giang hồ huyết tẩy Vô Phong. Ngày Cung Thượng Giác dẫn quân phá tan bản doanh của Vô Phong, cũng là ngày hắn tìm lại được nàng, một thân yếu liễu nhuốm sắc huyết đỏ tươi trong ngục tù lạnh lẽo. Thượng Quan Thiển bị Vô Phong bắt giữ và tra tấn tự bao giờ, chẳng có ai hay. Người ta chỉ biết rằng, khi được Cung Nhị tiên sinh đem về Cung Môn, nàng ta đã chỉ còn sót lại một chút hơi tàn. Khá khen cho nữ sát thủ vẫn giữ được sinh mạng trong tình cảnh thừa sống thiếu chết, nhưng lại sót thay đứa nhỏ ngày càng nguy kịch dưới chiếc bụng đã sưng tròn. Điểm Trúc không giết đi đứa nhỏ ngay từ ban đầu, ả ta muốn Thượng Quan Thiển chịu nỗi đau thấu trời khi chỉ có thể trừng mắt chứng kiến hài tử từng ngày chết dần chết mòn trong bụng mẹ, lại không ngờ hạt giống sinh mệnh kia chính là chấp niệm cuối cùng trên cõi đời này giúp nàng tỉnh táo.
Ôm lấy ái nhân ốm yếu trong lòng, đôi bàn tay chai sạn áp lên đường cong hoàn hảo của sản phụ, dõi theo từng nhịp tim yếu ớt của một đứa trẻ còn chẳng hay liệu có cơ duyên đến được với thế gian, đôi mắt phiếm hồng của Cung Thượng Giác xoáy sâu vào tâm can chết lặng của Cung Viễn Chủy. Lần thứ ba trong đời, y nghe thấy ca nói lời cầu xin.
“Ca, không việc gì phải lo. Ta cứu nàng, cũng cứu hài tử của người.” Cung Viễn Chủy nghe thấy chính mình chắc nịch trấn an ca ca, cũng thấy mình giấu đi bàn tay trái hằng run rẩy sau tấm lưng gầy.
Y thấy mình trao đi đóa Xuất Vân Trùng Liên còn đang hé nụ, vốn để dành cho bàn tay đã đứt lìa gân cốt sau trận đại chiến năm xưa. Y thấy mình lao đầu vào nghiên cứu, từ sáng đến đêm tẩm phòng vẫn mãi nồng đượm khói hương dược liệu. Nhưng lần này, Cung Viễn Chủy nghe thấy nguyện ước của ca ca, lại chẳng thể thành toàn cho hắn. Tính mạng của Thượng Quan Thiển sớm đã ngàn cân treo sợi tóc, lục phủ ngũ tạng đều đã di căn thương tổn, mọi nguồn sống của thân thể đều vô tình hữu ý dồn vào nuôi nấng sinh linh bé bỏng trong bụng. Cung Viễn Chủy không giữ được lời hứa với ca ca, y không cứu được người ca thương. Dùng hết sức người, hết thảy dược vật quý hiếm từ Chủy cung, cũng chỉ có thể giữ mạng cho nàng đến thời khắc lâm bồn.
Mùa đông năm ấy Cung Môn rét buốt hơn mọi khi. Gió bấc lạnh đến cắt da cắt thịt, cũng khoét vào lòng người một vết dao sâu hoắm mãi còn rỉ máu. Mệnh người mỏng manh như chiếc lá đầu cành. Phút giây lá vàng héo ùa, cuống khô lìa cành, cũng là thời điểm tiếng chuông ly biệt gióng lên từng hồi đau thương. Tháng ngày kề cận mãi chẳng thể đủ, người vừa gặp gỡ đã lại chia ly. Khoảng thời gian đoàn viên cuối cùng một mùa đông ngắn ngủi ấy, người ta tưởng chừng như Cung Thượng Giác đã gom góp hết thảy dịu dàng của thế gian, sưởi lên ngọn lửa lay lắt ủ ấm trái tim đang cạn dần nhựa sống của người con gái hắn thương yêu. Ngày hạ sinh, khi một hơi thở yếu ớt ồn ã đến với cuộc đời, cũng là lúc một người lặng lẽ trút đi hơi thở cuối cùng. Cung Thượng Giác ôm ấp đứa trẻ còn đỏ hỏn trong vòng tay run rẩy, khóc không ra nước mắt. Những giọt lệ của hắn, cũng đã theo nàng rời khỏi thế gian. Tâm hắn đã từng chết một lần, chỉ để nảy nở mầm non, rồi cuối cùng đóa đỗ quyên chớm nở lại úa tàn trong chớp mắt.
Cung Thượng Giác hắn đánh mất ái nhân, hồn cũng xa rời một nửa. Hắn toàn tâm toàn trí chăm lo cho đứa nhỏ bất hạnh phải lìa xa mẫu thân ngay phút giây chào đời, lại chẳng hề hay biết đứa nhỏ đã cùng hắn lớn khôn lại ngày càng suy yếu. Thượng Quan Thiển qua đời như lá khô lìa cành, thì sinh mệnh nàng để lại cũng héo hắt tựa cành khô chực gãy. Từ ngày tháng còn trong bụng mẹ đã phải chịu cảnh khốn cùng, tiếng khóc đầu đời còn chưa dứt đã chẳng kịp nếm mùi sữa mẹ, dù rằng chẳng phải một đứa trẻ cất tiếng khóc nơi quan tài đóng chặt, nhưng đứa nhỏ này chẳng khác nào vừa sinh ra đã mặc sẵn áo quan. Ngắm nhìn làn da ngày nào đỏ hỏn càng lúc càng trở nên tím tái, lắng nghe con thơ thiếu mẹ khóc lóc không ngưng nghỉ, Cung Thượng Giác xót xa trong lòng hận chẳng thể dùng mạng mình đổi cho đứa bé.
Lần thứ tư, cũng là lần cuối cùng Cung Viễn Chủy được nghe ca ca cất tiếng cầu xin. Hắn lại cầu cho người khác, cho máu mủ ruột rà, cho giọt máu thâm tình của hắn và ý trung nhân. Viễn Chủy nhìn vào nỗi đớn đau, tuyệt vọng chiếm trọn con ngươi y vẫn luôn ngắm nhìn hơn chục năm qua, tâm can tựa như bị ai băm vằm thành trăm mảnh. Y biết, người mà y luôn xem là thần minh mà sùng bái suốt mấy năm qua, cũng chỉ là một phàm nhân đã vụn vỡ đến cùng cực. Y biết, điểm neo đậu cuối cùng của linh hồn vất vưởng trước mặt mình chính là sinh linh bé bỏng ấm áp trong vòng tay y. Y khẽ vuốt nhẹ lên chiếc mũi cao của hài tử bé bỏng giống hệt với phụ thân nó, lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài, nở một nụ cười chân thành, tươi rói với ca ca. Y dặn ca yên tâm, lời nguyện cầu này, y sẽ đáp ứng bằng mọi giá.
Ngày y mang đứa nhỏ đến Nguyệt Cung bế quan tập trung chữa trị, Cung Thượng Giác đích thân choàng cho y trường bào ấm áp của chính mình, tự tay thắt nút như những ngày y còn bé thơ, như những lần y đón chờ hắn trước cổng lớn Cung Môn gió lộng. Cung Viễn Chủy âm thầm khắc sâu vào tâm trí từng đường nét trên gương mặt người ca ca y thương yêu bằng cả sinh mạng, tham lam lưu luyến cái đụng chạm ấm áp của bàn tay người trên gò má đã hao gầy, vương vấn hương nguyệt quế nhè nhẹ thoang thoảng trong không khí. Cung Thượng Giác dặn dò y, hắn chờ ngày đoàn viên. Cung Viễn Chủy trộm nghĩ trong lòng, hẹn kiếp sau gặp lại.
Khi cửa đá dẫn đến hậu sơn khép chặt, tiếng linh đang nơi đuôi tóc thiếu niên vang vọng, vốn là âm cao, nhưng lại để lại trong lòng người một nốt trầm khó tả của sự chia ly. Lần tiếp theo Cung Thượng Giác được nghe tiếng chuông bạc ngân vang, vật còn nhưng người đã lìa xa. Hắn nhìn xuống lắc bạc rung rinh trên đôi chân bé nhỏ của hài tử, tuyến lệ tưởng chừng đã cạn khô lần nữa lại đổ tuôn như thác nước. Đóa Xuất Vân Trùng Liên cuối cùng đã được Viễn Chủy dùng cho đứa nhỏ, nội lực ít ỏi của y đều đã truyền vào kinh mạch yếu ớt của đứa nhỏ, ngay cả giọt máu đầu tim cũng đã lưu lại trong thân thể đứa nhỏ đang cười khúc khích trong vòng tay hắn. Con trai hắn khỏe mạnh, hồng hào được Nguyệt trưởng lão trao trả lại cho Cung Thượng Giác, nhưng còn đứa trẻ được hắn nuôi lớn năm xưa, giờ đây chỉ còn lại là một cái xác im lìm.
