Work Text:
An Yếm Cửu có một rắc rối lớn.
Rắc rối của hắn cao gần bảy thước, nặng hai lăm cân, tóc dài, có lúm đồng tiền và đặc biệt là cười lên rất xinh.
À, rắc rối ấy so với hắn cũng không tính là lớn. Nhưng dù sao hắn cũng đã thức trắng hai đêm liền rồi. An Yếm Cửu cảm thấy mình có thể sắp phát điên.
Hình như... hắn đang mắc phải thứ bệnh của mấy đứa nhóc mới lớn - cái căn bệnh nan y mà xưa nay người ta vẫn quen gọi là bệnh "tương tư".
Thật đáng sợ!
Lúc nhận ra chuyện đó hắn còn đang thơ thẩn gặm bánh nướng, chợt cảm thấy mọi sự hóa ra nực cười. An Yếm Cửu đã gần ba mươi tuổi đầu, chẳng lẽ còn học theo lũ nít ranh mất ăn mất ngủ vì yêu đương hay sao? Đừng có đùa như thế. Hắn thấy bản thân vẫn còn tỉnh lắm, ít ra thì sẽ không đến mức khóc lóc đòi sống đòi chết vì yêu. Mà không hiểu sao trong mấy quyển thoại bản bây giờ toàn chuộng kiểu như vậy.
Cơ mà số phận thì lại thích ngáng chân hắn. Chẳng là một ngày nọ, An Yếm Cửu bàng hoàng phát hiện từ bao giờ mà mỗi sáng thức dậy hắn đều nhớ nàng. Đã thế thì thôi đi, đằng này đến cả ăn cơm cũng nhớ, làm việc cũng nhớ, đi ngủ cũng nhớ, tới nỗi đang đi trên đường mà thoáng thấy bóng ai hao hao nàng hắn cũng phải quay ngoắt lại ngó một cái. Mấy cái lá ngoài phủ Hình Bộ sắp bị hắn vặt trụi cành rồi mà đầu vẫn chỉ nghĩ: "Không biết tiểu tử kia đang làm gì?"
Hắn giật mình, chắc mẩm bản thân bị điên rồi. An Yếm Cửu không tài nào đẩy hình bóng đó ra khỏi đầu được. Nghệt mặt cả buổi trời, rốt cuộc hắn mới lóc cóc đi hỏi La Khang.
"Này, giả sử, chỉ là giả sử thôi nhé! Nếu như có người khiến ngươi ngày nào cũng nhớ, đêm nào cũng mơ, suốt ngày nghĩ tới người ta, gặp mặt sẽ vui cả buổi. Thế là thế nào được nhỉ?"
"Cửu ca, huynh... đang thích ai rồi à?"
La Khang nhìn hắn với vẻ kinh hãi. Lạy trời, nếu con có làm gì sai thì xin hãy cho thiên lôi giáng một phát chứ đừng hành hạ con như thế.
Xong! Hết thuốc chữa.
Thật ra vị An soái nọ thấy mình cũng không đến nỗi tệ, chỉ là đặt cạnh người ta thì có hơi không cân xứng. Mấy chục năm nhìn đời bằng nửa con mắt, lần đầu hắn gặp được người khiến mình phải nâng mí mắt lên mà nhìn.
Người hắn cảm mến là Nam Đường Vương, là vị vương gia vạn người kính phục đó.
Sự thật này như một tia sét bổ xuống đầu hắn. An Yếm Cửu ngồi ngẩn người suốt mấy canh giờ. Nghĩ kĩ lại thì thật ra cũng không bất ngờ lắm. Nàng giỏi giang, thông minh, lòng dạ thiện lương, lại xinh đẹp... có ai lại không thích một người như thế chứ. Đến nỗi thỉnh thoảng nghe người khác khen nàng mấy câu, bản thân hắn đột nhiên cũng thấy tự hào như thể đang khen chính hắn.
Mà chuyện đó có bình thường không nhỉ?
Không quan trọng, điều quan trọng là hắn bệnh thật rồi!
Hắn vẫn gọi người ta là "tiểu tử", vẫn ôm vai bá cổ đầy cợt nhã. Đơn giản vì hắn quý con người nàng, muốn xem nàng như bằng hữu tốt. Thế từ bao giờ mọi chuyện lại đi chệch hướng như vậy? Hắn không nhớ rõ, chỉ là một hôm nào đó, hắn đột nhiên thấy nàng thật đẹp, đẹp đến mức mọi lời định nói bỗng nghẹn lại trong cổ họng.
"Sao vậy?"
"Không sao." - Hắn lập tức quay đầu, giấu đi vẻ lúng túng. "H-hôm nay trời đẹp ha."
Vân Trung ngước nhìn bầu trời xám xịt không có lấy một tia nắng sớm.
"Đẹp? Trời này... ấy hả?"
Trông thấy ánh cười cong cong nơi khóe mắt nàng, mặt hắn ngày càng khó coi. Đừng nói nữa, tim ta sắp nhảy luôn ra ngoài rồi đây?
Vốn dĩ chuyện cũng đâu có gì to tát. Thích thì cứ thích thôi. Thế nhưng mỗi lần hắn thấy nàng rạng rỡ như vầng trăng trên cao, rồi nhìn lại mình.
Người ta cao quý như vậy, thế còn hắn thì là gì? Lý ngư vọng nguyệt à?
Trong mắt người ngoài hắn rõ là cái tên gàn dở lôi thôi, nói năng thì cà lơ phất phơ, suốt ngày cười hềnh hệch, có tiền thì tiêu, hết tiền lại ăn màn thầu, đầu tóc buộc tùy tiện, quần áo nhăn nhúm vì nằm ngủ lâu ngày. Đúng chuẩn kiểu vô công rỗi nghề chuyên làm mấy chuyện vặt vãnh. Bình thường An Yếm Cửu chẳng quan tâm người khác nói gì đâu. "Hừ, lão tử đây làm việc trong Hình Bộ đấy nhé, chỉ là không tiện nói thôi." Đến người nhà cũng chẳng mấy khi vừa mắt hắn. Lần trước về ăn cơm chị hắn còn nhìn hắn như nhìn người chết đói, lắc đầu: "Ra ngoài tìm cái gì mà làm." Bữa đó hắn tức đến nỗi ăn được thêm những hai bát.
Nói vậy thôi chứ hắn thì không sao. Dù gì cũng từng hành tẩu giang hồ nhiều năm, sống kiểu gì chẳng là sống, cứ vứt đại ra bãi tha ma hắn cũng sống được. Nhưng từ khi nhận ra mình đang thích nàng, hắn bắt đầu cảm thấy mình cứ sống như vậy mãi hình như cũng không ổn lắm? Ít nhất nhìn bề ngoài hắn thật sự chẳng có tiền đồ gì. So với một Nam Đường Vương có công danh sự nghiệp ổn định, hình tượng sạch sẽ cao quý, hắn đúng là... khá thảm.
"Cậu."
Một ngón tay nhỏ chọc vào eo An Yếm Cửu khiến hắn giật nảy. An Như Thị lơ đãng nhìn hắn, khẽ nghiêng đầu.
"Cậu nhìn cái lá đó từ nãy giờ rồi. Có gì thú vị sao?"
Vừa nói, cậu bé vừa ghé mắt nhìn chiếc lá trên tay hắn. An Yếm Cửu lắc đầu, vứt đi. Hắn nắm vai đứa cháu nhỏ, vẻ mặt cực kì nghiêm túc như sắp làm chuyện đại sự.
"Tiểu An, ngươi thấy cậu của ngươi như thế nào?"
An Như Thị ngơ ngác nhìn hắn như đang cố hiểu câu hỏi. Đứa trẻ im lặng một lát, rồi đột nhiên trở nên nghiêm túc.
"Cậu đừng nghĩ nữa. Con không giao chị Vân Trung cho cậu được đâu."
Hắn đực mặt, nhìn vẻ thản nhiên của đứa cháu ruột.
"Hả?"
"Là vậy đó, con không đồng ý để cậu cưới chị ấy."
An Yếm Cửu trợn mắt, trẻ con bây giờ đáng sợ thế sao?
"Ta chưa nói gì hết mà."
"Nhìn mặt cậu là biết. Mỗi lần cậu nói về chị Vân Trung đều giống như... giống như..." An Như Thị suy nghĩ, cố tìm ra một phép so sánh thích hợp. "Giống như con A Hoàng nhìn cục xương vậy."
An Yếm Cửu đưa tay véo má đứa nhỏ, nhưng An Như Thị vốn không cảm thấy đau, chỉ hơi khó chịu. Thằng bé này giống ai mà đáo để vậy chứ?
"Tóm lại là không được."
"Ngươi bị cái gì vậy?"
"Tiểu An thấy không được." Cậu bé quay mặt đi.
"Tại sao?"
"Chị ấy tốt, xinh đẹp, dịu dàng... là Hoa gia chủ, cũng là vương gia nữa. Còn cậu," An Như Thị dừng một chút, nhìn hắn rồi dứt khoát quay đi "Không được đâu."
"Ta thì không tốt sao?"
"Không."
Một nhát chí mạng.
An Yếm Cửu đột nhiên muốn tuyệt giao với đứa cháu này.
"Ngươi là cháu trai ta đó! Ta còn đang lo không rước được thím về cho ngươi, ngươi lại ở đây nói xấu ta?"
"Con nói thật mà."
An Như Thị thực sự cảm thấy không ổn. Cậu nhóc đã quen chị Vân Trung được khá lâu, chị ấy chỗ nào cũng tốt, thật sự là quá tốt. Mặc dù nó cũng rất muốn trở thành người nhà với chị, nhưng đặt cạnh cậu út thì thiệt thòi cho chị quá. Nghĩ vậy, nó càng ra sức phản đối. An Như Thị nhìn ông cậu từ đầu đến chân với ánh mắt phán xét.
"Cậu có nhà không?"
An Yếm Cửu nghĩ tới căn nhà thuê hiện tại vốn là được nàng trả tiền giúp. Khi đó hắn còn cười hề hề nhận lấy. Giờ tự nhiên cảm thấy chuyện đó hình như không có gì đáng tự hào lắm.
"Cậu có tiền tiết kiệm không?"
Hắn ho khan một tiếng, An Yếm Cửu vốn là người sống tùy tiện, làm gì có chuyện tiết kiệm tiền. Cùng lắm thì về nhà ăn chực một chuyến thôi.
"Cậu có biết chăm sóc người khác không?"
Chăm cái quái gì chứ, hắn dở nhất là chăm người khác. Chưa phải để người ta chăm ngược lại là còn may.
"Cậu, cô nói là nếu cậu cứ như vậy thì không lấy vợ được đâu."
Được rồi, hắn hiểu rồi. Đến cả nơi ở của hắn cũng do nàng bỏ tiền thuê giúp. Nghe có khác gì ăn bám không cơ chứ? Tuy phũ phàng nhưng cháu trai hắn nói đúng. Nàng đối xử tốt với hắn, nhưng thế thì sao? Thứ tình cảm ấy nào phải nghĩa vụ, nó sẽ không kéo dài mãi. Đến một lúc nào đó nàng sẽ gặp được người có thể đường đường chính chính chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời... đâu phải kẻ như hắn. Ngay cả một đứa trẻ cũng biết nàng tốt đến nhường nào, tốt đến mức hắn chẳng dám nghĩ xa. Dù vậy nhưng cứ hễ nhớ về nàng, hắn lại không cách nào ngăn được trái tim mình đánh lô tô trong lồng ngực.
An Như Thị nhìn vẻ mặt thất vọng của cậu, chợt cảm thấy hơi đáng thương. An Yếm Cửu lúc nào cũng cà lơ phất phơ nên chẳng mấy ai lại nghĩ hắn cũng có nhiều mối bận tâm. Hắn sống thế nào cũng được, đứng chỗ nào cũng xong, nhưng nếu hắn muốn đứng cạnh nàng thì sao? Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, lòng hắn thoáng chốc mềm đi. Chắc là rất lâu rồi hắn mới lại có chút hi vọng nào đó về tương lai.
Tương lai ấy có nàng.
"Cậu thật sự thích chị Vân Trung đến vậy sao?"
Hắn nằm vật ra sàn, nở nụ cười nhẹ, chẳng còn đâu cái vẻ cợt nhả thường ngày. Giọng mang theo chút bất lực.
"Ừ. Thích chết đi được ấy."
Lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm tồn tại, hắn phát hiện còn có người có thể khiến bản thân hắn muốn sống một cách nghiêm túc, muốn điều gì đó khác đi, muốn nói với An Như Thị rằng: "Dù ông cậu của ngươi không hoàn hảo nhưng cũng đâu đến mức không xứng với thím ngươi." Những điều đó đều là thứ mà An Yếm Cửu trước đây có mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ tới. Hắn đúng là điên thật. Chỉ có kẻ điên mới dám làm như thế. Nhưng nếu trở thành kẻ điên một lần mà đổi được một đời sau cùng người ấy, cớ gì lại không dám?
An Yếm Cửu đang tương tư, và hắn sẵn sàng vì mối tương tư ấy mà sống đúng nghĩa với lòng mình. Bởi hắn vẫn mong một ngày nào đó có thể đường hoàng đứng trước vị Nam Đường Vương ấy mà bày tỏ:
"Tiểu tử- à không, Vân Trung. Ta... hình như rất thích nàng."
