Actions

Work Header

Mượn rượu tỏ bày

Summary:

Anh Bi nói nặng em Bi. Anh Bi dỗ em, rồi phạt em tội say xỉn.

Notes:

Disclaimer: Tất cả nhân vật trong fic không thuộc về tôi. Tất cả sự kiện, tình huống, địa điểm, tình tiết, quan hệ, hành động đều là hư cấu, nếu có trùng với thực tế thì là đều vô tình.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Minh Quân biết anh không phải ngay khi câu nói vụt ra khỏi miệng. Không cần ánh mắt quan ngại từ Long, khuôn mặt sững lại bối rối của Nguyên, cái ngẩng đầu hoảng hốt của Duy, vẻ nghiêm trọng trên mặt Cường hay câu nói xoa dịu tình hình của Lân để anh hiểu mình vừa quá đà. Bầu không khí phòng tập bỗng trở nên nặng nề như đám mây đen ngoài kia. Sự im lặng xuất phát từ cơn ấm ức của người đối diện như làn sóng điện đập thẳng vào người anh, khơi dậy cảm giác hối hận, dần thấm ra mọi ngóc ngách. Nhưng ai mà biết được Lê Phạm Minh Quân cũng rất cứng đầu, hoặc cứng nhắc tùy nhìn nhận. Thế nên lời xin lỗi đã dâng lên nhưng chẳng thể thoát ra khỏi cuống họng. Anh cứ đứng gồng người nhìn em người yêu mang vẻ mặt vừa tức vừa tủi trước mặt.

 

 

“Thôi, Quân.” Cường Bạch là người lên tiếng đầu tiên. Anh bước lại, vỗ vỗ lên vai người em rồi làm tương tự với đứa em áp út đang xụ mặt như sắp khóc đến nơi lại như muốn lao vào đấm đàn anh kiêm anh người yêu. “Lâm Anh cũng thôi đi. Mấy đứa bình tĩnh đi.”

 

“Em thấy mọi người đuối cả rồi. Mình nghỉ sớm một buổi đi. Nhé?” Long Hoàng đề xuất, mắt nhìn sang Minh Quân, chờ một cái gật đầu.

 

“Anh Wonbi?” Giọng Duy gọi kéo anh ra khỏi vô vàn luồng suy nghĩ như ngàn vạn con sóng xô, không có khoảng nghỉ.

 

“Ừ...” Anh nuốt khan. “Em...Anh xin lỗi mọi người.” Anh cúi đầu, cảm thấy tệ vô cùng, không chỉ vì mất bình tĩnh trước mặt anh em mà còn vì cảm giác mệt mỏi và mất kiên nhẫn với người anh đã hứa sẽ chăm sóc, thấu hiểu cả đời. Anh còn chẳng dám nhìn vào mắt em lúc này.

 

“Thôi, có gì mình từ từ bảo nhau thôi anh.” Lân bước lại, vỗ lưng anh.

 

 

Minh Quân không nhìn nên anh chẳng thấy vẻ mặt đau đớn của Lâm Anh, cũng không thấy cậu vừa dụi dụi mắt vừa nhận chai nước từ Nguyên.

 

 

Mấy tuần sau đó, Minh Quân cũng không dám nhìn thẳng Lâm Anh. Anh không cố tình tránh tiếp xúc với cậu mọi lúc mọi nơi nhưng sự khác biệt rõ ràng đến mức năm người còn lại đều thấy. Cả bọn vốn nghĩ căng thẳng đã được giải quyết trong buổi họp tại nhà sau hôm ở phòng tập. Cả hai bên đã trình bày, giải tỏa và xin lỗi nhau nhưng có lẽ một khi đã có rạn nứt thì chỉ nói thôi không đủ để hàn gắn.

 

Kể từ hôm đó, Minh Quân không có buổi nào ở riêng với Lâm Anh. Họ cũng không gần gũi nhau. Anh vẫn quan sát cậu từ phía sau, chăm lo cho cậu. Cậu vẫn hỏi ý kiến anh, nhờ anh chỉ cái này cái kia nhưng họ không cười với nhau, không cho nhau cái nhìn trìu mến, ngay cả những cái bá vai quàng cổ cũng thành hình thức. Đến lúc này thì cảm giác ân hận đã lan ra khắp người anh cáo rồi nhưng chẳng hiểu sao anh không thể mở lời. Trong đầu anh luôn có hai dòng suy nghĩ đối lập, một cứng nhắc biện minh rằng anh cũng vì muốn tốt cho em, vì anh kỳ vọng rất nhiều mà thôi nên chẳng có gì sai, bên còn lại thì dịu dàng khuyên nhủ anh hãy làm hòa với em, nhớ lại lời anh hứa và kiên định tin tưởng, ủng hộ thay vì áp đặt quá nhiều. Minh Quân cũng xuôi xuôi rồi vì dù sao đi nữa tình cảm anh dành cho em vẫn rất nhiều, rất nhiều.

 

Nhưng sao mà khó. Anh muốn có cơ hội ở riêng với em nhưng gần đây anh có chút hoảng vì có vẻ như Lâm Anh không muốn anh nữa.

 

 

“Vô luôn đi, Lâm Anh. Đủ chỗ mà.” Lân giục lúc cả bọn xuống lầu về nhà sau buổi tập. Bình thường Lâm Anh chắc chắn sẽ chui vô chung thang với anh cáo cho bằng được nhưng hôm nay cậu nhất định từ chối dù chỗ còn rộng.

 

“Mọi người xuống đi. Em đi với anh Cường, anh Long cũng được.” Cậu đáp.

 

 

Cánh cửa thang máy từ từ khép lại. Ánh mắt họ vô tình chạm nhau. Một ngoài, một trong. Rồi lại rời nhau ra. Anh và cậu đều quay mặt đi. Tiếng cửa khép lại nhẹ nhàng thế mà sao nặng như thả chì vào lòng Minh Quân. Anh bỗng thấy nghèn nghẹn trong cuống họng. Đắng ghét cái hương vị tình yêu tan vỡ này.

 

 

“Wonbi đừng buồn mà.” Giọng vừa nũng nịu vừa muốn xoa dịu của cậu em nhỏ nhất nhóm và cái chạm nhẹ lên vai làm anh giật mình, thoát ra cái hố đen hun hút trong tâm trí trong giây lát. “Sẽ ổn thôi.” Nguyên cho anh nụ cười an tâm trước khi bước lên xe. Minh Quân không biết Nguyên nói vì lo anh lo lắng quá nhiều cho tình hình của nhóm hay vì cậu em nhìn ra được gì khác giữa anh và cậu bạn chung phòng. Dù là gì thi anh cũng rất cảm kích.

 

“Cảm ơn em.” Anh vỗ nhẹ lên đùi đứa em sau khi ngồi xuống cạnh cậu.

 

 

Nhóm còn lại cũng vừa xuống đến nơi. Nhưng chỉ có Cường Bạch bước lại xe chung. Anh bảo rằng mình với Long và Lâm Anh có việc riêng nên sẽ về sau. Minh Quân chưa kịp hỏi thì Cường đã bắn cho anh ánh mắt thay câu nói “về đi, có tao, không sao đâu”. Cánh cửa xe kéo sầm qua, lại chia cắt anh và cậu. Minh Quân chỉ kịp thoáng thấy cậu liếc mắt về phía chiếc xe trước khi nó lăn bánh đi mất.

 

 

“Lâm Anh vẫn quan tâm anh lắm. Wonbi đừng lo nữa.” Nguyên chồm người sang, nói khẽ chỉ để anh nghe khi thấy anh cứ nhấp nhỏm không yên.

 

“Hả?” Minh Quân nhìn cậu, lẫn lộn cảm xúc vừa lo vừa ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang tò mò khi cậu em vừa nhoẻn miệng cười vừa đưa tay lên miệng ra dấu “em không thể nói thêm đâu”.

 

 

 

Làm thế quái nào anh không lo cho được?

 

Minh Quân vừa đi qua đi lại quanh phòng khách nhà chung, vừa vò đầu bức tóc nhìn đồng hồ từ từ điểm đến số 11. Cánh cửa nhà vẫn im lìm. Căn nhà chìm trong bóng tối nhập nhòe. Xung quanh lặng im như tờ. Trên lầu thỉnh thoảng vọng xuống tiếng bước chân và tiếng gõ phím lọc cọc. Quang cảnh bình thường, âm thanh bình thường, nhịp sinh hoạt rất đỗi bình thường trong căn nhà chung. Chỉ có anh không bình thường.

 

Minh Quân tựa người lên lưng ghế sô-pha, tay bắt trước ngực rồi lại đưa tay cắn móng, rồi lại bực mình dừng lại. Anh hết nhìn đồng hồ rồi lại gõ gõ lên màn hình điện thoại, trông chờ một cuộc gọi, hay một tin nhắn nào đó. Rồi anh lại sợ nếu lại là tin dữ.

 

 

“Ít ra cũng nhắn một cái chứ...chừi ươiii!!” Anh lầm bầm bực bội ném cái điện thoại lên ghế.

 

 

Anh đã thấp thỏm không yên từ lúc về nhà đến giờ. Không phải chỉ vì nụ cười bí hiểm của Phúc Nguyên mà vì trong anh đột nhiên thấy nhộn nhạo lạ thường, mà hễ anh thấy vậy là sắp có chuyện gì đó xảy ra. Đã vậy nhóm ba người kia không biết đi đâu mà tận giờ này vẫn chưa về. Anh vừa lo cho an toàn của cả ba vừa lo không biết quản lý với công ty mà biết thì có quở không. Nghĩ vậy anh lại mò tìm cái điện thoại, mở lên bấm vào danh bạ, lướt đến tên cậu rồi lại lướt đến tên Cường rồi cứ đảo qua đảo lại như thế không quyết được phải gọi cho ai.

 

Đương lúc rối mòng thì cánh cửa nhà bật mở và ba bóng người nghiêng ngả bước vào. Bàn tay ai đó chạm công tắc đèn làm ánh đèn chói đột ngột chiếu khắp phòng, khiến Minh Quân nheo mắt. Gần như ngay sau khi đèn mở, anh nghe tiếng Long Hoàng gấp gáp.

 

 

“Wonbi hở? Mau lại...Mau.. Ái...” Cậu chàng ấm ớ chưa kịp nói thêm đã bị bàn tay thô bạo đẩy cằm, gạt ra.

 

“Đừng buông, Long.” Giọng hoảng hốt của Cường Bạch theo sau. “Ây...cái thằng này...” Anh chật vật cố giữ tay chân người ở giữa mình và Long lại.

 

“Hông...ực...ai cần ông đỡ...hức...ực...”

 

 

Cái người ở giữa đó trông xiêu vẹo chẳng khác gì thân cây con giữa cơn bão. Cậu nửa dựa Cường Bạch, nửa đẩy Long Hoàng, rồi ngã nghiêng lên vai hai ông anh đang cố hết sức đỡ cậu vào nhà. “Bỏ ga...hức..” cậu đẩy mạnh một cái rồi xoay người. Mất đà, chân cậu lảo đảo chuẩn bị bật ngửa ra sàn thì anh kịp tới đỡ lấy. Vậy mà cậu vẫn còn sức giãy giụa. Minh Quân vẫn đang choáng trước tình huống bất ngờ, vừa nhìn hai người kia, bắn cho họ chục ngàn câu hỏi, vừa đỡ cậu dậy.

 

Nhưng đứng lên được rồi thì người kia lại vùng ra, lảo đảo về trước. Lúc này đây trông Lâm Anh không khác gì con thú hoang xổng chuồng đang bị ba thợ săn hoặc nhân viên chuồng thú vây lại. Ai nấy cũng vừa lo vừa sợ, đưa tay muốn đỡ cậu. Còn cậu thì ngả nghiêng, cười cợt, lắc lắc đầu, chỉ trỏ vào không trung.

 

 

“Em tự...đi...hức...được...hông cần...hức...anh đỡ...âu...hê...hức...” Lâm Anh nhắm hờ mắt, nụ cười ngờ nghệch kéo từ bên này miệng sang bên kia, vừa nói vừa xua tay về phía ông anh đang thở lấy hơi.

 

“Rồi.” Cường huơ tay, chấp nhận lời cậu. “Mày không cần anh nhưng anh Quân mày thì sao?” Cường chống nạnh, hất đầu ra sau Lâm Anh, bắn cho Minh Quân ánh mắt nửa cầu cứu nửa giao phó.

 

“Đâu?” Lâm Anh lên giọng. “Quân gì?...hức Q..hức...Quân nào?” Cậu vừa hỏi vừa quay lại, ánh mắt lờ đờ va phải ánh mắt lo lắng của anh.

 

 

Chẳng khó để đoán ra ba con người này vừa làm gì về và vì sao họ lại về trễ đến vậy, lại còn trong tình trạng thế này. Minh Quân giận. Anh ném cho Cường cái cau mày như muốn hỏi sao anh lại liều vậy? Lỡ có ai nhận ra. Nhưng mắt anh mau chóng bị hút về phía người yêu, hay người yêu sắp thành cũ, anh nghĩ. Mái tóc rủ trước trán của cậu đã biến mất, cắt ngắn để lộ phần trán cao và còn sát chỗ phía sau tai. Trông cậu như trẻ ra mười tuổi dù Lâm Anh cũng chẳng phải già. Nhìn cậu lúc này, với mái tóc cắt ngắn vuốt lên, gò má ửng đỏ vì men, ánh mắt mơ màng, đôi môi đỏ hồng, anh bỗng cảm thấy làn gió thanh xuân cuồn cuộn thổi qua, cuốn mình xoay tít mù, xoay trong tình đầu với cậu. Anh không kìm được tiếng tim đánh thụp trong lồng ngực.

 

 

“ANH QUÂN!!!” Lâm Anh bỗng reo lên vui sướng, hai tay đưa lên cao rồi chạy lại, nhảy cẫng lên người anh làm Minh Quân lảo đảo vừa ôm cậu vừa giữ thăng bằng. Em bé này cũng không nhẹ đâu, lại còn đang say xỉn nữa.

 

“Anh Quân...hức...anh Quân...” bỗng nhiên tiếng reo vui chuyển thành những tiếng nấc rồi thút thít. Cậu nắm chặt lấy cổ chiếc áo ba lỗ của anh, vùi mặt vào ngực anh. Minh Quân bối rối hết nhìn cậu rồi nhìn hai người còn lại.

 

Long Hoàng giơ hai ngón cái cho anh rồi quay người lên lầu.

 

 

“Rồi. Bàn giao nha.” Cường Bạch nói xong cũng chạy theo Long, không để tiếng gọi với của Minh Quân làm chậm chân chút nào.

 

 

Ồn ào như vậy nên cả đám còn lại trên lầu cũng tỉnh ngủ hoặc dừng chơi game mà ra hành lang ngóng xem.

 

 

“Ôi, Lâm Anh làm sao vậy?” Nguyên lên tiếng đầu tiên. Cái đầu tóc xù ngó xuống từ trên tầng cao nhất.

 

“Không có gì đâu. Bọn anh làm vài ly tâm sự. Có Quân lo rồi. Mấy đứa ngủ đi.” Cường Bạch ngước lên đáp, không nói gì thêm mà bước luôn vào phòng.

 

“Hả?” Nguyên há hốc miệng. Có vẻ nếu như cả bọn có toan tính gì sau lưng Minh Quân thì hoàn cảnh hiện tại cũng không nằm trong dự tính của họ. Phần anh thì không quan tâm lắm nữa. Anh đang tập trung hết sức để bồng em bé của mình lên lầu, trong đầu cảm thán mình chăm tập gym là để cho những lúc như thế này à?

 

“Để em giúp Wonbi.” Nguyên đã xuống đến lầu một, định giúp anh đỡ con gấu trúc tẩm cồn kia lên phòng mình. Nhưng anh lắc đầu. Minh Quân nhìn sang Duy đang tựa người vào cửa phòng, quan sát tình hình.

 

“Anh nghĩ...” Anh dừng lại, lấy hơi. “Nay cho nó ở dưới này đi.” Anh ra hiệu xuống bé gấu bám anh cứng ngắc, nhất quyết không chịu buông ra. Rồi anh nhìn đứa em cùng phòng, ánh mắt chứa ngàn lời xin lỗi.

 

“Duy ơi...” Anh năn nỉ.

 

“Vậy Duy lên đây đi Duy ơi.” Tiếng Lân gọi vọng từ trên lầu. “Anh Wonbi có gì thì gọi bọn em nha.” Cậu nhắc.

 

 

Duy chần chừ, bắn cho người anh ánh mắt không hài lòng lắm, lại cam chịu đứng nhích ra cho anh bồng em bé vào.

 

 

“Anh làm gì thì nhớ là...” Duy gằng giọng nhắc nhở lúc anh lướt qua.

 

 

Minh Quân khổ sở gật đầu, ngặt nỗi hai tay đang bồng bế chứ không anh cũng giơ lên xá đứa em tấm lòng độ lượng này rồi.

 

 

“Anh biết rồi. Anh hứa. Anh hứa. Chịu khó một hôm. Anh đội ơn em.” Anh rối rít.

 

 

Duy bắn thêm một cái lườm nữa trước khi theo Nguyên lên lầu.

 

 

“Có gì gọi tụi em liền nha Wonbi.”

 

“Ừa, ừa.” Anh đáp trước khi tiếng cửa đóng lại, chính thức để lại không gian riêng để anh “xử lý” con gấu hư.

 

 

Mà xử lý thế nào giờ khi mà cậu ôm cổ anh khư khư không buông?

 

Vừa nói thì cậu đã buông tay ra, ôm miệng, rồi lảo đảo cố đứng dậy. Ở phòng lạ nên cậu hơi mất phương hướng. Anh phải vội đỡ lấy rồi lôi cậu thật nhanh vào phòng tắm trước khi cậu gây thêm sự cố cho căn phòng của anh. Minh Quân nhăn mũi, khuỵu một chân trên sàn, tay vừa vuốt vừa vỗ lưng trong lúc Lâm Anh vật vã tống những gì cần tống ra khỏi người. Tửu lượng đã không có còn bày đặt đua đòi. Anh quở trong lòng, xong quay sang tránh cứ người dẫn cậu đi nhậu cho bét nhè rồi quẳng cho anh lo.

 

Lâm Anh tay vịn lấy thành bồn, xoay người ngả ra tựa lưng vào thành bồn tắm, hơi thở dồn dập, mắt nhắm nghiền, mày nhíu lại. Anh tiến lại gần, luồn tay ra đỡ lấy ót cậu.

 

 

“Thở đi. Ra hết chưa? Anh lạnh lùng hỏi.

 

 

Cậu vuốt mặt, gật gật đầu, có vẻ đã lấy lại chút ý thức. Anh đứng dậy, hứng cho cậu ly nước từ vòi.

 

 

“Súc miệng đi.” Anh ra lệnh. “Mau.”

 

 

Cậu ngập ngừng cầm lấy ly nước, húp từng ngụm, súc thật sạch rồi lại ngả ra sau. Anh đón lấy cái ly trong tay cậu, để nó lên lại thành chậu rửa rồi kéo cậu dậy, dìu ra ngoài.

 

Anh để cậu ngồi lên giường rồi xoay lưng đi rót cho cậu ly nước.

 

 

“Khoan nằm. Uống hết ly này đi.” Anh đưa cái ly cho cậu.

 

 

Lâm Anh ngước lên nhìn anh, mặt tèm nhem, phụng phịu như một đứa trẻ vừa ngã đau lại còn bị mắng. Cậu đón lấy cái ly, mặt đầy ấm ức uống xuống từng ngụm. Anh kiên nhẫn chờ, không nói gì khác, cho đến khi cậu uống xong và đưa lại cái ly cho anh.

 

 

“Rồi, tháo giày ra, lên giường nằm đi.”

 

 

Lâm Anh ngẩn ngơ vài giây rồi cúi xuống cặm cụi tháo dây giày nhưng không hiểu sao tháo mãi chẳng xong. Minh Quân nhìn thấy bực mình quá đành ngồi xuống tháo cho cậu. Anh lầm bầm gì đó như than thân nhiều hơn là trách cậu. Nhưng mà lời nào bây giờ với Lâm Anh cũng như mắng thôi. Khi ý thức dần quay lại cũng là lúc nỗi sợ xâm chiếm cậu. Cậu nào có muốn anh đã giận còn giận thêm. Cậu nào có muốn họ đã xa lại xa thêm nữa. Là anh sai, ừ, anh sai đầu tiên thật mà. Ai cũng thấy thế, chính anh cũng nhận. Lẽ ra anh không nên nói những lời sát thương cao như thế...lẽ ra anh phải hiểu cậu đã cố gắng đến thế nào. Anh đã hứa mà. Đấy, nên là cậu vẫn kiên định rằng anh sai trước. Nhưng cậu đâu có muốn giận anh lâu đến vậy. Cậu chờ mãi, chờ cơ hội họ có thể nói rõ với nhau, không phải với tư cách đồng đội mà là người yêu. Cậu muốn hiểu anh, muốn anh hiểu mình, muốn tìm cách với anh...vậy mà...

 

Nghĩ đến đây thì nước mắt cậu tràn ra luôn. Rơi lã chã xuống đầu gối, xuống cả bàn tay đang giúp cậu tháo giày. Lâm Anh vội đưa tay lau đi nhưng rồi lại thôi, cậu dùng hai cánh tay ôm mặt mình và cứ khóc thôi. Cậu không muốn kiềm lại nữa. Quá sức với cậu rồi.

 

 

Minh Quân thấy lòng quặn lại với mỗi tiếng nấc của người yêu. Anh không cố ngăn cậu lại, sợ có người nghe thấy. Anh ngồi im, để cậu khóc cho thỏa rồi nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra, ôm lấy khuôn mặt nhỏ. Anh rướn người lên, chạm môi lên bờ môi run rẩy. Lâm Anh bất ngờ ôm lấy đầu anh, ấn anh vào mình. Cậu hôn trong tiếng nức nở, tay ôm lấy đầu anh cứng ngắc. Anh hạ tay xuống ôm lấy vòng eo quen thuộc, xoa nắn hai bên hông, tìm lại cảm giác thân quen. Anh để cậu toàn quyền dẫn dắt, chầm chậm áp sát thân mình vào cậu, một chân quỳ lên mép giường, một chân thả lỏng, rồi từng chút một ngả cậu ra sau để mình ngồi hờ hững trên đùi cậu. Em gấu nhả môi anh ra rồi gục mặt vào cổ anh, vẫn thút thít không thôi. Anh xoa nhẹ lên ót cậu, lên chỗ tóc cắt sát còn mới phát ra âm thanh rào rạo.

 

 

“Anh...” Cậu cất tiếng rồi lại nghẹn.

 

 

“Anh đây.” Anh đáp khẽ. Tay xoa thành vòng tròn trên lưng cậu. Anh chờ cậu nói tiếp nhưng chỉ có tiếng nấc nhẹ và tiếng thở dần đều.

 

“Lâm Anh còn thương anh không?” Anh hỏi và cậu lập tức bật dậy, nhìn anh như thể anh vừa hỏi câu thừa thãi nhất trần đời.

 

“Còn.” Cậu đáp chắc. “Có...có anh...ấy.” Cậu nhìn xuống.

 

“Anh làm sao?”

 

“Anh không còn thương...em nữa...” cậu nói lí nhí, tay siết chặt phần áo mỏng manh trên vai anh.

 

“Ai nói anh không? Không mà phải khổ vì em thế này à?”

 

“Anh khổ á?” Lâm Anh hỏi, vẻ chẳng tin. Trong mắt cậu, anh cáo dày dạn tình trường, sớm đã bình thản trước mọi sóng gió tình yêu, chỉ có anh làm người khác khổ chứ ai làm khổ được anh.

 

“Chứ không? Vì ai mà tôi thấp thỏm như có lò lửa trong bụng từ chiều? Vì sợ ai hết thương mà tôi như thấy trời đất quay cuồng, tận thế đến nơi?...”

 

“Nhưng anh không nói với em.” Lâm Anh cắt ngang. “Anh nhớ mình nói gì không, Quân?” Cậu chất vấn. “Anh nói hãy nói với nhau, tìm hiểu nhau. Rằng thì anh luôn lắng nghe...Anh có thật sự nghe em không Quân?” Lâm Anh mím môi, chực khóc thêm một trận nữa trước khi anh ôm cậu vào.

 

“Anh nhớ. Anh xin lỗi em. Anh không nên áp đặt ý muốn của mình lên em. Anh lẽ ra nên nghe em nói trước.”

 

Lâm Anh nắm lấy cổ áo anh, gục mặt vào ngực anh lần nữa, vừa mếu vừa nói. “Em muốn anh...tự hào...mà...hư hư…”

 

“Ừ, anh biết.” Anh xoa đầu cậu.

 

“Em muốn Quân không phải lo nữa...” Cậu nói tiếp.

 

“Ừa.” Tay anh vẫn xoa.

 

“Nhưng em cũng có suy nghĩ riêng...” Tay anh dừng lại. “Em.” Lâm Anh ngẩng đầu lên, dụi mắt lần nữa, giờ thì nó đỏ hoe đỏ hoét luôn rồi. “Em chỉ cần anh tin tưởng em, tôn trọng em.”

 

“Anh hiểu rồi.” Anh đưa tay vuốt khóe mắt cậu. “Anh xin lỗi đã không giữ lời và khiến em thấy mình không được tin hay tôn trọng. Anh xin lỗi.”

 

 

Lâm Anh sụt sịt rồi gật đầu như chấp nhận lời anh cáo.

 

 

“Lần sau...” cậu hít lấy một hơi “Lần sau có cãi nhau cũng đừng có xa nhau. Được không anh?” Cậu vòng tay ra sau ôm lấy tấm lưng rộng. “Mình cứ ôm nhau rồi mắng nhau cũng được.”

 

Minh Quân phì cười. “Được. Em muốn mắng hay muốn cắn gì cũng được.” Anh xoa đầu, hôn lên trán cậu.

 

 

“Đầu em quay quá, anh ơi...” cậu chuyển sang giọng làm nũng rồi ngả luôn ra sau.

 

 

Lâm Anh thật sự vật ra giường. Trần nhà trên đầu bỗng quay tít như chong chóng trước gió làm cậu phải nhắm chặt mắt, ôm đầu, rên rỉ. Minh Quân bò lên giường, nhích ra khỏi người cậu, tiện tay kéo chăn lên, đắp cho cậu, cẩn thận phủ chăn qua chân. Lâm Anh cuộn trong chăn, xoay người tìm tấm ngực quen thuộc mà rúc vào. Minh Quân vòng tay ôm lấy cậu, vỗ từng nhịp lên lưng như dỗ trẻ.

 

 

“Đau đầu quá...Quân ơi...híc...” Cậu rên rỉ, dụi vào cổ anh.

 

“Lần sau đừng đi nhậu với ông Cường nữa. Em có biết uống đâu.” Anh một tay xoa lưng, một tay vuốt ve má cậu.

 

“Đau quá...”

 

“Ngoan, ngủ đi. Mai sẽ đỡ.” Anh dỗ.

 

“Hôn em đi Quân...đau quá..” cậu vòi.

 

 

Minh Quân mỉm cười rồi vuốt tóc cậu ra sau, hôn lên vầng trán cao, rồi đến sống mũi thanh, đến cặp mắt nhăm nghiền ướt ướt, đến hai gò má đỏ, đến bờ môi hé khe khẽ.

 

 

“Ngủ đi, ngoan nào.” Anh vỗ nhẹ theo nhịp lên lưng cậu, để nhịp thở mình hòa vào nhịp của cậu, xoa dịu, trấn an nó.

 

 

Được một lúc khi cậu đã yên thì bỗng chiếc điện thoại trong túi quần anh rung lên. Anh lần tay xuống, lấy nó ra. Nhắn tin cho anh giờ này không phải lừa đảo thì chỉ có năm con người cũng hồi hộp, lo lắng không kém ngoài kia thôi. Anh mở điện thoại, ánh sáng làm anh nheo mắt.

 

 

“👍👎?”

 

 

Minh Quân bật cười với cái kiểu nhắn tin hỏi thăm bằng emoji này của cậu em phòng bên. Không biết cậu ta học của ai nữa. Anh vòng tay ra sau đầu Lâm Anh, vừa nhắn tin vừa không muốn cậu rời mình ra.

 

 

“Tạm ổn. Mai tìm gừng với chanh cho anh nha.”

 

“🫡”

 

 

Anh phì cười rồi lại thấy khung chat nhấp nháy chuỗi chấm tròn lên xuống.

 

 

“Anh Cường bảo phí hòa giải của anh là 300 cành.”

 

“💪”

 

“Sao đấm em?”

 

“Là “có cái cùi loi”. Nói chứ cảm ơn ổng, em nữa. Cảm ơn mọi người.”

 

“No prolem 😉”

 

 

Minh Quân cười rồi thả cái điện thoại xuống. Anh rướn đến, vùi mặt vào mái tóc mới của người yêu. Nhậu xỉn đến vậy nhưng nó vẫn còn vương mùi dầu gội mới. Vẻ ngoài này lạ quá, thanh xuân quá làm tim anh rộn ràng không thôi suốt từ lúc nãy. Làm sao mà anh có thể hết thương em được? Em đẹp trai, xinh yêu, nghịch ngợm, bướng bỉnh, ngoan ngoãn lại còn yêu anh đến thế cơ mà. Minh Quân hôn lên đầu em, dặn lòng em đã vì anh mà thay đổi, mà mở lòng thì anh cũng phải đáp lại tương xứng.

 

 

 

 

Lâm Anh lẽ ra phải lường trước được việc này. Cậu biết chắc anh cáo sẽ làm gì đó để bù đắp khoảng thời gian giận nhau xa cách. Cậu đã lờ mờ đoán ra chuyện sẽ đến sớm vì sau hôm cậu cắt quả đầu mới anh cáo cứ rờ miết, cứ đi ngang qua là phải rờ, gần như là vô thức luôn. Anh thậm chí còn không để tâm có ai khác ngoài mấy anh em nhìn thấy không. Chuyện đó làm Lâm Anh thấy hào hứng lắm. Tất nhiên cậu biết họ phải giữ kín mối quan hệ này. Nhưng thấy anh bỏ bớt cảnh giác như vậy làm lòng cậu như có một đàn bướm vỗ cánh vậy.

 

Quay lại chuyện lường trước thì...cậu vui thì có vui nhưng cậu có nghĩ kiểu gì cũng không nghĩ ra anh cáo lại chơi trò này với cậu. Anh thật sự muốn bù đắp hay là muốn hành hạ cậu vậy?

 

Hoặc là cả hai.

 

Lâm Anh thở hắt ra, gồng vai lên khi bàn chân người đối diện miết nhẹ lên đầu khấc của cậu. Hai tay cậu bị trói bằng chiếc áo sơmi trắng xám cậu mặc đến buổi hẹn...”làm tình”. Lâm Anh quỳ trên sàn, trần như nhộng, dương vật cương lên nhưng ngay gốc lại bị một chiếc vòng cao su thít chặt lấy. Ngồi chễm chệ trên ghế đối diện cậu là anh người yêu trong chiếc áo choàng tắm nửa kín nửa hở, gác chân, nhìn xuống cậu với vẻ mặt đắc thắng, thích thú, và cũng hết sức ma mị.

 

Lâm Anh lẽ ra phải nghi ngờ gì đó khi anh cáo nở nụ cười ranh ma, chồm lên người cậu rồi bảo anh có trò mới bảo đảm cậu sẽ thích.

 

Thích cái...ừ thì kích thích thật.

 

Cái vòng cao su chặn bớt dòng máu làm cho cậu lâu cương hơn bình thường, lại thêm anh cứ trêu nghẹo cậu bằng đủ thứ từ tay đến chân đến tờ khăn giấy và cả một sợi lông vũ trắng muốt không biết anh mua từ cái sàn nào nữa. Anh cứ kích thích rồi dừng lại đúng ngay lúc cậu chạm đỉnh, bỏ cậu lửng lơ như thế hết lần này đến lần khác. Mỗi lần như thế anh lại nhận được một câu chửi từ trai Bắc, đến giờ thì từ vựng “trai phố” của anh cũng tăng đáng kể.

 

 

“Quân ơi...” cậu rên rỉ. Hai tay phía sau muốn vùng thoát ra.

 

“Suỵttt” Anh chạm ngón chân lên môi cậu, ra hiệu im lặng. “Bé biết mình sai ở đâu chưa?”

 

“Hức...biết ồi...”

 

“Nói xem.” Anh rút chân về lại, gác lên chân kia rồi ngả ngớn chống cằm lên tay. Lúc này mà phía sau anh tự dưng mọc ra chín cái đuôi thì Lâm Anh cũng không lấy làm lạ.

 

“Nhậu say về trễ để anh lo.” Cậu đáp, miệng vẫn mếu. Nhưng chẳng biết là khổ thật hay đang chiêu trò với anh người yêu.

 

“Biết sai thì làm sao?”

 

“Lần sau...à không, không có lần sau nữa.”

 

“Giỏi.” Anh cáo cười tít cả mắt lại. Lâm Anh thầm cảm thán người gì mà đuôi mắt chưa vẽ đã đẹp đến thế.

 

“Cho em...Quân ơi...” Cậu dùng đầu gối, nhích từng chút một về phía anh.

 

“Cho gì?” Anh ngồi thẳng dậy, hơi tựa ra sau, vừa như muốn không cho cậu đụng vào vừa như muốn mời gọi.

 

“Cho em bắn.” Bé gấu trúc đáp, không còn ngại hay đỏ mặt như trước. Anh tặc lưỡi, cảm thán không biết mình đã huấn luyện ra em người yêu gì nữa.

 

“Thành khẩn hơn đi.”

 

 

Anh ngả người ra lưng ghế, tay đặt lên tay vịn. Hai chân tách ra. Lâm Anh lập tức hiểu ý. Cậu chồm tới, cúi xuống hôn lên bàn chân anh, lên bắp chân, đùi trong, cẩn thận rải dấu hôn đầy phần da mềm. Nụ hôn dần tiến xa lên trên, vào dưới mép cái áo choàng tắm. Cậu muốn tiến xa thêm nhưng vạt áo lại cản đường. Lâm Anh sau một hồi dùng mũi vừa dụi vừa hất không được bèn nằm ra luôn trên đùi anh cáo. Cậu áp một bên mặt lên phần da trắng nõn, mắt hướng lên tìm mắt cáo xếch. Tìm thấy rồi thì cậu bắt đầu làm vẻ mặt cún con vừa mới quậy phá và bị anh la, đã làm sai mà mặt còn phụng ra đòi dỗ. Nhưng mà anh cáo của cậu đâu có dễ mềm lòng như vậy. Anh chẳng giúp đâu.

 

Minh Quân cứ nhìn Lâm Anh làm hết bộ dạng cún con nũng nịu này đến cún con giả khổ khác, đến mức chút nữa là bật cười thành tiếng. Anh thấy tội mà cũng tốn thời gian quá đành ra gợi ý cho cậu. Một tay chống cằm tựa lên tay vịn, tay còn lại anh chỉ lên hàm răng trắng lộ qua kẽ môi. Lâm Anh hiểu ý, cậu lập tức dùng răng cắn lấy phần dây buộc áo, kéo một cái là nó lỏng ra ngay. Minh Quân thầm khen em người yêu đúng là học sinh giỏi, chỉ đâu biết đó. Nút buộc đã tháo nhưng vạt áo bông nặng vẫn che lấp chỗ cậu muốn tiếp cận. Lâm Anh cúi xuống lần nữa, ngậm từng bên vạt gạt sang hai bên. Cậu làm rất chậm, như thể đang xếp tạo hình khăn ăn vậy, làm cho anh tự hỏi có phải cậu cố tình. Những cái chạm nhỏ, vải mềm lướt qua da thịt nhạy cảm làm cho anh hưng phấn. Cậu sửa soạn xong xuôi mới quay lại chiêm ngưỡng tạo vật giữa hai chân anh. Lâm Anh ngước lên nhìn anh, môi mấp máy không thành tiếng “đẹp quá”. Cậu nhoẻn miệng cười rồi bắt đầu chăm sóc anh từ gốc đến ngọn. Đầu lưỡi cậu chơi đùa với hai quả bóng rồi mút từng chút hết chiều dài “cây cọc”. Minh Quân rít lên, hít một hơi rồi nín thở khi cậu ngậm anh vào, một lần nuốt trọn. Hai tay anh siết chặt tay vịn ghế đến nỗi các khớp ngón đỏ cả lên. Cậu tuốt một đường, xong vẫn ngậm lấy phần đầu và vọc nó bằng cả lưỡi lẫn răng. Trong căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng mút, âm thanh môi cậu di chuyển trên phần da nổi gân cương cứng, tiếng nút lưỡi xen lẫn âm thanh nhem nhép của nước bọt tiết ra khi khoan miệng bị xâm chiếm. Anh ngửa đầu ra sau, để thoát một tiếng rên ngắn, nối sau là một tràng tiếng thở dốc và tên cậu ngắt quãng. Tay anh quơ quào phía trước tìm đầu cậu. Tóc Lâm Anh ngắn đi nhiều, vuốt xoa thì thích chứ muốn nắm lại khó hơn trước. Thế nên anh chỉ tìm được mặt cậu, mà vì mò không nhìn nên vô tình vả vào cái má đang phồng ra ngậm anh vào. Va chạm bất ngờ làm cậu nhả anh ra còn anh thì hoảng hốt thẳng người lại.

 

 

“Người ta chăm anh mà anh nỡ.” Cậu bĩu môi.

 

“Anh xin lỗi bé.” Anh ôm má cậu. “Bé làm anh mất kiểm soát quá.” Anh kéo cậu lại gần, hôn chụt lên môi cậu. Được đà cậu sấn tới, ép anh vào lưng ghế, dùng môi khống chế anh cáo của cậu.

 

 

Minh Quân nhắm mắt, hòa vào nhịp hôn của cậu, để cơ thể nhũn ra cho cậu dẫn dắt. Anh lờ mờ cảm nhận cậu đang cười. Anh vuốt những ngón tay dài lên má cậu, nựng cái cằm chẻ rồi dứt môi ra.

 

Anh cũng quen dần với quả tóc cùng khuôn mặt nhỏ góc cạnh mới của cậu rồi nhưng vẫn phải xuýt xoa thầm ca tụng nó. Người gì mà đẹp dữ, đẹp hết cả phần thiên hạ. Anh đưa tay lên vuốt tóc cậu, cảm nhận những sợi tóc ngắn thô ráp trên da tay. Anh cũng hơi tiếc một chút những lọn tóc mượt dài lướt qua kẽ tay anh, vuốt cũng đã mà nắm cũng thích. Nhưng anh cũng rất thích cảm giác tươi mát, xanh mướt của mùa hè như hiện tại. Mọi người thể nào cũng sẽ phát cuồng khi nhìn thấy tạo hình mới cho xem.

 

 

“Anh ngắm đã chưa, Wonbi?” Cậu tự nhiên dùng cái giọng Nam lấc cơ lấc cất không biết học từ đâu ra làm anh không nhịn được cười.

 

“Anh dui dữ hen?” Minh Quân phải đưa tay bịt miệng em lại kẻo không thì anh sẽ cười đến hết ngày mất.

 

“Anh ui ưa?” Cậu cố nói trong khi tay anh vẫn bịt lên miệng. Anh rút tay lại, vuốt ngực mình cho bình tĩnh lại.

 

“Em đừng có giả giọng Nam lúc mình đang thế này nữa không có ngày một trong hai đứa chết sặc đấy.”

 

“Em không biết ngày nào nhưng bây giờ em sắp chết thật rồi đây, Wonbi.” Cậu ra hiệu cho anh nhìn xuống. Dương vật cậu đang dần cương lên.

 

 

Minh Quân chép miệng rồi đỡ cậu đứng dậy, vừa hay sao lại đúng tầm miệng anh. Anh dùng tay giữ lấy bờ eo nhỏ, mở miệng từ từ tiến lại gần. Lâm Anh bật tiếng nức nở, tay gồng lên muốn vung ra ôm lấy đầu anh, chân thì vặn vẹo phía dưới. Vì đã được kích thích nhiều hiệp, cộng thêm cái vòng nên không mất nhiều thời gian để cậu ra, ngay trong miệng anh. Minh Quân đón lấy không sót một giọt, xong xuôi anh còn không quên chùi mép. Anh ăn cậu gọn gàng, không để lại vụn vậy mà em người yêu có vẻ không hài lòng lắm. Môi bĩu ra, còn giả bộ sụt sịt.

 

 

“Sao? Em bất mãn chuyện gì?” Minh Quân trượt tay xuống ôm lấy bờ mông người yêu. Không được mẩy như của anh nhưng ôm cũng rất vừa tay.

 

“Em muốn chạm vào anh…Ah!” cậu kêu bật tiếng khi anh tháo bỏ cái vòng khỏi dương vật đã mềm xuống của cậu, giải phóng nó khỏi sự kiềm kẹp. Nhưng anh làm việc đó bằng răng. Chẳng khác nào vừa buông tha lại bắt về ngay.

 

“Còn gì nữa không?” Anh đứng dậy, cái áo choàng tắm hờ hững vắt lên người anh theo trọng lực trượt xuống sàn. Một tay đỡ lưng cậu, anh thu hẹp khoảng cách, áp môi lên phần xương quai xanh, bắt đầu quy trình “rải hoa” lên da bé gấu. Lâm Anh rùng mình, rụt cổ một chút khi lưỡi anh lướt qua vùng nhạy trên cổ. Hai tay bị trói phía sau lại ngọ nguậy, khó chịu.

 

“Em muốn ôm anh…ưm…” cậu rên khẽ khi anh cắn nhẹ lên vành tai.

 

“Gì nữa không?” Anh di chuyển sang bên còn lại. Đôi mắt cáo cười cong cong, môi hé ra làm cậu tưởng anh sẽ hôn nhưng không…Anh chỉ lướt qua thôi và để môi cậu bắt hụt. Anh khúc khích cười.

 

“Ưm…Thế thôi ạ.” Lâm Anh đột nhiên ngoan ngoãn đến lạ, kích thích sự tò mò trong anh. Minh Quân thừa biết cậu đang ủ mưu và cũng thừa kinh nghiệm để đoán đại khái cậu sẽ làm gì. Nhưng anh cho phép mình mất cảnh giác trước cậu bởi vì cảm giác háo hức chờ đợi màn kịch được vén và cái sự sung sướng phía sau đáng để anh buông lỏng phòng bị.

 

“Muốn thì nói gì?” Anh ôm lấy hông cậu từ sau, kéo cậu sát lại. Dương vật cả hai chạm vào nhau, truyền đi cảm giác râm ran.

 

Lâm Anh nhón chân lên để thì thầm vào tai anh “Anh Quân cho em đi, em xin.” Nói xong liền cướp lấy môi anh.

 

Minh Quân vừa để cậu hôn, vừa dìu dắt cậu về phía cái giường từ đầu buổi đến giờ vẫn tinh tươm, gọn gàng. Nhưng rất nhanh thôi nó sẽ bừa bộn ngay. Anh cởi trói cho cậu, quẳng cái áo nhăn nhúm sang một bên. Được giải phóng bàn tay, cậu không chần chừ ôm lấy mặt anh, níu xuống cho vừa rồi tiện thể xoay mình để anh ngã lên giường. Minh Quân nhích người về phía đầu giường, cậu tiến lên ngay sau, bắt được chân anh kéo giật mạnh về phía mình. Anh cáo phải mở mắt ngạc nhiên, nghĩ trong bụng rằng dạo này bé gấu của anh mạnh lên nhiều. Cậu có thể thấp hơn anh, dáng người cũng không to bằng nhưng so sức thì cũng chưa chắc đã thua. Lâm Anh kéo cái gối kê vào dưới lưng anh, canh cho vừa tầm trước khi nhích hai đùi lên và tách chân anh ra.

 

“Ây…Lạnh…” Anh suýt xoa do chất bôi trơn mát lạnh nhiễu lên da nóng hổi.

 

Lâm Anh lấy gel ra tay, vuốt nhẹ lên lỗ hậu, vừa ấn vừa vuốt lại xoa nắn cả hai khối thịt ở trên rồi đẩy một ngón vào. Minh Quân cong lưng, tận hưởng cảm giác được mở rộng từng chút, từng khớp ngón tay một. Cậu đã quen với vùng cơ thể này của anh rồi nhưng lần nào cậu cũng chăm sóc nó rất kỹ, rất chậm, như thể là lần đầu khám phá vậy. Nếu có gì khác với lần đầu thì là cậu không từng bước thông báo, từng bước xin phép nữa. Giống như một cậu bé vào rừng chơi vô tình phát hiện một cái hang động giấu kín, cậu bước vào quan sát một lượt, cẩn thận từng bước nhẹ nhàng, dò xét, hỏi thăm, chắc chắn mình được chào đón, rồi sờ lên từng mép đá, gờ hang, nhúng tay vào lớp cát mịn ấm dưới làn nước, khuấy tung một hồi, xong xuôi thì tự nhận mình là chủ cái hang, ung dung cắm cờ chiếm lãnh thổ. Sau đó, mỗi lần ghé thăm thì chẳng kiên dè mấy nữa vì đây là lãnh thổ của riêng cậu, cậu muốn làm gì thì cứ làm thôi.

 

“Ư…” Anh cong người lên khi ngón thứ hai đi vào. “Ah…Ư…” những tiếng rên nối tiếp nhau vì cậu bắt đầu di chuyển hai ngón ra vào, trực tiếp tấn công vào điểm nhạy của anh. Khớp tay liên tục vân vê, xoa nắn và gảy lên một điểm duy nhất. Chuyển động càng lúc càng mạnh dần. Hai tay anh siết lấy ga giường, nắm kéo rồi lại thả ra theo nhịp tay của cậu. Anh thở hắt liên tục, không cố kiềm lại tiếng rên nào. Thậm chí hôm nay anh còn rên lớn hơn bình thường. Lâm Anh phải dời ánh mắt tập trung lên phía trên vì anh cáo của cậu dạo này hình như hết mắc cỡ rồi.

 

“Hôm nay, anh Quân dâm thế. Đĩ thế.” Cậu nói nhấn nhá cuối câu, dùng cái giọng cao vút đọt dừa, thích thú trêu chọc anh.

 

Anh cáo mở mắt ra, nhếch mép nhìn xuống khuôn mặt điển trai, láu cá. Đấy, dần lộ âm mưu rồi. Con gấu trúc xinh ngoan bắt đầu để bản tính trai phố trồi lên rồi đấy. Anh thầm nghĩ rồi chống tay hích người lên.

 

“Không thích thì tôi im.” Anh làm bộ bĩu môi, xoay mặt đi.

 

Lâm Anh bỗng rút tay ra, trườn lên trên, thu hẹp khoảng cách mặt cả hai. Cậu dụi mũi mình lên mũi anh, đẩy lên y như kiểu cún con dụi chủ, đòi chú ý.

 

“Ai nói gì không thích đâu?” Cậu hôn chụt lên môi anh. “Anh mau dỗi thía.”

 

Cậu chống hai tay hai bên đầu anh, ép sát để vừa vuốt được tóc, vừa mân mê gò má và xương cằm góc cạnh trong khi hôn anh, lần này sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Vừa hôn, cậu vừa di chuyển thân mình bên trên anh, cố tình để dương vật của họ cạ lên nhau. Anh rên trong nụ hôn, tay siết lấy phần tóc lỉa chỉa trên đầu cậu, tay còn lại muốn lần xuống hỗ trợ cho bên dưới nhưng lại bị cậu giữ lấy, ghìm xuống giường. Anh hoàn toàn để cậu dẫn dắt, chậm hay nhanh, sâu hay nông, khuấy đảo bao nhiêu anh cũng nguyện ý. Đến lúc cậu dứt môi ra trông anh cáo như vừa được hô hấp nhân tạo. Môi mở ra, sưng nhẹ, tìm không khí. Khuôn mặt như có dải lụa đỏ băng ngang. Mắt nửa khép nửa mở mơ màng, say đắm. Nhưng những phần còn lại trên cơ thể thì vẫn tỉnh táo lắm. Bừng tỉnh thức dậy và khao khát được đụng chạm và lấp đầy. Anh nhìn lên cậu, thấy cậu đang liếm môi nhìn xuống dương vật anh đang cương lên từng chút cho đến lúc nó dựng hết cỡ và bắt đầu râm ran khó chịu, kêu gào được chăm sóc.

 

“Em chờ gì vậy?” Anh mất kiên nhẫn.

 

“Có chờ gì đâu.” Câu đáp của cậu nhận lại cái nhướng mày nhiều điều muốn hỏi từ anh. Lâm Anh mỉm cười, lộ cả răng trắng, cái kiểu cười vừa ranh ma vừa đẹp trai. “Em xin gì anh cũng cho rồi. Còn gì để chờ đâu.” Cậu làm ra vẻ dửng dưng, nào ai biết gì đâu, trông vừa thấy ghét lại vừa đáng yêu. Con gấu hư hỏng này. Anh nghĩ thầm. Quá là hư hỏng rồi khi miệng thì nói chẳng có gì nhưng thân dưới lại vô tình như cố ý thúc nhẹ lên lỗ hậu của anh, tay lại đặt lên đùi trong, vuốt ve kích thích. Anh cạo lại chẳng rành em quá.

 

“Bây giờ, Quân muốn gì thì anh phải tự làm thôi.” Và thế là hạ màn âm mưu của em gấu. Anh cáo phải thầm gật gù khen ngợi sự sáng tạo của em người yêu. Tuy nhiên, anh vẫn chưa lật hết bài.

 

“Vậy thì em giữ yên đấy cho tôi.” Anh nhoẻn miệng cười, mắt nheo lại thành hai hình lưỡi liềm y như cáo.

 

 

Rồi anh giang rộng chân, đẩy mình về phía cậu, để chiều dài của cậu từ từ thâm nhập. Không giống như khi Lâm Anh chủ động tiến vào, cậu lo anh đau nên luôn rất từ tốn, nhưng anh thì biết giới hạn của mình, và lại còn thích kích thích liều cao, vậy nên chỉ một lần nhấn là đủ để anh gom cậu vào mình. Cũng rát nhưng anh sướng đến ngửa cả đầu ra sau. Còn em thì tệ hơn nhiều. Bất ngờ bị thít chặt như thế làm anh gập cả người mà buông ra tràn chửi. Theo phản xạ cậu hích lên và ngay lập tức nhận ngay cú thúc bên hông từ anh. Cặp chân dài của anh kẹp lấy cậu, vòng ra sau, siết chặt lấy như thể anh là cái cây ăn thịt, biết dùng thân lá giữ lấy con mồi vậy. Nếu chân anh là thân lá thì hẳn là cái miệng dưới của anh là bộ phận tiếp nhận đồ ăn và tiêu hóa. Nó nuốt lấy cậu, rồi lại nhả ra, không nhả hẳn mà cứ nông rồi sâu, nhịp nhún đều đặn trên dương vật của cậu. Tay anh với đến hai bên đầu gối cậu, bấu lấy đến muốn để lại dấu móng, cố gắng kéo cậu lại gần hơn nữa, đẩy cậu vào sâu trong mình hết cỡ. Âm thanh dâm dục của da thịt vỗ bì bạch, của dịch bôi trơn lẫn dịch cơ thể nhoe nhoét hòa vào tiếng rên của anh và tiếng chửi xen lẫn tiếng nức nở của cậu tạo thành một buổi hoan ái đê mê bậc nhất. Đến một lúc, có vẻ không chịu nổi nữa phải vùng lên, cậu nắm lấy chân anh, nâng cao đặt lên vai mình rồi đẩy đến trước. Hành động bất ngờ làm anh không phản ứng kịp, hoặc cũng có thể anh cho phép cậu lấy lại quyền kiểm soát. Lâm Anh chỉ cần vài lần thúc nữa là bắn ra, lần thứ hai trong buổi mây mưa hôm nay. Cậu gục mặt lên bụng anh, thở hổn hển. Minh Quân để cho cơn sóng cuộn cuốn qua người rồi chầm chậm tận hưởng cảm giác ấm nóng cậu để lại.

 

Họ nằm như thế một lúc lâu, chỉ thở và cảm nhận nhau. Cậu là người di chuyển trước, ngẩng đầu dậy nhìn anh, cằm gác lên cơ bụng. Anh đưa tay vuốt ve má cậu, lại không kiềm được mân mê mái tóc ngắn. Lâm Anh mỉm cười, hôn lên bụng anh rồi nằm áp mặt lên đó. Tay anh xoay xoay tóc cậu thành lọn, rồi lại vuốt nhọn nó lên, xong lại vỗ nó xẹp xuống, nghịch tóc cậu như một đứa trẻ.

 

 

“Anh thích quả đầu mới của em đến vậy à?” Cậu hỏi, tay vẽ những vòng tròn trên cơ bụng và cơ ngực săn chắc của anh người yêu.

 

“Trẻ trung, thanh xuân lắm.” Anh khen. “Mà hình như cũng hợp gu bên Trung nhỉ?” Anh vừa nói vừa nhận ra điểm mấu chốt này.

 

“Thì em cắt là để sang đó mà.” Cậu xoay đầu lại, ngước nhìn anh, hai ngón tay làm thành kiểu người que, bước từng bước lên đầu ngực anh, đá nhẹ một cái, và nhận ngay cái cốc vào đầu.

 

“Anh còn tưởng hôm em nhậu với ông Cường xong buồn tình đi xởn luôn chứ.” Anh cười nhưng có vẻ cậu lại không vui lắm.

 

Lâm Anh ngồi ngay dậy. “Anh vẫn không tin em nghiêm túc với con đường mình chọn à?”

 

“Anh tin.” Minh Quân nắm tay cậu, đặt lên ngực mình. “Em nói thì anh tin mà.”

Lâm Anh bĩu môi, ra vẻ “ừ tôi tạm nghe anh.” Rồi cậu lại im lặng, quay lại tiếp tục nghịch đầu ngực anh. Được một lúc lại bị anh khẽ lên tay. Lần này anh túm lấy tay cậu kéo mạnh xuống, để cậu ngã vào nụ hôn của mình.

 

“Lâm Anh dạo này tiến bộ nhiều rồi. Nhảy chắc hơn trước. Anh vui lắm.” Minh Quân vuốt ve cái cằm chẻ của em người yêu, ngắm nhìn khuôn mặt được khen mà bừng sáng, ánh mắt lấp lánh như chứa sao bên trong. Lâm Anh của anh đúng là một đứa trẻ ngoan và nỗ lực vô cùng. Anh ôm đầu cậu vào, hôn lên mái tóc, đầu nghĩ xem nên thưởng cho nỗ lực này như thế nào.

Một lời mời chăng?

 

 

 

Tuần sau đó, trong một buổi tập, lúc cả nhóm nghỉ giải lao, Minh Quân tiến lại chỗ hai đứa em.

 

“Nguyên ơi, Lâm Anh ơi, quay cái trend này với anh nha.”

 

Minh Quân đưa cho hai đứa nhỏ xem một đoạn video đang trên xu thế. Một bài nhảy ngắn, giai điệu nhanh lại pha nét đáng yêu. Anh nghĩ rất hợp với hai đứa bé nhà mình.

 

“Waaa. Nay Wonbi rủ Lâm Anh nhảy chung kìa. Sướng nha mậy.” Nguyên trợn mắt ra sau, môi trề xuống, làm kiểu mặt trêu nghẹo bạn đồng niên quen thuộc.

 

“Xời. Chuẩn bị lác mắt đêi.” Cậu dõng dạc tuyên bố trong khi thằng bạn “Ghê ghê” mong chờ màn trình diễn.

 

 

Minh Quân nhìn hai đứa mỉm cười rồi anh bất chợt nhìn về phía Long Hoàng và Cường. Cả hai đồng loạt giơ ngón cái về phía anh. Minh Quân vừa cười vừa lắc đầu nhưng trong lòng thấy nhẹ đến lạ. Anh đột nhiên nghĩ mình bắt đầu hiểu được cách để hòa hợp hơn với Lâm Anh, không chỉ cơ thể mà cả tinh thần và tâm hồn.

 

Hết.

Notes:

Chuyện là tôi chỉ muốn viết cảnh anh cáo tự mình nhún lên người em trúc thôi còn bằng cách nào nó thành con fic giận nhau, dỗ nhau rồi làm tình chữa lành như thế này thì tôi chịu.

Cảm ơn mọi người đã ghé qua ủng hộ, thả kudos và comment nhé. Tôi ẩn danh chứ vẫn theo dõi nha.

Mà rốt cuộc thì em Duy coi bộ vẫn là đứa khổ nhất nhà =)) Nhưng mà tôi bắt đầu khoái ẻm rồi. Tôi sẽ ráng nghiên cứu để viết mấy anh em chi tiết hơn, nhiều hơn nữa, cameo cũng phải chất chứ nhỉ?

Nhân tiện nếu có ai thắc mắc thì từ nhỏ đến lớn tôi gọi "cái cùi loi" hoặc "cái cù loi" là cái cùi chỏ nhen. Tôi không rõ chỗ khác có từ này không hay nó có mang nghĩa khác không nhưng ý tôi là "cái cùi chỏ".