Actions

Work Header

Tài Sản (Asset Acquisition)

Summary:

Jefferson đúng là chán muốn chết rồi mới mua cái thứ ấy về.

Notes:

bản tiếng Việt đã quay trở lợi

Work Text:

Jefferson đúng là chán sắp chết rồi mới đặt món đồ chơi ấy về nhà.

Gã có thừa tiền để đốt, vả lại, gã cũng cần phải giết thời gian, đêm nào cũng chơi lại hàng cũ, chơi hoài cũng chán. Listing của nó trên chợ đen đã hứa hẹn "một trải nghiệm tình dục chưa từng thấy trên thị trường"—một dạng sexdroid túi mù mới nổi lên dạo gần đây, mẫu bất kỳ, không được chọn, cũng không được biết.

Đương nhiên, gã cũng chẳng kỳ vọng gì mấy—gã vốn đã chơi qua hết đủ loại thượng vàng hạ cám trong làng sexdroid rồi—bọn nó đáng yêu thật, gã phải công nhận thế. Nhưng sexdroid thì cũng chỉ là sexdroid, dù tụi nó có dâm đãng, ướt át hay khít đến mấy thì cuối cùng cũng là một mớ công cụ ngoan ngoãn để gã giải toả dục vọng mà thôi. Kịch bản xài đi xài lại mãi cũng nhàm.

Thú thật thì gu của gã hẳn là đối lập một chút—nhưng kể cả lũ sexdroid được quảng cáo là "bướng" nhất thị trường cũng chỉ biết lải nhải mấy câu lập trình sẵn, cứng nhắc, dòng mới dòng cũ gì cũng chẳng cho gã được gì mới mẻ. Chơi như thế nào cũng chẳng khác gì đóng kịch, mà lại còn là một vở kịch rất tồi.

Tóm lại là, gã cũng chẳng ngờ được thứ gã tìm thấy trong chiếc hòm bí ẩn được gửi tới nhà gã vài ngày sau.


Chiếc hòm khẽ xì ra một làn khói trắng, dao rọc giấy lướt khẽ qua lớp ni lông, seal trên hộp kêu tách một tiếng. Gã vừa xé bọc vừa ngâm nga khe khẽ như thể đang khui hàng Shopee chứ đếch phải quả hàng chợ đen giao trong một cái hộp to tổ bố đang xì sương lạnh khắp phòng.

Tiếng ngân nga khựng lại khi lớp sương mờ khẽ tan đi.

Gã sững người.

Vãi chưởng.

Bên trong chiếc thùng là một cơ thể trần trụi không một mảnh vải che thân, thân hình mảnh khảnh, làn da hồng hào, như thể bên dưới không phải là bo mạch mà là máu thịt. Một gương mặt quen thuộc gục sang một bên, mái tóc dài buộc hờ ra sau, hàng mi cong rủ xuống gò má tái nhợt, môi khẽ hé, để lộ đầu lưỡi hồng hồng. Và giữa hai đùi nó, một cái lồn hồng hào bại lộ hoàn toàn trong không khí—

Jefferson nuốt khan, rồi bật cười khe khẽ. Không thể tin nổi.

Alexander Hamilton.

Không thể sai được.

Thằng nhãi ngạo mạn, lắm lời, đáng ghét nhất đời gã—giờ đây lại được dâng lên tận miệng gã, nằm ngay trong chiếc hòm lẽ ra nên đựng một con robot.

Gã ngồi thụp xuống để nhìn kỹ hơn, nhưng không ngăn nổi hai khoé môi mình cong lên. Trong biết bao nhiêu ảo tưởng đêm khuya của gã khi ở trên người bao nhiêu kẻ khác—Alexander bị địt cho câm miệng, quằn quại cầu xin dưới thân gã, cái miệng sắc sảo kia bị chơi đến nổi không cãi được một câu nào hoàn chỉnh—đây chẳng phải cầu được ước thấy rồi sao?

Nói vậy, gã cũng chẳng đến nỗi vô đạo bất nhân đến mức đè luôn một con-người-rất-có-thể-đã-bị-bắt-cóc ra chịch. Hàng chợ đen nên ai mà biết được? Nhỡ đâu một tên đần nào đó đã bắt cóc con trai cưng của lão Washington thật thì sao—hơn nữa, vài tuần qua gã gần như không thấy mặt Hamilton...

Jefferson thở dài, chậm rãi đưa tay ra, ấn ngón tay lên đường cong nơi cổ, rồi trượt lên phía sau tai. Ở đó—dưới lớp da, nổi lên một gờ cứng bé xíu. Con chip cảm ứng.

Tốt rồi.

Gã thở phào nhẹ nhõm. May quá, ít nhất không phải là người thật—tuy gã muốn chịch nát lồn Hamilton đến khi thằng nhóc rên rỉ không thành tiếng vì sướng, nước dâm tưới đẫm ga giường, lồn dâm chỉ biết mút cặc đòi tinh, từ sinh viên tốp đầu thành các bao đựng cặc của gã, nhưng một một Hamilton ngạo nghễ tình nguyện để gã nắc lút cán vào tử cung đương nhiên là nứng hơn ép uổng cậu ta nhiều.

Gã thích nghĩ mình cũng có đạo đức một tẹo.

Dù vậy, gã vẫn hơi gợn bất an. Con sexdroid này hoàn hảo khủng khiếp, thật đến từng nốt ruồi, từng thớ cơ, từng đường nét ngạo nghễ nơi gương mặt ấy.

"Khiếp," gã lẩm bẩm, cười nhạt. "Thằng nào hiểu rõ đam mê của mình thế không biết."

Sau này gã hẳn nên kín kẽ thêm một chút khi chơi mấy trò này.

Jefferson nhún vai, đeo vòng điều khiển vào cổ tay. Một tiếng bíp gọn vang lên, con droid giật nảy, đồng tử co lại khi hệ thống khởi động.

Gã suýt thì phá ra cười. Đỉnh thật, phải nói chẳng khác gì hàng thật khi cậu ta tỉnh giấc trong thư viện, vừa cau có vừa ngơ ngác.

"Jefferson—anh làm cái trò gì đây? Đây là đâu?!"

Con android nhăn nhó bước lên vài bước, đôi chân trần đạp lên tấm thảm lông—dường như nó còn chẳng quan tâm mình đang khoe hết vú vê với lồn cho gã ngắm.

Nó trừng mắt, nắm chặt hai bàn tay bên hông. “Anh đừng có mà nghĩ tôi—”

Gã cắt ngang bằng một cú búng nhẹ vào bảng điều khiển. Chiếc vòng điều khiển khẽ run lên khi tay gã đẩy độ nhạy cảm lên thêm một nấc.

Con sexdroid run rẩy, hai đầu gối mềm nhũn khuỵu xuống thảm. Bây giờ cả cơn gió khẽ nhất cũng làm nó nứng lên không kiểm soát được. Âm hộ xinh xắn chà rạp lên thảm của gã, co giật, bắt đầu chảy ra thứ nước lồn thơm ngai ngái, chẳng khác gì hàng thật, còn "Hamilton" trừng đôi mắt sũng nước nhìn gã như thể muốn chọc thẳng một lỗ lên trên cái bản mặt hả hê ấy.

"Dừng-Dừng lại ngay…ư..hức… Jefferson, tôi giết anh thật đấy!" Nó hét lên, nhưng thân thể dâm đãng của nó lại phản chủ mà lại càng rỉ ra nhiều nước dâm hơn khi các thớ lông chà vào hột le.

Trời ơi—phê quá đi mất. Con sexdroid này chẳng khác gì Hamilton hàng thật giá thật, vừa láo vừa cứng đầu, chỉ là—gã muốn làm gì nó cũng được.

Gã tiến lại gần, bế xốc con android ấy lên . Nó ngoan ngoãn đến lạ, gã nhủ, Hamilton thật hẳn sẽ cho gã một cái tát vào mặt nếu dám bế y lên chứ không phải run rẩy rỉ nước lồn lên tay gã và víu lấy cổ gã cho khỏi ngã. Cố nhiên là nó vẫn đang nhăn nhó, đỏ bừng mặt, lầm bầm gì đấy, giọng khó chịu vô cùng, hẳn là đang căm thù gã lắm, nhưng dường như sợ rớt xuống nên mới chẳng buông ra. Jefferson đặt nó xuống giường, vùi mặt vào hõm cổ. Quái thật—đến cả mùi hương cũng giống hệt: sữa tắm hương cam quýt hòa với chút ngai ngái của mực in. Con droid cứng người khi gã liếm dọc xương quai xanh, mút đủ mạnh để lại vệt hickey tím bầm khiến nó bật kêu thành tiếng.

"Cái đệt—mày là chó à, Jefferson??"

Gã không đáp, chỉ đưa tay xuống giữa hai đùi nó, mân mê hột le đang sưng đỏ. "Cậu chảy nước đầy tay tôi rồi này."

Nó lại lườm gã, môi mấp máy "Tao giết mày đấy đồ già d—" nhưng mới nói được nửa câu thì gã đã vần ngay được một thứ hay ho trên bảng điều khiển. A, cái Soundboard.

"Hay nhỉ?" Gã tò mò ấn vào một nút bấm ghi Needy "Aaa..hức, sướng quá, Jefferson, cho em con cặc của anh đi, lồn em ngứa quá, em van anh, địt nát tử cung của em đi..." Con android bật thốt ra, dâm đãng—nó trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng, chực đưa tay bịt miệng, nhưng đã muộn rồi. Ấy có nghĩa là nó còn chẳng biết nó có thể nói được như thế.

Gã mỉm cười độc địa, rồi bấm thêm một nút rên khác, tay mân mê hột le của nó, tạo ra tiếng nước lép nhép dâm đãng. Lần này nó rên cao hơn, trùng nhịp với từng cử động ngón tay chà nắn, bóp lấy hột le, nước dâm rỉ ra thành một vũng nhỏ trên ga giường. Dẫu cho nó có cố kiềm lại đến đâu, cổ họng vẫn không ngừng phát ra tiếng rên rỉ tục tĩu. Mặt nó đỏ bừng, mồ hôi rỉ ra trượt xuống huyệt thái dương, tay vẫn bịt chặt khuôn miệng hòng ngăn mình rên lớn hơn.

Gã lại chuyển qua một nút khác. Nó lại rên lên, trời ạ, tiếng thở hổn hển mà gã đã nghe thấy biết bao nhiêu lần khi tranh luận với thằng nhóc ấy, nay biến thành một thứ đồ chơi mà gã có thể nghịch bao nhiêu lần không biết chán.

Jefferson phê chết mất thôi. Cái miệng đáng ghét, độc địa ấy giờ đáng yêu đến lạ.

Gã ngả lưng, một tay vẫn mơn trớn cái âm hộ ẩm ướt nóng bỏng đấy, tay còn lại lướt qua bảng điều khiển. Tên nhóc vẫn tỏ ra ghét bỏ, trừng mắt nhìn gã—mặt đỏ bừng, tóc dính vào hai bên má, đùi run rẩy—dẫu cho thân thể nó vẫn phản bội chủ nhân, âm hộ mấp máy quanh ngón tay gã như đang đòi được đút no tinh.

"A. Phục tùng. Thử xem nào."

Gã nhấn nút.

Con android giật bắn người, lưng cong lên như thể bị điện giật. Giọng rên ấy ngọt ngào, van lơn, hoàn-toàn-không-giống-Hamilton:

"Jefferson, em xin anh, dùng cặc lớn địt nát tử cung em—bón tinh cho em đi…a hức…lồn em nứng quá, em muốn cặc của anh, em hứa sẽ ngoan mà, cho em cặc đi—"

Jefferson bật cười trầm thấp, "Ỏ, Alexander ngoan, nghe kìa? Cuối cùng cậu cũng thừa nhận mình muốn bị tôi địt rồi."

Con android lắc đầu dữ dội, những câu chửi đứt quãng bật ra giữa những ngón tay đang áp lên khuôn miệng. “Mmmmm—địt mẹ mày—!”

Gã không đáp, chỉ vuốt bàn tay đẫm nước lồn lên bụng dưới run rẩy của nó. "Ai cần cưng nói mấy lời đó nữa, nhỉ. Tôi chỉ cần búng tay là cưng tự mở miệng đòi cặc rồi, tiện ghê—" Gã lại nhấn thêm một nút khác.

"Mạnh hơn nữa—chịch chết em đi, đừng dừng lại, a hức, em chết mất—"

Giọng nó khàn khàn, lồn dâm co thắt từng đợt, dường như bị lời nói dâm tục kích thích mà càng chảy nhiều nước dâm hơn.

“Thấy chưa?” Jefferson cười khẽ, hai ngón tay đột ngột thọc thẳng vào trong khe lồn ướt đẫm. Con sexdroid dâm đãng rên lớn, lồn non co thắt mút mát lấy kẻ xâm nhập như nịnh nọt cầu xin. “Em giấu cái gì nữa chứ? Em có lườm tôi bao nhiêu lần thì lồn dâm của em vẫn chỉ muốn bị tôi địt vào thôi.”

Hai ngón tay gã cong lên, móc mạnh vào điểm gồ lên trong vách thịt, làm thân thể nó ưỡn ra, hai bàn tay tuột khỏi miệng làm bật ra một tiếng rên vừa dâm vừa ngọt chẳng khác gì một con đĩ làng chơi thứ thiệt. Gã lại nhấn nút chỉ để chồng thêm tiếng rên rỉ— giờ chỉ cần gã khẽ cong tay, tiếng rên ngọt ngào của Alexander sẽ tràn ra, vang vọng khắp căn phòng.

Con android hổ thẹn quằn quại, đương muốn vùng ra khỏi vòng tay gã— nhưng hông nó cứ giật về phía trước, âm hộ tham lam nuốt lấy ngón tay đang thô bạo móc ngoáy, làm dâm thuỷ tràn ra, thấm ướt ga giường.

"Tội quá nhỉ," Jefferson thầm thì, môi hôn khẽ lên dái tai lành lạnh. "Alexander Hamilton giỏi giang như vậy mà giờ cũng bị địt thành thứ lẳng lơ chỉ biết rên dâm. Mà em biết gì không?" Gã mút mát khoé môi sưng đỏ vì bị cắn. "Tôi còn ghi âm lại được đấy."

Gã vươn tay nhấn nút Save Clip, màn hình nhấp nháy. Một file nhãn ‘Hamilton_Moaning01’ hiện lên rõ ràng.

Con sexdroid hoảng hốt sững người.

Jefferson cười nhạt. "Tôi hẳn nên làm thành một bộ sưu tập mới phải, nhỉ?"

Tập tin nhấp nháy trên màn hình như chứng cứ cho sự dâm đãng của Alexander, nhục nhã đến cùng cực. Alexander nhào về phía gã, điên cuồng lắc đầu.

"X-Xoá đi—làm ơn—đừng—" Giọng y khản đặc, rách nát vì rên rỉ, nhưng y vẫn cố chấp bám lấy gã, kiềm lại tiếng rên rỉ bật ra khi hai ngón tay bên trong lại ngoáy loạn lên.

Gã rút tay, tạo ra tiếng nước nhóp nhép, rồi lại lười biếng duỗi người, tận hưởng sự hoảng hốt của Alexander. Tay gã mò xuống đũng quần cứng rắn từ nãy giờ, kéo khoá, làm con cặc nặng trĩu, nóng bừng bật ra.

“Tôi sẽ cân nhắc,” gã lười nhác nói, tay vuốt lấy hạ thân. “Nhưng em biết phải dùng cái miệng thông minh đó làm gì chứ nhỉ.”

Alexander trợn mắt nhìn gã, mím môi, quỳ yên tại chỗ như thể làm vậy có thể giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của bản thân. Jefferson cười khẽ. "Không muốn à? Thôi vậy." Gã vươn tay về phía màn hình, tay lơ lửng ngay trên nút Play.

"Không!" Alexander rướn lên, tay giữ lấy đùi của Jefferson. Khuôn mặt y vặn vẹo vì ghê tởm và xấu hổ, nhưng y vẫn chậm rãi cúi xuống, đầu lưỡi hồng hồng khẽ lướt qua đầu khấc. Gã lại thấy rõ hai con ngươi lỳ lợm liếc lên, nhìn gã như nhìn một kẻ thù, làm gã càng đê mê tợn. Nhưng buồn cười ở chỗ, khác với các sexdroid gã từng mua, Alexander dường như thiếu "lập trình" về khoản này vô cùng, bú cặc vụng về như một con mèo con vậy, đầu lưỡi chỉ biết liếm láp quanh phần đầu, cũng không dám bú vào sâu hơn.

Thây kệ, vụng về như này lại sướng kiểu khác.

Jefferson rên khẽ, bàn tay luồn vào mái tóc mềm, "Khờ quá," gã lầm bầm, nhấp hông như ra hiệu cho Alexander bú vào sâu hơn. "Nhưng thôi, cũng đáng yêu."

Alexander cố thử mút sâu hơn, nhưng y ngay lập tức nôn khan, giật ngược lại, mắt ngấn lệ nhìn gã như làm nũng. "To quá," nó run rẩy, khàn giọng. "Nuốt không được—"

"Hửm, không được à?" Gã cười nhăn nhở, hai ngón tay vuốt khẽ khoé môi con sexdroid. "Há miệng ra nào, tôi chỉ cho."

Alexander lắc đầu dữ dội, môi mím chặt dẫu cho thân thể run rẩy vì thứ dục vọng nhân tạo đang tràn khắp từng mạch máu, làm cho dâm thuỷ nhễu ra, dính nhớp giữa hai đùi.

Gã nhăn mặt, cạn dần kiên nhẫn. Gã nhanh tay bóp mũi Alexander, làm con android vô thức há miệng thở dốc, vừa đủ để gã chớp lấy cơ hội mà thúc cặc vào sâu trong cuống họng nóng ẩm.

Alexander nghẹn ngào kêu lên một tiếng, hoảng hốt trợn mắt. Họng nó co bóp hòng tống khứ kẻ xâm phạm, nhưng lại chẳng khác gì đang nịnh nọt hầu hạ dương vật cứng rắn. Tay con android víu lấy đùi gã, cào ra từng vệt trắng, nhưng Jefferson giữ chặt lấy gáy y, hông liên tục thúc vào mặc cho y kháng cự.

"Thấy chưa," Jefferson rít khẽ, ngắm kỹ khuôn mặt hoảng loạn của Alexander, đương đỏ bừng vì hổ thẹn. "Cổ họng em khít thế này, khác gì cái lồn thứ hai để tôi chịch đâu."

Mỗi lần Alexander vùng vẫy, Jefferson lại nhấn đầu nó xuống sâu hơn đến khi nó chỉ có thể run rẩy vì thiếu dưỡng khí, tiếng nghẹn sặc vang khắp phòng. Dẫu vậy, nước lồn vẫn chảy tràn khắp ga giường như suối, phản bội y.

Jefferson ngửa đầu rên trầm thấp. "Trời ơi, nghe cưng nghẹn kìa. Tôi hẳn nên ghi âm lại cả cái này mới phải."

Bàn tay Jefferson cứng rắn túm lấy tóc Alexander, thô bạo giữ nó bú lấy dương vật cứng rắn, cổ họng bị lấp đầy co thắt quanh dương vật to béo, quy đầu ép sát vào cuống họng, không nuốt được, làm nước dãi chảy xuống khắp cằm. Mắt y ngấn lệ, hàng mi dài dính vào nhau khi y quằn quại tìm dưỡng khí.

"Ưm—đệt, giỏi quá," Gã rên rỉ, hông thúc vào sâu hơn mặc cho y co giật, chôn vùi dương vật đến tận cùng, làm cổ họng thanh mảnh của Alexander lồi lên hình dáng con cặc của gã. Từng tiếng phản đối biến thành tiếng nấc ướt át, đứt quãng, móng tay bấu vào đùi Jefferson tạo ra những lưỡi liềm đỏ chói.

Alexander càng quằn quại, nụ cười của Jefferson càng vui vẻ hơn. Gã thưởng thức cảnh y nức nở, oằn mình tìm dưỡng khí bị dương vật to lớn lấp đầy. "Thở sâu vào," Jefferson trêu, giọng khàn khàn, trầm thấp. "Nuốt cặc đi, chẳng phải thứ lẳng lơ như em sinh ra là để bị địt hay sao?"

Tầm nhìn của Alexander mờ dần đi, nó yếu ớt đạp lên ga giường, nước bọt nhớp nháp chảy tràn. Jefferson nhấp hông đến lút cán, nhấn đầu nó xuống đến khi mũi nó chạm vào mớ lông cặc xoăn tít sẫm màu.

"Con mẹ nó—" Jefferson ngửa đầu, nhắm mắt."Ngoan lắm, ở yên đấy."

Alexander nấc lên, cổ họng co thắt kịch liệt, nghẹn ngào, đường thở bị dương vật nặng nề lấp kín. Jefferson gầm lên một tiếng trầm thấp—gã bắn ra. Dòng tinh nóng hổi, đặc quánh tràn xuống họng Alexander, làm y co giật, sặc lên khắp miệng khi y cố hít vào. Jefferson cười cười, tận hưởng từng cơn co giật, từng đợt hoảng loạn khi Alexander chỉ có hai lựa chọn: một là nuốt tinh xuống bụng, hai là nghẹt thở vì sặc tinh.

Gã hừ khẽ, hông đẩy vào sâu hơn. "Nuốt cho hết." Nước mắt rơi đầy mặt Alexander, nức nở trong vô vọng. Tinh dịch trộn lẫn cùng nước bọt bị dương vật đẩy đưa đẩy ngược vào trong. Y co giật, cố gắng nuốt hết mớ tinh tanh tưởi xuống bụng mình. Tiếng rên rỉ đè nén bị dương vật bít lại, đến khi dòng tinh cuối cùng bắn ra, làm cuống lưỡi y đắng nghét.

Jefferson cuối cùng cũng thả tay ra, tóm lấy tóc y mà lôi khỏi con cặc nửa cứng. Alexander ngã ngửa ra sau, ho sặc sụa, tinh dịch và nước bọt từ môi nhỏ giọt xuống ngực. Mặt nó đỏ bừng, lấm tấm nước mắt, ngực phập phồng thở hổn hển, nhìn đáng thương vô cùng, nếu không phải nước dâm vẫn đang tràn ra giữa hai đùi, ướt nhẹp.

Jefferson cười nhăn nhở, vuốt khẽ gương mặt đầy nước mắt và nước bọt của y. "Bày bừa quá," gã khẽ cười. "Nhưng mà chưa xong đâu."

Alexander chớp chớp mắt, ngẩn người, đôi môi sưng đỏ mấp máy như chực phản đối, nhưng Jefferson không cho nó cơ hội—gã tóm lấy eo nó, rồi ấn hai bả vai xuống đến khi mông nó vểnh lên, mặt bị đè xuống ga giường. Nó yếu ớt phản kháng, tay cào lấy ga giường, giãy giụa, nhưng Jefferson mặc kệ. Gã hài lòng ngâm nga, tách hai đùi nó, phô ra âm hộ ửng hồng, vẫn đương động dục.

"Dâm quá đi mất, nước nôi lênh láng thế này à?" Gã trêu, hai ngón tay chà khẽ qua mép lồn ướt sũng, bóng loáng. Gã khúc khích, trét dâm thuỷ lên bờ mông ửng hồng của nó."Thảm hại thật đấy, em thèm cặc đến vậy sao?"

Alexadner lại lắc đầu, những âm thanh phản đối nghẹn ngào trào ra, nhưng cơ thể y lại phản bội y, lỗ lồn dâm đãng co giật, mấp máy như đói khát mỗi khi ngón tay Jefferson lướt qua âm hộ.

Jefferson chà khẽ dương vật đã cứng lại lên mép lồn, dương vật trơn tuột vì tinh dịch cùng nước bọt, nay lại càng ướt đẫm thêm vì dâm thuỷ chảy ra. "Em có thèm hay không thì tôi cũng đút no em thôi," Gã thầm thì, nóng hổi. "Đồ chơi thì làm gì được chọn, có phải không nào?"

Gã thúc vào đến lút cán. Alexander thét lên, oằn người, tay yếu ớt cào lên gối, mắt trợn ngược ra, tầm nhìn tan rã, miệng há hốc, rên rỉ thất thanh.

"Địt mẹ," Jefferson rên khẽ, hông thúc về phía trước, đè con sexdroid xuống ga giường, làm tiếng rên nghẹn ngào bị chăn ga bịt mất. "Lồn em khít quá—ngon hơn cả mồm em nữa đấy cưng."

Alexander vô lực lắc đầu, nước mắt nóng hổi thấm ướt gối, chân run rẩy từng cơn khi gã nắc vào lồn y không thương tiếc. Nước dâm bắn tung toé khắp đùi, chảy xuống bẹn Jefferson mỗi lúc gã nắc vào, tiếng nước ướt át vang vọng đều đều khắp căn phòng. Thân thể y co giật vì kích thích, thần kinh như bị đốt cháy, nổ tung, từng tiếng rên rỉ tràn ra vừa dâm đãng vừa tuyệt vọng.

Jefferson cúi xuống kề môi vào tai nó như thể một tình nhân dịu dàng, dẫu cho hông vẫn đang nắc vào không ngừng nghỉ. "Em muốn tôi xoá ghi âm à?" gã chế nhạo, hơi thở nóng hầm hập phả vào làn da âm ẩm vì nước mắt. "Nhưng mà có khi tôi phải ghi một tập tin mới tên là 'Hamilton_CryingOnMyCock01.' mới được, em rên dâm như thế cơ mà. "

Alexander bị chơi đến vỡ vụn, nức nở vùi đầu vào gối, nhưng hông lại vô thức ưỡn về sau, như nghênh đón dương vật thúc vào,mặc cho bản thân y phản kháng.

Từng cú nắc của gã dập vào lút cán, vách thịt co bóp, mút mát lấy dương vật, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang khắp phòng. Đầu khấc gã ác ý dập vào cổ tử cung nhạy cảm, làm lồn non mấp máy quanh dương vật quá khổ, siết chặt hơn mỗi lần y nghẹn ngào thở gấp.

"Nghe được không?" Jefferson thúc vào mạnh đến mức ván giường kêu lên kẽo kẹt. "Lồn dâm của em đang van tôi đút no nó đấy. Tôi chỉ cần chịch em ngu người rồi thụ thai cho em, thì sau này em khỏi có hợp đồng hay toà án gì sất."

Alexander nức nở lắc đầu, tóc ướt đẫm dính vào gò má. “K-không…”

“Không ư?” Jefferson cười nhạt, dồn sức thúc sâu, khiến Alexander bật tiếng kêu nghẹn ngào. " Em nói không mà lồn dâm cứ chảy nước đòi tinh thế? Tưởng tượng xem, em bị tôi chịch cho sưng bụng, cả ngày chỉ biết đòi cặc, có khi lỗi chương trình luôn nhỉ? Sinh viên luật trường top thành con búp bê tình dục để tôi muốn địt khi nào thì địt, bắn tinh cho em, đến khi nào em mang thai con của tôi, được không?"

Con sexdroid chỉ dâm đãng rên lớn. Chân nó run rẩy, chương trình quá tải như đang cố gắng dung hòa cảm giác hổ thẹn với mớ nước dâm chảy tràn đùi.

Jefferson bóp lấy eo nó rồi nắc lút cán, đầu khấc ép sát tử cung. Gã giữ nguyên tư thế đó, tàn nhẫn ép hông, làm thân thể Alexander co giật. "Cảm thấy được không? Tôi sẽ bắn tinh đầy tử cung em, làm em sinh cho tôi một đứa. Chỉ cần tôi muốn, em chỉ có thể ở đây làm một con chó cái dâm đãng trong đầu chỉ biết có cặc tôi, còn lão già Washington thì sẽ tự hỏi học trò cưng của lão biến đâu mất rồi. "

Alexander tan vỡ rên rỉ, âm hộ vô thức thít chặt quanh dương vật như thể thật sự muốn gã bắn hết cho mình. Jefferson cười trầm thấp, rút ra rồi lại thúc mạnh vào điểm nhạy cảm kia, khiến Alexander thét lên thất thanh. "Cưng thích mà, đúng không? Giấu thế nào được. Miệng em nói không nhưng thân thể lại thành thật quá nhỉ."

Hông gã đẩy đưa dồn dập, dương vật giật giật, cuối cùng gã bắn ra, gầm lên một tiếng khàn đặc,thúc sâu vào tận cùng trong thân thể Alexander. Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh tràn ngập bên trong, dồn thẳng tới cổ tử cung. Gã giữ nguyên tư thế, ép dương vật vào sâu thêm nữa, như muốn chắc chắn từng giọt đều được rót đầy tử cung y.

Con droid lắc đầu yếu ớt, nức nở nghẹn ngào. Một tay gã đè xuống bụng dưới Alexander, bóp mạnh, làm nó nghẹn ngào, đồng tử tan rã, nước mắt nóng hổi tràn xuống gò má.

“Ừm ,” Jefferson lẩm bẩm, khoái trá xoa nắn. “Tử cung em được tôi đút tinh đúng chỗ rồi đấy.” Gã khẽ thúc, trêu chọc, đủ để làm Alexander toàn thân run rẩy. “Cá là mấy lão giáo sư luật quý báu của em sẽ đếch biết làm gì nếu thấy cảnh em bị địt như thế này nhỉ? Trò cưng của các lão chỉ biết mở lớn chân nằm run rẩy trên giường, lồn rỉ tinh, bị đàn ông chịch cho câm họng. ”

Hệ thống của Alexander giật loạn, giọng nói y trục trặc, những tiếng phản kháng vỡ ra thành từng đoạn mã gãy khúc: “X-xung đột…override…chế độ sinh sản…từ ch-…từ chối—”

Jefferson gầm khẽ, rút ra một chút rồi dập thẳng vào, mạnh tới mức thân thể Alexander giật mạnh về trước, tay sụp xuống, ngực đập xuống nệm. Jefferson cười đen tối, nhấp hông, rút ra rồi nện sâu lần nữa, làm âm thanh giao hợp dội khắp phòng.

“Em từ chối cái gì vậy chứ,” Jefferson cười cười. “Lồn vẫn lưu luyến tôi như này cơ mà,” Gã bóp mạnh hông Alexander, để lại từng vệt tay đỏ chói trên da thịt trắng nõn.“Em được tạo ra để thèm cặc mà, không phải sao? Em sinh ra đâu phải để học hành hay làm luật—” Gã lại nắc vào. “—mà để làm máy đẻ của tôi."

Alexander nức nở, lưng bất lực cong oằn, thân thể run rẩy tới mức từng khớp xương kêu răng rắc. Con chip trên cổ nó báo loạt cảnh báo—quá nhiệt, nạp dịch vượt mức, xung đột cảm xúc chưa xử lý—nhưng tất cả những gì Jefferson nghe chỉ là tiếng khóc kêu đứt quãng cùng tiếng van vỉ méo mó.

Cuối cùng, Jefferson cũng rút ra, tiếng “phốc” ướt át vang lên, dương vật bóng loáng dịch nhầy. Tinh trùng lập tức tràn khỏi lỗ lồn đang co giật, chảy đầm đìa xuống ga giường. Ánh mắt gã tối đi, hai ngón tay hớt lấy dòng tinh đang chảy ra, đẩy trở lại trong vách thịt nhạy cảm, móng tay cà lên điểm G .

Alexander thét lên thất thanh, vùng vẫy yếu ớt chống lại sự xâm nhập.

“Ngoan nào,” Jefferson rít khẽ, ghì y xuống bằng một tay, ngón tay đâm sâu hơn, móc ngoáy kịch liệt, đẩy mạnh tinh dịch vào lại trong. “Không được phí phạm, kẹp hết tinh ở trong lồn cho tôi.” Gã móc mạnh vào cổ tử cung, khiến nó co giật, khàn khàn thét lên.

Jefferson cười khì khì.

“Nhìn em đáng thương quá nhỉ. Bị tôi chơi đến chập mạch rồi mà còn chẳng phản kháng nổi.”


Một lúc lâu sau, Jefferson cuối cùng cũng để con droid rũ rượi trượt khỏi bàn tay mình, gục xuống, run rẩy trên ga giường. Nó co giật, cổ họng phát ra tiếng khùng khục như thể đang tự hiệu chỉnh lại sau khi bị gã chơi. Gã bật cười, ngả người ra sau, châm một điếu xì gà trong khi dõi theo thân thể tàn tạ ấy đang gắng sức bò lê từng bước bằng tay và gối,như thể nó còn có thể trốn khỏi nơi đây.

“Dễ thương thật,” gã lẩm bẩm, phả khói. “Nhìn cưng kìa, bị chịch đến mức không đi nổi.”

Bờ mông trần của Alexander run rẩy, dâm thuỷ hoà cùng tinh dịch rỉ ra từ giữa hai đùi chảy xuống ga giường, để lại một vệt ướt loang lổ. Jefferson để nó bò được nửa giường, nhìn cánh tay nó run rẩy bò đi trong vô vọng. Rồi gã dụi tắt điếu xì gà, túm lấy eo nó kéo ngược lại—mạnh đến mức khiến nó rên lên khe khẽ, yếu ớt phản đối.

“Nào, không, không cưng ạ,” gã thì thầm, kéo nó vào lòng mình gọn gàng như thể không có trọng lượng. “Em tính đi đâu vậy? ”

Từ ngăn kéo cạnh giường, gã lôi ra một thứ gã đã để dành được khá lâu—một chiếc váy cưới tình thú bằng sa-tanh trắng, viền ren tinh xảo, vừa thánh khiết vừa dâm đãng. Jefferson nhếch môi, ép Alexander dựng thẳng người lên, tròng váy lên rồi siết chặt dây nịt quanh thân hình run rẩy của nó. Dây ren thít chặt vào lồng ngực, buộc nó phải ưỡn thẳng người, ngực dồn lên cao, phô bày hết thảy điểm yếu cùng đầu vú hồng hào.

“Nhìn cô dâu bé nhỏ của anh này, ” Jefferson cười khẽ, ngón tay lướt dọc theo đường gân trên váy trước khi nhấn vào đầu vú mềm mềm. Con sexdroid giật nảy, trừng mắt nhìn gã dù cơ thể vẫn run bần bật.

Gã cố nén nụ cười toe toét, kẹp chiếc kẹp vú bằng thép lạnh lẽo vào từng núm vú, chỉnh cho đến khi chúng thít chặt vào, kẹp chặt lấy hai núm vú non nớt. Alexander lập tức phản ứng—rít lên khe khẽ, giật nảy mình vì đau đớn.

Jefferson giật mạnh sợi xích nối, kéo nó ép sát vào ngực gã. “Được rồi đó. Nhìn cưng đủ xinh để anh địt thêm lần nữa rồi.”

Gã gầm khẽ, chà dương vật lên lỗ lồn đang mấp máy, rồi thúc thẳng một nhát sâu, làm nó sướng đến ưỡn lưng, đường gân trên váy cưới kêu răng rắc. Đôi kẹp vú kêu leng keng, nhói buốt mỗi lần gã giã dồn dập vào cái lồn nhân tạo ấy, ép từng tiếng rên nghẹn ngào tràn ra khỏi đôi môi cắn chặt.

“Cô dâu hoàn hảo của anh,” Jefferson nói khẽ bên tai nó. " Mặc váy cưới xinh xắn như thế này chỉ để bị anh địt tung lồn. ”

Móng tay Alexander cấu vào vai gã, cả người co giật vì kích thích , nhưng Jefferson chỉ đứa tay siết chặt dây váy cưới, hông gã đẩy đưa, chịch vào mạnh đến mức tiếng rên của Alexander vỡ ra, nát vụn.

Gã tóm lấy sợi xích nối giữa hai kẹp núm vú và giật thêm cú nữa, khoái trá nhìn nó nức nở ,ưỡn người. Rồi gã vui tay luồn sợi xích qua song đầu giường, kéo chặt đến khi đầu ngực nó bị kéo căng, núm vú bị dằn nghiến mỗi lần động đậy, làm thân thể Alexander bị ghì cứng ngắc bởi hai đầu vú, chỉ có thể phô ra hết thảy.

“Giỏi quá, ” Jefferson cười cười, quấn xích đôi vòng rồi cố định lại. Gã vỗ khẽ vào váy rồi bóp lấy một bên sườn chỉ để trêu cho con android hét toáng lên. “ Liệu hồn mà ngồi yên nhé, bé cưng, giãy là đứt vú như chơi đấy. ”

Alexander run lẩy bẩy, cổ tay giật giật như thể muốn chống lại gã, nhưng hai đầu vú bị kẹp sưng đau làm nó chỉ có thể run rẩy thở dốc. Jefferson chỉ nhếch mép, bàn tay trượt xuống bóp lấy cặp đùi mềm mại, banh chúng ra đến khi kéo banh rộng ra trên lòng gã, lớp sa-tanh trắng bị kéo lên tận trên hông .

Rồi gã lại thúc mạnh vào, nhấn sâu đến tận cùng. Sợi dây rung bần bật sau mỗi cú giã, kéo căng ngực nó thêm, kẹp siết sâu hơn. Tiếng rên nát vụn thành tiếng nhiễu, chìm nổi giữa tra tấn và khoái lạc, như đày ải, tựa thiên đường.

"Bé ngoan," Gã gầm khẽ, thúc hông, làm miếng ván đầu giường run bần bật. "Bao đựng cặc của anh, chỉ biết vắt tinh của anh mà thôi."

Gã để bàn tay lần ngược lên, chộp lấy sợi xích trên núm vú, kéo nó nhịp nhàng theo từng cú dập hông. Mỗi cái giật lại khiến con droid bật ra tiếng rên nghẹn ngào đáng thương.

Jefferson cắn khẽ lên vai nó, hơi thở nóng rực phả vào lớp da nhân tạo, thì thầm như ra lệnh: “Em là của tôi.”

Gã ngả người, để mặc con sexdroid run rẩy trong lòng, chiếc váy cưới siết chặt đến khó thở, khiến ngực nó phập phồng dữ dội theo từng hơi thở gấp gáp. Những chiếc kẹp trên đầu ngực khẽ leng keng mỗi khi nó cử động, chuỗi xích đung đưa như hai quả lắc tàn nhẫn kéo căng đầu vú bị kẹp đỏ bừng. Gã cắm sâu đến tận cùng, quy đầu to béo cạ sát nơi cổ tử cung nhân tạo, nhấn nhá từng nhịp hông khiến toàn thân nó run lên bần bật, chẳng thể thoát khỏi cơn khoái cảm bị ép đến tận cùng.

Rồi một tay gã lại lần xuống giữa điểm nối giữa dương vật gã và cái lồn múp. Lần này gã không chỉ xoa khẽ, mà ấn thẳng hai ngón thẳng vào hột le sưng đỏ, tay kia ấn nút chỉnh độ nhạy thêm một nấc nữa.

Alexander thét lên thất thanh, Nó cố vặn vẹo tránh đi mặc cho sợi dây giật lên hai đầu vú, nhưng bị Jefferson quấn chặt cánh tay quanh eo ghì xuống đến lút cán, môi lồn đỏ bừng vì bị địt chà vào mớ lông mu rậm rạp, vừa dâm vừa tục không tả nổi.

“Yên nào,” Jefferson thì thầm vào tai, giọng trầm khoái trá. “Em sinh ra là để nghe lời cơ mà. Mỗi lần tôi vặn cái núm này—” gã lại xoay thêm một nấc, làm nó giật lên dữ dội, lồn siết lại, khít đến mức gã suýt nữa bắn ra—“là em sẽ nhớ ngay ai là chủ nhân của em.”

Con droid nức nở lắc đầu, miệng câm lặng phản đối, nhưng Jefferson mỉm cười, giật mạnh sợi xích nơi đầu vú. Cú nhói ở núm vú dồn thẳng xuống hột le, nơi ngón tay gã cọ sát không ngừng.

“Nhóc sinh viên luật đáng thương,” gã cười nhạo, giọng trầm thấp, nóng hổi bên tai. “Cái miệng sắc bén của em đâu rồi? Chỉ cần tôi địt vào một cái là em đã thành tân nương đĩ đượi chỉ muốn được chồng mới địt nát ngay trong đêm tân hôn rồi. ”

Gã nhét hai ngón tay vào miệng nó, trêu đùa đầu lưỡi hồng hồng, đến khi nó sặc nghẹn. “Nói đi,” Jefferson gằn. “Nói em là của tôi. Rằng em đồng ý làm vợ tôi.”

Con droid nghẹn ngào quanh ngón tay gã, nước mắt đầm đìa, nước bọt không kịp nuốt thấm đẫm ngón tay trong miệng, hột le giật giật dưới ngón tay tàn nhẫn. Một chuỗi âm thanh méo mó vỡ ra khỏi cổ họng nó, đứt quãng: “E-Em đồng ý—”

Jefferson cười nhăn nhở. Gã rút tay, mạnh nó xuống cặc mình, hông đẩy đưa mạnh bạo, dây xích leng keng dữ dội, kẹp nghiến sâu hơn.

“Giỏi lắm,” Gã gừ khẽ. “Thề với anh nào, rằng em chỉ còn cái lồn dâm thèm cặc này—” gã vỗ mạnh vào hột le nó, khiến toàn thân co giật—“và anh.”

Tiếng khóc của nó bị bóp méo thành từng lời thề nguyền vụn vỡ, trong khi Jefferson giã thẳng vào lồn nhân tạo, tay vẫn xoa không ngừng lên hột le đến mức hệ thống xử lý loạn nhịp.

Jefferson dập hông mạnh đến mức giường kêu răng rắc, dương vật giã xuống không ngơi nghỉ. Váy cưới siết ngực dựng cao, núm vú bị kẹp sưng vù, sợi xích cứ leng keng vui tai hết sức. Gã giữ chặt hột le đỏ bừng, ép thêm khoái cảm cho đến khi bộ vi xử lý quá tải.

Gã gầm lên, thúc mạnh hông, chôn sâu đến tận cùng, rồi lại xuất tinh vào lồn nó.

Những dòng tinh nóng hổi tuôn tràn vào trong thân thể rách nát, dòng tinh này cùng hoà cùng tinh dịch lần trước lấp đầy lồn y, nhiều tinh đến mức bụng dưới y phồng khẽ lên dưới lớp váy cưới siết chặt. Kích thích quá lớn làm chân y co giật, mắt trợn lên, nhấp nháy như quá tải. Rồi y bất ngờ…phun nước.
Một dòng chất lỏng phun ra từ khe lồn, tràn xuống đùi Jefferson, nhỏ tong tong xuống giường thành vũng.

Jefferson sững một nhịp, rồi phá lên cười khoái trá. “Ôi, nhìn kìa, em sướng đến đái cả ra rồi à.” Gã vỗ mạnh vào lồn nó, làm dòngnước loang rộng, chảy dài qua hai đùi. “Đẹp chết đi được.”

Con sexdroid nức nở, cơ thể run rẩy, lồn dâm vẫn co thắt quanh gã trong khi chất lỏng tiếp tục rỉ ra. Jefferson túm tóc nó, ngửa ra, để chiêm ngưỡng cảnh nhục nhã ấy.

“Tưởng tượng xem,” gã lầm bẩm, khoái trá “Hamilton hàng thật mà như thế này thì hay phải biết. Bị nắc cho ngu người, lồn ngập tinh, đái ra khắp người anh như một con mèo động dục,” Gã lại dập hông, dồn con cặc nửa cứng của mình vào trong, chà mạnh lên hột le, làm một dòng nước trong suốt nữa phụt ra.

“Trời ơi,” gã cắn vào tai nó, cười khùng khục, “Có khi tôi sẽ giữ em như này mãi mất thôi.”


Jefferson đang ở trên thiên đường. Con sexdroid vẫn co giật quanh cặc gã,lồn nhão nhoẹt, sợi xích trên đầu vú khẽ leng keng mỗi khi nó run bắn. Gã đã địt nó suốt từ rạng sáng, qua bữa sáng, qua thêm một loạt kẹp vú, tát lồn trêu chọc đến mức con sexdroid tội nghiệp còn chẳng ngẩng nổi đầu lên.

Ấy vậy mà gã vẫn chưa hề thấy đủ.

Đến trưa, Jefferson bắt đầu ngông nghênh hơn. Con android run lẩy bẩy trong lòng gã, vẫn nuốt cặc vào đến lút cán. Bỗng gã đứng phắt dậy khỏi giường trong khi nó vẫn còn cắm nguyên trên cặc mình, làm nó hốt hoảng giật mình, lồn non co bóp. Gã bật cười, ôm chặt lấy con android để nó khỏi ngã xuống, trong khi váy cưới kêu cọt kẹt, kẹp vú leng keng vì nó run rẩy, phát ra một tiếng rên rách nát.

“Vừa khít,” Jefferson rù rì, nhấp hông để cảm nhận vách thịt ẩm ướt đang nịnh nọt mút chặt lấy gã. “Chẳng có lý do gì để bỏ cưng xuống cả.”

Gã cứ thế vác nó vào bếp, mặc nó trượt xuống cặc gã vì trọng lực, bị treo lên như cốc thủ dâm hình người. Một tay gã rót nước, tay kia vẫn thong thả nhấp hông. Một cú nắc hờ hững cũng khiến nó bật rên khàn khàn, tinh dịch và dâm thuỷ chảy dài xuống đùi gã, nhỏ tong tong xuống sàn gỗ.

Jefferson uống một ngụm dài, thở ra khoan khoái rồi cúi nhìn xuống. “Chơi em trên giường mãi thì cũng chán, nhỉ? Cưng cứ ở trên cặc tôi cả ngày đi. Làm việc hay ăn uống gì tôi cũng sẽ địt em lút cán. ”

Gã ngồi phịch xuống ghế sô-pha, dạng chân để con droid ngồi gọn trong lòng, dương vật vẫn cắm sâu tận gốc. Vươn tay lấy điều khiển, gã cảm thấy nó co rút quằn quại, mút mát dương vật gã như thể lại đói tinh. Jefferson chỉ nhếch mép, hờ hững búng ngón tay vào hột le nó như tiện tay.

Con android lập tức lên đỉnh, lồn siết chặt lấy gã, nước dâm chảy tràn, miệng há ra nức nở trong khi Jefferson tăng âm lượng TV. “Ngoan lắm,” gã thì thầm, vuốt ve đùi nó như thể nó là một món phụ kiện. “Đúng là cái bao đựng cặc giỏi nhất tôi từng có. Tôi cứ địt em đến khi nào em chập mạch…” Gã nhe răng cười. “Rồi mua một 'em' mới là được, nhỉ? ”

Đến khi mặt trời lặn, cốc nước của ga đã cạn, cả căn phòng nồng nặc mùi tình dục, còn con droid thì vẫn bị nhồi đầy, chỉ còn biết run rẩy và rỉ dịch. Jefferson ngả lưng, thư giãn.

“Ừm,” gã lầm bầm, vỗ lên bờ mông đang co giật. “Ngày nào cũng như vầy thì tốt quá.”

Đêm đó, Jefferson ngủ luôn trong tư thế ấy—con droid vẫn cắm trên cặc gã, chẳng thèm rút ra. Khi gã chìm vào giấc ngủ, nó vẫn rên lên khe khẽ, run rẩy trên ngực gã như một con thú nhồi bông hỏng hóc bị tinh dịch lấp đầy.

Sáng hôm sau tỉnh lại, gã mới thấy có gì đó sai sai.

Môi con android khô nứt, đồng tử tan rã, đùi vẫn run bần bật quanh hông gã như vừa trải qua một cuộc tra tấn. Nhìn thoáng qua, nó thật đến không tưởng, không khác gì Hamilton hàng real khi cậu ta chạy đồ án xuyên đêm và nốc 5 ly cà phê đen.

Jefferson nhướng mày, rồi phì cười, tựa lưng lại gối.

“Sắp cạn pin à? Tối qua lẽ ra tôi nên cắm sạc cho em nhỉ.”

Nó rên khe khẽ khi gã nhấp hông, lồn yếu ớt mấp máy quanh cặc gã. Jefferson chỉ cười, vỗ lên mông nó đánh bốp.

“Ừm. Tôi sẽ cứ dùng cho đến khi em tắt hẳn thôi, cưng. Cắm sạc làm gì—em còn vừa ấm vừa khít thế này mà.”

Nó bật một tiếng nghẹn nơi cổ. Jefferson chẳng buồn để tâm, tiếp tục dập hông chậm rãi, quyết tâm vắt kiệt món đò chơi này. Mỗi cú thúc đều khiến nó co giật, lồn non sưng múp mấp máy quanh cặc gã như không biết nên nuốt vào hay đẩy ra.

Thân thể “Đụ má, cạn pin sao còn khít hơn cả lúc mới về thế này, ” gã cười cười, nắm chặt hông nó. “Rách rưới, đờ đẫn, chỉ còn biết mút lấy cặc anh. Hamilton mà biết bản sao của nó có tính năng tốt nhất là bị địt nửa chết nửa sống thế này chắc điên mất.”

Droid rên nghẹn, tiếng thở đứt quãng. Jefferson đảo mắt. “Ừ, ừ, thôi để dành hơi đi. Dù gì pin cưng cũng sắp tạch rồi.”


Con droid đột nhiên khàn khàn phản đối: “Không—không, đừng—” Đùi và hông nó yếu ớt run lẩy bẩy, lồn bị đút no tinh, chịch đến không khép lại được, hai mép lồn sưng đỏ mấp máy.

Jefferson nhướng mày, cong môi cười khẽ. Nó còn tưởng mình có quyền lên tiếng sao?

“Đáng yêu quá, em nghĩ em còn có quyền chọn à? ”

Gã búng tay vào vòng điều khiển đặt cạnh giường. Lập tức, con droid rùng mình, cử động giật cục, sống lưng ưỡn thẳng ra. Nó run rẩy bò về phía trước, mông vểnh cao, mặt dí sát ga giường. Hậu huyệt co thắt nhè nhẹ, như thể chính nó cũng biết mình sắp bị địt vào.

Jefferson huýt sáo khe khẽ. “Mẹ kiếp, người ta huấn luyện em chuẩn thế. Tôi còn chẳng biết em làm được như thế này đấy.” Gã ác ý cà sát cặc vào hậu huyệt khi nó rên rỉ úp mặt xuống nệm. “Sao nào? Không muốn làm đồ chơi của tôi nữa sao?”

Nó giật nảy, giọng vỡ vụn: “Không—không thể—”

“Nào.” Jefferson cắt lời bằng một cú tát mạnh vào mông, rồi thúc vào không chút do dự như thể đang cắm dây sạc chứ không phải gã chơi lỗ hậu mà không thèm mở rộng. Nó bật nhào về phía trước, tiếng hét nghẹn trong cổ họng, lỗ hậu chưa được khuếch trương thít chặt xung quanh con cặc gã.

Jefferson rên thấp, móng tay bấu chặt hông nó. “Âyy… mông em khít phết nhỉ. Có vậy mà cũng làm ầm lên.” Gã bật cười hổn hển. “Alexander Hamilton, giá mà cưng biết…”

Con droid rên lên, cử động yếu ớt, nhưng càng giãy, hậu huyệt càng mút chặt lấy gã. Jefferson nhếch mép, thúc mạnh, mỗi cú giã ép ra từng tiếng rên rỉ không khác gì người thật.“Chết tiệt, cưng nghe y như hàng thật ý. Suýt nữa thì tôi tin cưng là cậu ta luôn rồi.” Gã cúi xuống, cắn lên gáy nó. “Nhưng mà suýt nữa thôi.”

Nhưng dĩ nhiên, Jefferson chẳng bao giờ hài lòng với một tư thế. Gã vừa cắm lút cán trong lỗ nhị của nó, vừa huýt sáo vừa lục lọi ngăn kéo tủ đầu giường.

“Một… hai… ba…”

Gã bày ra một dàn trứng rung như chuẩn bị đồ nghề. Con droid đờ đẫn chớp mắt, đồng tử tan rã, giọng khàn khàn: “Yêu cầu—tạm dừng—nhiệt độ đơn vị—quá cao—”

“Ừ, nghe rồi. Im đi.” Jefferson bật cười, lật ngửa nó ra, đút thẳng cái máy rung đầu tiên vào lồ lồn bị địt cho không khép lại được, ngón cái bật công tắc lên hết cỡ, làm nó giật nảy, một tiếng rên ngắn bật ra như bị chập.

Gã i. Cái thứ ba chèn tiếp vào, nhét đầy, khiến lồn căng trướng, ù ù rung như tổ ong. Bụng nó gồ nhẹ, mạch điện bị quá tải vang lên trong hộp giọng:

“Lỗi… quá tải… lỗi…”

Jefferson phá lên cười. “Quá tải cơ à? Bé cưng ơi, tụi mình còn chưa bắt đầu đâu.”

Gã giật ra một cuộn băng keo, dán chặt một cái máy rung khác lên hột le sưng tấy, bật max công suất. Con sexdroid thét chói tai, toàn thân co giật trên giường, hậu huyệt phản bội nịnh nọt siết chặt hơn vì kích thích. Gã chiêm ngưỡng tác phẩm của mình, khẽ chỉnh lại băng dính như đang sửa chữa đồ gia dụng.

“Đấy. Nhìn tôi độ cưng này, nâng cấp đỉnh chưa?” Gã dập hông, túi bìu như muốn chen vào hậu huyệt, thân cặc thậm chí còn cảm nhận được máy rung run lên bần bật trong âm đạo. “Trình độ này thì Apple nên thuê thằng bố mày làm RnD luôn đi chứ lị."

Mỗi cú thúc khiến dàn vibrator trong lồn thọc sâu hơn, còn cái dán ngoài thì kêu rừ rừ, chà xát tàn nhẫn lên hột le nhạy cảm. Giọng nó loạn nhịp, lẫn lộn tạp âm:

“D-d-dừng—quá—xử—xử lý—”

Jefferson tát mạnh vào mông nó, cười nhăn nhở. “Ừ, xử lý cái này đi cưng.” Gã thúc mạnh, để ý từng nhịp hông lại ép cả cụm trứng rung chà xát vào bên trong lồn, bị nhồi đến cực hạn, khiến nó quằn quại.

Thân thể nó như con gấu bông rách nát bị vứt bỏ trên vỉa hè, dấu hôn cùng vết cắn rải rác khắp nơi, chỉ biết úp mặt xuống ga giường rên rỉ, miệng trên lẫn miệng dưới đều chảy nước. Jefferson ngửa đầu cười khe khẽ. “Trời, cục cưng của anh giỏi quá, một mớ dây nhợ biết đi mà nuốt cặc còn hơn mấy con phò chuyên nghiệp nữa, đúng là khoản đầu tư tuyệt nhất đời anh.”

Con android nức nở, tay quờ quạng trên ga, đầu bất lực nghẹo qua một bên. “J-Jefferson—xin… em… không thể—”

“Không thể cái gì?” Jefferson gằn giọng, thúc hông mạnh hơn. “Không chịu nổi à? Đồ chơi thì đâu có quyền phản đối?.”

Nó nấc nghẹn, toàn thân run rẩy, lồn ướt nhẹp, nước dâm nhỏ giọt xuống đùi. Jefferson chịch vào lút cán, gầm lên, xả hết dòng tinh nóng bỏng vào lỗ hậu đang siết chặt.

Trong một khoảnh khắc, nó thét lên khản đặc, mắt trợn trắng, rồi im bặt. Cơ thể nó mềm oặt gục xuống giường, lỗ hậu vẫn bị cặc nhồi căng, còn lồn thì nhét đầy máy rung đang chạy ù ù. Jefferson ngồi lùi lại, thở dốc, vuốt mái tóc xoăn ướt mồ hôi. Gã rút cặc ra, làm một tiếng nhép nhầy nhụa vang lên, tinh dịch trào ra thành dòng xuống đùi nó.

“Chết tiệt,” gã khịt cười. Gã tát lên mông nó, làm bờ mông ửng lên, khẽ run run, nhưng không một tiếng rên, không phản ứng nào, chỉ có chút run rẩy yếu ớt. “Bất tỉnh rồi hả. Yếu thế? ”

Jefferson lăn khỏi giường, vẫn còn nửa cứng. Gã xoa cằm, nụ cười xen lẫn chút bực bội. Gã còn chưa chơi hết đươc một nửa mấy thứ muốn chơi với nó cơ mà, nào là đi dây, cho nó tự địt mình bằng dương vật giả, vân vân và mây mâ—

“…Thôi được,” gã lẩm bẩm với nó như thể nó còn nghe được. “Chắc là hết pin rồi. Lần chạy đầu mà, không trách cưng. ” Gã vò tóc, thở dài. “Lỗi của tôi, để tôi sạc cho em.”

Gã quỳ xuống, lục tung hộp giấy. Tờ hướng dẫn—ném. Gói chống ẩm—phẩy đi. Thẻ bảo hành li ti chữ—xé vụn. Gã lật tung từng lớp bìa, lùng sục mớ dây sạc như kẻ bới rác tìm vàng.

Không có gì.

Lông mày gã nhíu lại. Gã thọc sâu tay vào hộp, lầm bầm. “Quái thật, đâu rồi—”

Không dây, không cổng, không adapter.

Jefferson khựng lại, chớp mắt. “…Gì vậy trời?”

Gã vớ lấy điện thoại, bấm số hotline từ website. Trang web chợ đen, người bán cũng dân chợ đen nốt, nhưng hàng cao cấp thì làm gì có ở Điện Máy Xanh. Chuông reo vài nhịp, cuối cùng cũng có một giọng nam uể oải bắt máy.

Jefferson gằn giọng, bực bội : “Ê, bộ sạc đâu? Con droid của tôi tắt ngúm rồi. Mã đơn 111-AH.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Rồi giọng thờ ơ đáp: “Bên tôi chưa gửi đơn của anh mà.”

Jefferson sững lại. “Cái gì?”

“Ừ,” gã kia tiếp, rõ khó chịu. “Hàng vẫn đang vận chuyển. Tuần sau anh mới có tracking.”

Jefferson chậm rãi xoay người về phía giường, tim gã đập thình thịch, có chút bất an.

Trên nệm, con “sexdroid” khẽ cử động. Một tiếng rên mỏng manh bật ra từ đôi môi khô nứt—khàn khàn, run rẩy, nhưng hoàn toàn không phải là máy móc. Lồng ngực nó phập phồng khe khẽ, thở dốc từng cơn yếu ớt, cặp đùi nó ướt nhẹp mồ hôi, dâm thuỷ, tinh dịch, trần trụi, quá mức con người.

Điện thoại trượt khỏi tay Jefferson.

Đầu dây bên kia còn lẩm bẩm: “Khi nào anh nhận hàng thật thì gọi lại—” cạch.

Im bặt.

Jefferson chết lặng. Cổ họng gã khô khốc, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Gã hoảng hốt thì thào:

“…Thế mình vừa địt cái gì suốt ba mươi tiếng qua vậy?”