Work Text:
Tửu lượng
Ngược lại với Trần Đang Ca, Đồ Nhất Tiếu khá là hoạt bát và có thể dễ dàng kết giao bằng hữu kể cả với những người không cùng môn phái Thiên Tuyền. Một vò rượu, một câu chuyện, một ước mơ, một chí hướng, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi. Vậy nên cũng không lạ khi Nhất Tiếu đang chén chú chén anh với những đệ tử Cuồng Lan khác, nhất là sau bốn, hoặc năm vò Mãn Giang Hồng, cũng không rõ nữa. Chỉ là, cũng lúc này đây, Nhất Tiếu bắt đầu tìm đến hơi ấm và mùi hương quen thuộc từ tri kỷ của mình. Chỉ cần một cái nhích người, một cái ôm vai, là Đang Ca đã hiểu được rằng, y say, say lắm rồi.
Đang Ca cẩn thận đỡ Nhất Tiếu dậy. Dù sao thì những người đồng môn kia đều say quắc cần câu rồi, nên việc hai người bọn họ bí mật rời khỏi cuộc chơi cũng không ảnh hưởng đến ai.
Khi say, Nhất Tiếu đặc biệt rất dính người, thích làm nũng, cũng thích hôn môi. Trong lều trại chật hẹp đối với hai người đàn ông, thì khoảng cách giữa bọn họ ngay cả con kiến cũng không thể len lỏi vào.
Mùi rượu từ môi Nhất Tiếu khiến Đang Ca có chút chuếnh choáng, trong khi rõ ràng hắn là người tỉnh táo hơn. Hắn nắm lấy bàn tay đàn chạy loạn trên người mình, nhỏ giòn cảnh cáo: “Đừng nghịch. Bên ngoài còn có người.”
“Vậy thì giữ im lặng một chút là được.” Nhất Tiếu nhún vai, sau đó vụng về cởi bỏ từng lớp, giáp, áo, áo trong, giống như đang tách vỏ trái cây. Y xoa lên những vết thương chằng chịt, là kết quả của quãng thời gian hành tẩu giang hồ của hắn. Dưới ánh nền mờ nhạt, đôi mắt của Nhất Tiếu như phủ một màn sương mờ.
“Sao vậy?” Đang Ca nghiêng đầu nhìn y, ngón tay vén lên những sợi tóc loà xoà trên trán. “Đừng lo, đã lâu không còn đau nữa.”
Nhất Tiếu không nói gì, y chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên từng vết sẹo và những vết thương đã đóng vảy của hắn. Vốn dĩ vết thương nên chai dần, nhưng Đang Ca làm cảm thấy ngứa ngáy lạ thường.
Hắn vỗ nhẹ lên eo Nhất Tiếu: “Hôm nay huynh lạ quá, là vì uống hơi nhiều sao?” Đang Ca thở dài, đáng ra hắn không nên để dừng y lại ở vò thứ hai.
Nhất Tiếu lắc đầu, sau đó rướn người, hôn nhẹ lên môi Đang Ca. “Không có gì. Chỉ là hôm nay đột nhiên ta cảm thấy muốn làm nũng một chút.” Điều Đang Ca thích ở y chính là sự thẳng thắn này, yêu ghét rõ ràng, và không giấu giếm những gì mình để trong lòng.
Hắn khẽ cười, tay vẫn xoa eo Nhất Tiếu. “Nói sớm một chút có phải tốt hơn không.” Đang Ca thấy gò má của y đỏ lên, tựa như ráng chiều, khiến trái tim của hắn cũng nảy lên một cái.
Nhất Tiếu rất ngoan ngoãn để hắn phục vụ mình. Y mỉm cười, hai tay đặt trên đùi.
Y có một bí mật, đó là giữa hai chân y chính là một đoá hoa, mà chỉ cần Đang Ca chạm vào liền chảy đầy mật ngọt. Hắn không cần phải tốn quá nhiều công sức cũng đủ khiến hai chân Nhất Tiếu run lên, cũng như hoa huyệt lúc này đang ướt át đến nỗi hắn có thể nghe tiếng nước mỗi lần ba ngón tay của hắn chạm vào và giúp Nhất Tiếu thư giãn.
Nhất Tiếu vặn vẹo eo. Y biết Đang Ca đang không muốn làm đau mình, nhưng da mặt của hắn lại quá mỏng, y lại sợ nói thẳng ra điều mình muốn sẽ khiến hắn xấu hổ rồi bỏ trốn thì ai sẽ là người giúp y giải cơn khát này đây? Nhưng nhìn thấy sự cẩn thận như đốt lửa của Đang Ca lại khiến Nhất Tiếu mất bình tĩnh. Y nhấc một chân lên cọ lên eo của hắn, nhỏ giọng nỉ non.
“Cứ tiến vào đi, đã đủ ướt rồi.” Nhất Tiếu liếm liếm môi.
“Không được, nếu không chuẩn bị kỹ huynh sẽ bị đau.”
Tên này… rốt cuộc đã ăn cơm chưa vậy? Nhất Tiếu giật giật khoé môi. Không được không được, không thể sỗ sàng vồ vập như vậy được, lỡ doạ con cún con này bỏ chạy mất thì sao.
“Sẽ không đau.” Y cắn môi. “Nếu khi bọn họ quay lại thì phải làm sao bây giờ.”
Đang Ca lúc này mới nhớ ra bọn họ đang ở đâu. Lúc này hắn mới cẩn thận di chuyển đến giữa hai chân Nhất Tiếu. Không rõ vô tình vì gấp gáp, hay cố ý vì muốn trêu chọc y, mà hắn lại thẳng lưng, nhắm thẳng vào hoa huyệt non mềm mà đi vào, khiến Nhất Tiếu suýt nữa là phát ra tiếng rên có thể đánh thức mấy con ma men đang nằm sõng soài ở bên ngoài. Y thở dốc, cắn lên bàn tay của Đang Ca đang sờ mặt mình để nén giọng.
Độ ấm nóng ẩm ướt bên trong Nhất Tiếu khiến Đang Ca khó nhịn được mà run rẩy thở dài, bởi ngay cả hắn cũng khó mà kiềm chế được. Hắn cúi xuống nhìn Nhất Tiếu đang cắn tay mình, cặp mắt xinh đẹp híp lại vì động tình, và gò má ngày càng hồng hơn, tựa như một trái đào chín mọng. Không cần phải nói hắn cũng biết mình nên làm gì. Đang Ca bắt đầu nhấp eo, mỗi một cú nhấp đều khiến cho tiếng rên của Nhất Tiếu kẹt lại giữa hai kẽ răng. Cảm giác lén lút sợ hãi bị phát hiện này kích thích Nhất Tiếu vô cùng. Y kẹp chân, suýt chút nữa là làm Đang Ca phải tước vũ khí.
Đang Ca vỗ vỗ lên mông y, thấp giọng nói: “Đừng sợ, thả lỏng.”
Nhất Tiếu nhíu mày. Làm sao mà không hồi hộp được chứ! Nhưng cảm giác này cũng thật quá đỗi kích thích, khiến y cầm lòng không đậu mà muốn trêu chọc hắn một chút.
“Ừm, nhanh một chút.” Y nhỏ giọng nỉ non. “Thật khó chịu… ngứa…”
Đang Ca xốc lại cặp chân thon dài của Nhất Tiếu lên eo mình rồi mạnh bạo dập vào, bên tai ngoài tiếng thở dốc ẩn nhẫn còn là tiếng nước ái muội khiến cho Nhất Tiếu cảm thấy cơ thể mình ngày càng nóng lên. Y nức nở vài tiếng, rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà nghiêng đầu úp mặt vào chiếc áo lông chồn đang kê dưới ót mà rên rỉ. Đang Ca lúc này đang vô cùng tận lực mà hầu hạ y, dương vật của hắn chạm đến điểm nhạy cảm sâu trong cơ thể y khiến mỗi cú dập đều khiến ngón chân của Nhất Tiếu phải cong lên vì sướng. Y khó có thể mà buông lời trêu chọc vì cứ mở miệng là chỉ phát ra tiếng nức nở đứt quãng và tiếng xin tha mà có thốt ra cũng vô dụng. Bởi vì Đang Ca biết, lúc này, tiếng nức nở “chậm lại” “chịu không nổi” “chết mất thôi” của Nhất Tiếu đều là dấu hiệu cho thấy y đang vô cùng, vô cùng tận hưởng lần làm tình này.
Đang Ca cúi xuống và hôn lên xương quai xanh của y, nơi có một nốt ruồi thoắt ẩn thoắt hiện mỗi khi hắn nhìn xuống cổ áo của Nhất Tiếu. Vì một lý do nào đó mà hắn đặc biệt thích hôn, cắn, gặm nhấm lên chỗ đặc biệt này, có lẽ vì dấu hôn chói mắt khó nhìn thấy dưới cổ áo kéo cao của giáo phục Thiên Tuyền, hoặc là chỉ cần hắn ôm lấy Nhất Tiếu và nhìn xuống liền thấy dấu vết của chính mình trên cơ thể người nọ. Cảm giác ấy khiến Đang Ca vô cùng hạnh phúc vì hắn biết rằng người này chính là của hắn, y thuộc về hắn.
“A—a—ta… ta ra mất.” Nhất Tiếu ôm lấy cổ Đang Ca. “Đang huynh… a—“ Y run nhẹ, sau đó tưới lên dương vật của Đang Ca dòng mật ngọt ấm áp.
Đang Ca cũng thở dốc rồi gục đầu lên vai của y. Sau đó hắn vuốt lọn tóc dính dớp mồ hôi bên thái dương Nhất Tiếu, rồi hôn nhẹ lên khoé mắt đỏ hồng của y.
Những tưởng tình sự đã xong, nhưng Nhất Tiếu như xốc lại hơn nửa thể lực. Y vươn tay đặt lên ngực Đang Ca rồi đẩy hắn nằm xuống ngay khi hắn vừa cẩn thận đỡ y ngồi dậy. Đang Ca mở to mắt nhìn người yêu đang khoả thân trước mắt mình, trên cơ thể ngoài những vết sẹo đã lành thì còn cả dấu hôn đã xuất hiện tơ máu khiến hắn đột nhiên chột dạ. Nhưng ngay trước khi kịp thốt ra bất kỳ câu hối lỗi nào thì Nhất Tiếu đã dang chân ngồi khoá lên thắt lưng của hắn, hoa huyệt bên dưới sau một lần vận động vẫn ướt đẫm và nhạy cảm vô cùng.
Nhất Tiếu không nói gì thêm. Y nhấc eo, điều chỉnh góc độ rồi nhắm thẳng dương vật đang gượng dậy của Đang Ca mà ngồi xuống. Kích thích đột ngột khiến cả hai đều thốt ra tiếng than nhẹ.
Đang Ca vươn tay giữ lấy eo của Nhất Tiếu để giúp y giữ thăng bằng. Hắn nhất thời cảm khái, quả nhiên là đệ tử Thiên Tuyền, ở những nơi không lộ ra dưới ánh mặt trời thì làn da lại trắng nõn và mẫn cảm vô cùng, hắn có cảm giác chỉ cần véo nhẹ là có thể để lại dấu.
Hắn bóp lấy cái eo mềm của Nhất Tiếu rồi chậm rãi đưa đẩy theo cử động của y. Trong không gian chật hẹp thì tiếng thở dốc của Nhất Tiếu như đang mê hoặc hắn, khiến hắn khó mà giữ được tỉnh táo.
Y chống hai tay lên bờ ngực rắn chắc của hắn rồi bắt đầu vặn eo.
“Ưm…” Nhất Tiếu thở dài, đủ để chỉ cả hai nghe thấy. “Đang Ca, huynh… ưm, huynh vẫn chưa bắn cho ta.” Y gợi nhắc cho hắn.
Không phải là hắn không muốn, chỉ là, nếu bắn vào trong thì chẳng phải… Đang Ca liền thanh tỉnh khi nghĩ đến vấn đề này. Hắn mở miệng định giải thích thì lại bị Nhất Tiếu cúi xuống và kéo vào một cái hôn sâu, thật sâu đến nỗi hắn quên cả thở và khi cả hai tách môi, hắn lại thấy choáng váng vô cùng.
Nhất Tiếu càng nhấp nhanh hơn, giống như đang cưỡi ngựa trên thảo nguyên rộng lớn. Tiếng rên rỉ ẩn nhẫn của y tựa như chuông gió lanh lảnh bên tai Đang Ca, hoa huyệt ướt nóng bao lấy dương vật khiến hắn tưởng như mình sắp tan chảy. “Bên trong của huynh nóng quá.” Hắn thở hổn hển.
Nhất Tiếu nhướn mày, động tác eo vẫn không thay đổi. Y cố tình kẹp chặt hoa huyệt, khiến cho móng tay của Đang Ca phải ghim vào cái eo nhỏ của y, chắc chắn sang hôm sau vẫn để lại dấu rồi, Nhất Tiếu thầm nghĩ.
Y nắm lấy tay Đang Ca rồi đặt lên bụng dưới của mình.
“Huynh có cảm nhận được không?” Nhất Tiếu mỉm cười, đôi mắt hấp háy ánh nước. Y liếm môi, lắc nhẹ mông. “Nó đến đây rồi này.” Y để cho bàn tay đầy vết chai của Đang Ca vuốt ve bụng dưới của mình, nơi đó đang hơi gồ nhẹ lên.
Thái dương của Đang Ca thình thịch nảy lên. Hắn không dám tưởng tượng, cũng không thể tưởng tượng, đột nhiên hắn nhớ về ấn tượng đầu tiên của mình về đệ tử Thiên Tuyền, và ấn tượng của Nhất Tiếu - cũng là một đệ tử Thiên Tuyền. Quả nhiên con người mỗi người một tính cách…
Nhất Tiếu thấy hắn thẫn thờ, lại muốn trêu chọc hắn thêm một chút. Y cúi xuống nằm lên người hắn, áp tai lên ngực hắn, nhỏ giọng thỏ thẻ.
“Huynh thấy sao, hửm?”
Nhất Tiếu cảm thấy tim của Đang Ca đập mạnh hơn, tựa như hươu chạy. Mà, dương vật đang càn quét trong cơ thể y dường như cũng to lên thêm một vòng. Y thở hắt ra, cố gắng kiềm nén một chút, chỉ sợ nếu không biết kiềm chế thì lại thất thố rên rỉ, dâm ngôn lãng ngữ nào cũng nói ra được.
“Có phải giống lắm không?”
“H-hả?”
“Ý ta là…” Y dừng lại khoảng một nhịp. “Có giống như ta đang mang thai không ấy?”
Đang Ca trợn to mắt.
Trước khi hắn kịp phản ứng, Nhất Tiếu lại bật cười, từng lời nói đều mềm nhẹ như bông, giống như vuốt mèo cào lên trái tim của Đang Ca vậy.
“Hay là… em sinh cho chồng một đứa nha?”
Sợi dây lý trí cuối cùng của Đang Ca cũng bị Nhất Tiếu giật phăng mất. Hắn bóp lấy cằm Nhất Tiếu rồi hôn y, mãnh liệt và đầy tính xâm lược. Bên dưới cũng không khá hơn là bao khi hắn bất ngờ đẩy hông và thúc vào hoa huyệt của y như giã gạo. Nhất Tiếu có muốn khóc lóc, có muốn làm nũng xin tha thì cũng vô dụng bởi ngay cả tiếng thút thít yếu ớt cũng bị nụ hôn của Đang Ca khoá chặt lại, nên y chỉ có thể rơi nước mắt vì sướng.
“Em vui lắm đúng không?” Đang Ca nghiến răng, bẻ cằm Nhất Tiếu buộc y phải nhìn vào mắt mình ngay khi kết thúc nụ hôn, vì lúc này Nhất Tiếu đã mềm như sợi bún và chỉ có thể để hắn muốn làm gì thì làm.
Không nghe thấy Nhất Tiếu trả lời, Đang Ca nhéo lên cái mông tròn của y. “Nói chuyện.”
Nhất Tiếu nức nở, vụng về hôn lên khoé môi của hắn. “Nhẹ… nhẹ chút—á…” Dương vật bất ngờ đâm trúng điểm nhạy cảm khiến eo của Nhất Tiếu giật thót lên, nhưng ngay lập tức liền bị Đang Ca ấn mạnh trở về. “Em… em biết sai rồi.” Nhất Tiếu gục mặt vào hõm vai của Đang Ca, khoái cảm cuồn cuộn như triều cường khiến cơ thể của y xụi lơ. Y muốn ra nhưng dương vật quấy loạn trong hoa huyệt lại khiến y khó mà đạt được ý nguyện. Vì vậy y lại hôn lên cằm hắn lấy lòng. “Đang ca… em… em muốn ra.”
“Nói dễ nghe một chút xem nào.”
Nhất Tiếu cắn cắn môi, y vừa mở miệng thì hoa huyệt lại bị dập thêm một cú khiến lời vừa thốt ra lại trở thành tiếng rên yếu ớt.
Đang Ca đưa tay vỗ lên hoa huyệt sưng đỏ của y, lúc này đã mẫn cảm đến nỗi chỉ cần chạm nhẹ là chảy nước.
“Nào, nói lại thử xem.”
“Đang ca…” Nhất Tiếu khụt khịt mũi. “Em muốn ra—“
Đang Ca không trả lời, trái lại động tác ra vào càng nhanh hơn, bây giờ hắn đang nắm lấy hai cánh mông tròn của Nhất Tiếu rồi để dương vật ra vào, giống như hai cái bánh bao trắng.
Nhất Tiếu cảm thấy tủi thân vô cùng. Thật mất mặt, y nghĩ nghĩ, đường đường đang ở thế chủ động mà lại bị bắt nạt như thế này…
“Chồng ơi…” Nhất Tiếu lúc này mới chịu hết nổi nữa mà khóc nấc lên. “Em muốn… em muốn ra… cho em—a—“
Đang Ca dường như hài lòng với câu trả lời này, hắn nghiến răng gầm nhẹ một tiếng, sau đó lấp đầy tinh dịch vào hoa huyệt của Nhất Tiếu, ngay cả hắn cũng cảm nhận được dương vật được bao bởi một uông nước ấm áp. Xúc cảm nóng bỏng đột ngột khiến Nhất Tiếu chới với, y vừa gục mặt vào hõm vai của hắn vừa thút thít. Hai vai của y run lên sau dư âm của khoái cảm.
Bọn họ giữ tư thế này một lúc, sau đó Nhất Tiếu nhấc mông, rồi lại đỏ mặt vì nghe tiếng cười thầm của Đang Ca khi tinh dịch của hắn chảy ra khỏi hoa huyệt.
“Như vậy thì làm sao có thai được đây?”
Nhất Tiếu quay lại trừng mắt nhìn hắn. Hay lắm, vậy thì đừng hòng đi ngủ sớm.
“Huynh-huynh làm gì—“
“Còn làm gì nữa.” Nhất Tiếu nhíu mày, lúc này đang nằm giữa hai chân của Đang Ca, vuốt ve dương vật đang nghỉ ngơi sau một lần tình sự. “Khi nãy ta nể huynh năm vò, thì huynh phải trả đủ, hiểu chưa?”
—
Ngày hôm sau, cả trại Cuồng Lan đều phấn chấn sau khi đánh một giấc mộng đẹp, thì Trần Đang Ca lúc này đang run rẩy hai chân, còn thắt eo thì có dấu sưng tím.
Hắn không nên quên mất rằng Đồ Nhất Tiếu rất giỏi cưỡi ngựa.
