Actions

Work Header

Daydreamer.

Summary:

Vì làm việc mệt mỏi nên Sonnellino ngủ thiếp đi
→ Vô tình tới Dream Realm (Cõi mộng)
- Gặp đc Squire (aka Mafioso)
- Trò chuyện đang ổn thì ổng bị đánh thức
- Muốn ngủ nhiều hơn để gặp Squire
→ Bị cảnh cáo về việc tới nhiều lần và rồi bị đuổi trở lại thực tại
→ Không ngủ được nữa
→ Cố gắng ngủ (cực đoan)
→ Rơi vào tình trạng nguy kịch → bị đuổi về
? Ngăn cản được và mất trí nhớ (🧍)
↓ Ngăn được Squire và bắt cậu ta uống máu mình (cực đoan muốn kéo Squire về thực tại với mình)
→ Squire có cơ thể thật và ở thực tại (bad end). 🧍🧚

Notes:

Tôi đã cân nhắc rằng kết thúc về việc mất trí nhớ khá là bình thường và tốn thời gian.

Fic có nhiều lỗ hổng vì tôi lười viết thân bài hoặc đơn giản vì tôi không thích cháy chậm. Hoặc cả hai, tôi đoán.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

DAYDREAMER: KHÔNG CÒN ĐƯỜNG VỀ

Tiếng kim đồng hồ tích tắc gõ nhịp trong văn phòng tĩnh mịch của thế giới thực tại. Don Sonnellino ngả đầu ra sau chiếc ghế da, đôi mắt hằn sâu những tia máu vì kiệt sức.

Quyền lực, máu, tiền tài và những cuộc thanh trừng của giới mafia vây hãm lấy anh như một chiếc lồng sắt ngột ngạt. Sonnellino mệt mỏi nhắm mắt lại, buông xuôi cơ thể vào một giấc ngủ sâu không định trước.

Sonnellino tỉnh dậy ở một nơi lạ hoắc với những dải mây màu pastel bồng bềnh. Phía xa, anh nhìn thấy một bóng người liền sải bước chạy lại. Ngay khi tiếp cận, anh gầm lên bằng tông giọng cộc cằn, khó nghe đầy mùi thuốc súng vốn có của một ông trùm:

– Nơi này là cái quái gì? Tôi đang ở đâu? Cậu là ai hả?

Bị một kẻ lạ mặt xông tới hét vào mặt, Squire cũng chẳng phải dạng vừa. Cậu nhíu mày, bực mình to tiếng bật lại:

– Anh ăn nói cái kiểu gì đấy? Tự dưng ở đâu chui ra rồi sồn sồn lên với tôi? Khùng hả?

Cả hai trừng mắt nhìn nhau, bầu không khí sực mùi thuốc súng. Thế nhưng, Squire chợt khựng lại khi nhìn kỹ gương mặt của gã đàn ông đối diện.

Thay vì vẻ hung hãn thường thấy của những kẻ đến gây rối, đôi mắt anh ta lại mang vẻ ngơ ngác, hoang mang nhìn ngó xung quanh như một đứa trẻ lạc đường. Squire thở dài, nhận ra tình hình. Cậu hạ thanh kiếm đang thủ thế xuống, giọng dịu đi:

– Anh.. đi lạc từ thế giới thực vào đây đúng không?

Sonnellino bất ngờ trước sự thay đổi thái độ đột ngột này. Nhìn cậu thanh niên trước mặt không còn vẻ thù hằn, anh cũng tự thấy mình hơi quá lời nên nhẹ giọng hẳn:

– Phải. Tôi vừa nhắm mắt ngủ ở văn phòng, mở mắt ra đã ở đây.

– Đây là Cõi Mộng (Dream Realm). Còn tôi là Mafioso hoặc anh có thể gọi tôi là Squire, phụ trách vùng này. – Squire vừa nói vừa tra kiếm vào bao, chủ động giới thiệu bản thân và bắt đầu giải thích cho người đàn ông này nghe về cơ chế vận hành kỳ lạ của thế giới này.

Khi biết đối phương hóa ra cũng là một thành viên thuộc băng đảng mafia, rào cản giữa hai người lập tức biến mất. Họ đứng giữa khoảng không bồng bềnh, trò chuyện vô cùng hăng say, từ chuyện súng đạn, luật lệ cho đến vài ba góc khuất riêng tư trong thế giới ngầm.

Nghĩ rằng người đàn ông này chỉ là một vị khách vãng lai, tỉnh giấc rồi sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay lại, Squire hoàn toàn buông lòng cảnh giác. Cậu khẽ bỏ chiếc mũ lệch trên đầu xuống, để lộ đôi tai thỏ mềm mại đang khẽ động đậy.

Sonnellino đứng hình. Anh nhìn chằm chằm vào đôi tai ấy như thể đang chiêm ngưỡng một sinh vật lạ lùng và cuốn hút nhất trần đời. Đầu óc trống rỗng, anh vô thức giơ tay lên, những đầu ngón tay chỉ còn cách chóp tai thỏ vài milimet thì..

Sonnellino đột ngột bị giật ngược về thực tại bởi tiếng chuông điện thoại. Cái chạm tay dang dở hóa thành một nỗi ám ảnh điên cuồng vì tiếc nuối.

Những ngày sau đó, Sonnellino lao vào ngủ một cách điên cuồng, nhưng tuyệt nhiên không thể trở lại Cõi Mộng. Quá tức tối và bế tắc, hắn bắt đầu cưỡng ép đại não bằng các biện pháp mạnh. Thế nhưng, trong một lần hiếm hoi lách được qua khe cửa hẹp để vào lại, Squire lại không có ở đó. Sonnellino mất kiên nhẫn, điên cuồng đi lùng sục khắp nơi để tìm cậu.

Hành động gây rối vô tổ chức của một kẻ ngoại lai nhanh chóng lọt vào mắt xanh của đám thuộc hạ dưới trướng Squire. Cho rằng gã này đến phá địa bàn, cả hội liền kéo cả băng xông vào bao vây. Dù tay không tấc sắt, không biết cách mang vũ khí của thực tại vào giấc mơ nhưng bản năng của một tay máu mặt trong giới mafia ngoài đời của Sonnellino vẫn cực kỳ tàn bạo.

Nhận thấy việc nói chuyện bình thường không có tác dụng, tên trùm mafia bắt đầu lao vào đám đông bằng nắm đấm trần, vật lộn điên cuồng và bẻ gãy tay chân của một nửa số người có mặt ở đó, khiến chúng bị thương không hề nhẹ. Thế nhưng, vì quân số đối phương quá đông và phối hợp bao vây, Sonnellino cuối cùng vẫn bị chúng khống chế, cưỡng ép hắn phải tỉnh dậy ở thực tại.

Bị đám tép riu sỉ nhục và ngăn cản, Sonnellino chọn luôn con đường tự hủy hoại. Hắn bắt đầu lạm dụng thuốc an thần cực mạnh kết hợp với chất kích thích liều cao, trong một khoảng thời gian không quá lâu để đưa cơ thể vào trạng thái cận tử, ép Cõi Mộng phải mở cửa.

Phát hiện có kẻ đang điên cuồng dùng chính mạng sống của mình để phá vỡ quy luật thế giới, Squire tức tốc lên đường tìm kiếm Sonnellino..vì anh biết chỉ có duy nhất một kẻ có suy nghĩ như vậy. Gặp lại nhau giữa khung cảnh Cõi Mộng đang nứt nẻ vì tâm trí hỗn loạn của chính tên trùm mafia, Squire vừa đau xót vừa tức giận. Cậu tuốt kiếm, chĩa thẳng lưỡi thép lạnh lùng vào cổ hắn đe dọa, dùng tông giọng gắt gỏng ép buộc:

– Anh điên rồi Sonnellino! Anh đang tự giết chính mình đấy! Tỉnh dậy ngay lập tức cho tôi!

Đối mặt với lưỡi kiếm, gương mặt Sonnellino phờ phạc nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực một tia sáng chiếm hữu dị đoan. Nhận thấy Squire đang phản ứng quyết liệt, hắn bất ngờ lùi lại, giơ hai tay lên phân trần: "Được rồi, Squire.. Tôi nghe cậu. Tôi sẽ tỉnh dậy. Tôi hứa."

Sonnellino xoay người bước đi, trông như đang thực sự có ý định tỉnh dậy, rời khỏi thế giới này. Hành động quay lưng dứt khoát ấy đã đánh lừa được Squire. Nghĩ rằng người đàn ông kia thật sự giữ đúng nguyên tắc và rời đi, Squire hạ vũ khí xuống. Cậu thoáng chút buồn bã, nghĩ rằng từ nay mình sẽ vĩnh viễn mất đi người tri kỷ duy nhất.

 

Thật ngây thơ.

 

Ngay khoảnh khắc Squire buông lỏng cảnh giác, Sonnellino đột ngột xoay người, lao tới với tốc độ của một cái chớp mắt.

 

Huỵch!

*Rầm!

 

Sonnellino khóa chặt cánh tay đang giữ kiếm của Squire, ghim mạnh nó xuống để cậu không thể rút kiếm. Tay còn lại của hắn gạt phắt chiếc mũ phớt, thô bạo túm lấy gốc đôi tai thỏ — điểm yếu chí mạng khiến Squire lập tức tê liệt toàn thân.

"Buông tôi ra! Sonnellino, anh điên rồi!" Squire bàng hoàng nhận ra mình bị lừa. Bản năng trỗi dậy, cậu bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.

Cả hai lao thẳng vào một trận vật lộn nghẹt thở. Dù bị tấn công bất ngờ, Squire vẫn khá nương tay, không nỡ dùng toàn lực để đả thương người mà mình từng xem là tri kỷ. Nhưng sự nương tay đó lại là sai lầm chí mạng trước một kẻ đã hóa điên. Sonnellino dùng chính lưỡi kiếm trên tay Squire, dứt khoát cứa một đường sâu hoắm vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ tươi rỉ ra nóng hổi, mang theo trọng lực đặc quánh của thực tại phàm trần.

Sonnellino dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép chặt Squire xuống đất. Bất chấp những móng vuốt của Squire đang cào rách vai mình, hắn dí thẳng vết thương đầy máu vào miệng cậu, thô bạo ép dòng chất lỏng ấy vào sâu trong cổ họng Squire.

 

"Uống đi! Mở miệng ra và uống chúng đi!" Sonnellino gầm lên đầy gay gắt và chiếm hữu, nỗ lực cạy miệng Squire ra.

 

Squire trợn tròn mắt, dòng máu tanh sực tràn vào khoang miệng, ý thức của Squire mờ dần, Cõi Mộng xung quanh vỡ tan thành từng mảnh kính sắc nhọn nơi khoé mắt anh trước khi mọi thứ tắt lịm.

 


 

Khi Squire mở mắt ra lần nữa, không còn ánh sáng huyền ảo nào cả.

Cậu đang nằm trên một chiếc giường lớn, giữa căn phòng sặc mùi gỗ đàn hương và hơi lạnh của máy điều hòa. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Giai điệu của bản nhạc Home Again vang lên trong không gian, như một lời mỉa mai đau đớn cho điểm kết thúc của một giấc mơ.

 

Squire run rẩy ngồi dậy. Cậu đưa đôi bàn tay lên trước mặt, chằm chằm nhìn vào chúng một cách tuyệt vọng. Đôi bàn tay này không còn là những vệt màu trừu tượng của cõi mơ nữa. Chúng có hơi ấm, có những đường gân máu hiện rõ dưới làn da, và nặng nề đến phát khóc. Đây là xương thịt thật sự.

Một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, Squire hốt hoảng đưa tay lên vuốt tóc, tìm kiếm đỉnh đầu của mình.

 

Trống không.

 

Đôi tai thỏ — biểu tượng cho bản ngã, cho sự tự do và nguồn gốc cõi mộng của cậu — đã biến mất hoàn toàn. Cậu đã bị tước đoạt sự tự do,nguồn gốc của mình, bị biến thành một “con người” ở thế giới này.

 

Một tiếng bước chân trầm đục vang lên từ góc tối. Squire bàng hoàng quay mặt sang.

 

Don Sonnellino đang đứng đó, bàn tay quấn băng gạc trắng loang lổ máu. Gương mặt hắn ẩn hiện trong bóng tối, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười tàn nhẫn — nụ cười của một kẻ bề trên đã chiến thắng, đã thuần hóa và bắt giữ được báu vật của mình.

Sonnellino tiến lại gần, bóng đen của hắn bao trùm lấy Squire đang run rẩy. Hắn chầm chậm cúi xuống, dang rộng vòng tay và ôm chầm lấy cậu.

Hắn ôm như chưa từng được ôm, đôi bàn tay bấu chặt đầy bám víu vào lưng Squire, như thể sợ rằng chỉ cần lỏng tay một chút thôi, tạo vật bằng xương bằng thịt này sẽ tan biến lại vào hư vô. Sonnellino đã mang được "nhà" về thực tại, nhưng đối với Squire, đây chính là sự khởi đầu của một ngục tù vĩnh cửu, nơi mà anh bị lôi tới đây..bằng bạo lực.

Notes:

Tôi mong muốn có nhiều người cũng sẽ viết fic về cặp này, trên đây chỉ là lore cho cái tên ship "Daydreamer" của tôi thôi.

- Quá chú tâm, tôi gần như quên mất một ý tưởng khác cho họ. 💔

+ Vẫn khó chịu khi trò chuyện với bạn của mình và thấy anh ta toàn nhắc đến Chance khi tôi xây dựng cách Sonnellino và Mafioso tương tác với nhau theo kiểu..ngoại giao.