Actions

Work Header

Rest beyond reach

Summary:

- Người đã cho tôi nhiều quá, nhưng tôi vẫn muốn nữa. Như nào vẫn không đủ. Dù cho... cả đời tôi chưa từng thiết tha muốn nhận lại thứ gì.

Aarnivalkea của Illuga nhìn nó không dứt, ánh nhìn phẳng lặng như mặt hồ dưới lớp băng mỏng.

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Chapter 1: Rest

Chapter Text

Sau lần đầu tiên làm tình với nhau, Illuga trở nên quái đản. Một phản ứng lạ kì, dù không phải là chưa từng xảy ra – chí ít là với Kyryll. Về phần Illuga, có những suy tưởng thầm kín diễn ra trong đầu người thanh niên mỗi ngày, mỗi tuần, mọi giờ, trong cả những lúc nó ở cạnh anh mà Kyryll không hiểu được, cũng không cho mình cái đặc quyền cố gắng tìm hiểu bởi anh biết quá rõ những phép lịch sự tử tế hơn thế. Nhưng câu chuyện này đã không trở thành câu chuyện đủ quan trọng để suy nghĩ về nếu mọi việc chỉ đơn thuần là thế: Illuga đang tránh mặt anh.

Cả hai đều không phải đứa trẻ mới lớn, nên tránh mặt đã không còn mang cái nghĩa đơn thuần của bọn trẻ con hờn dỗi là nghỉ chơi hay không thèm nhìn mặt nhau một buổi sáng rồi đến bữa ăn trưa lại tí tởn đâu vào đấy. Dẫu khó qua mắt được Kyryll, cung cách của Illuga vẫn tuyệt đối khéo léo như thường – cái lối xử sự cẩn trọng không làm ai phật lòng ấy anh vẫn thường dùng khen nó thì giờ chỉ khiến anh thêm đau đầu. Bảo khéo là vì Illuga vẫn qua lại với anh bình thường, vẫn đến gặp mặt giao đồ lưu trữ, vẫn thúc giục, trò chuyện, đấu tập, nhưng trong những cử chỉ ấy Kyryll phát hiện ra ẩn giấu một sự kìm nén lạ kì. Đôi khi Illuga hành xử đúng lứa tuổi của nó khi chỉ còn một mình với anh, và sẽ có lúc cái vẻ vui tươi nhăn nhở đó sẽ vô tình trượt ra những lúc đánh bài thắng lớn với các đồng nghiệp lớn tuổi hơn khác (những cuộc vui này hoàn toàn đơn thuần và không mảy may dính đến tiền bạc; một số người cho rằng mấy tay Giữ Đèn nói thô thì là nghèo kiết xác, văn vẻ thì là tài chính eo hẹp; thế nhưng tất cả đều không nắm bắt được vấn đề chính là dù ít hay nhiều thì họ cũng phải thực sự Giữ Mạng trước để mà hưởng số tiền đó). Nếu hai người vô tình ngồi cạnh nhau, trong lúc mấy ông anh bà chị còn lại thụi nó mấy quả vì dám không nể tình người lớn, nó cũng sẽ tìm cách lợi dụng những lắc lư đó mà huých nhẹ vào tay Kyryll một cái như muốn hỏi anh có công nhận nó không. Dĩ nhiên, Kyryll, với tư cách đồng sự, sẽ tán dương nó không nghi ngờ gì, nhưng, với tư cách người bạn bài vừa thua một phen đau đớn, anh thỉnh thoảng vẫn cân nhắc đến việc liệu ván sau có nên vận dụng vốn liếng chơi bời mấy trò may rủi này của mình mà đến tận giờ vẫn hiệu quả rõ rệt không. Kyryll nhận ra suy nghĩ này của mình na ná lối suy nghĩ của người “lớn” thời nay, cảm thấy hơi khôi hài – cái lối suy nghĩ này cho rằng phải cho con trẻ nếm trải đủ mùi vị để không thấy bỡ ngỡ khi vào đời. Nhưng Illuga là ai nếu không phải một thằng nhóc đã nếm trải quá nhiều so với độ tuổi của nó? Sau cùng, Ratnik tóc xanh chỉ lẳng lặng hạ bài, mỉm cười vì những ý đồ không có cơ hội thực hiện của riêng mình.

Thế mà mới hôm qua, nó đáp lại những trò trả đũa của các đồng nghiệp khác theo một cách bình thản hơn, lãnh đạm hơn, cũng không huých hiếc gì trong ván bài duy nhất Kyryll ngồi cạnh nó nữa. Tiếng lá bài rơi trên mặt bàn, trên đất loạch xoạch nghe mới vui tai làm sao, đan xen với tiếng nói cười và tiếng cãi vã thiện chí khiến người ta càng trân trọng rõ những khoảnh khắc như này ở tòa thành Piramida vốn thường buồn tẻ. Ánh đèn hắt qua những lớp kính màu ấm, le lói rọi lên tường những dáng hình cử chỉ sống động và gần gũi. Một ván mới, có lẽ là ván cuối cùng Kyryll chơi. Anh đoán Illuga cũng vậy, bởi cậu chàng ngẩng lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt đăm chiêu vị Ratnik tóc xanh dành cho mình. Dẫu có thoáng ngạc nhiên, nó vẫn trả lại anh một nụ cười như không hề nghi ngờ liệu người có đang thăm dò mình hay không; hình hài những đường nét khuôn mặt nó mờ ảo bởi ánh sáng hắt ngược. Một nụ cười ma quái, lẽ thường Kyryll sẽ nghĩ, nhưng đây là Illuga-không-theo-lẽ-thường. Anh chỉ thấy nụ cười ấy đượm vẻ ưu sầu.

Nào, đây là một nan đề: Kyryll biết Illuga không phải một đứa tươi tỉnh gì cho cam, nhưng nó hiếm khi thể hiện mặt này ra cho ai thấy, nhất là khi đang tụ họp với mọi người nó càng không làm. Người thanh niên đang phiền muộn về điều chi? Chắc chắn anh có phần trong danh sách phạm tội (bởi nó nhìn anh mà cười), Kyryll chỉ không chắc tên mình được đề dưới bao nhiêu tội danh và được đề là Kyryll (ngữ gần gũi anh biết Illuga muốn thử gọi nhưng không dám) hay ngài Flins (ngữ trang trọng Illuga đọc vanh vách như tên các đồng nghiệp khác). Tin tức thăm dò từ Nikita cho thấy rằng dạo gần đây bố già tạm thời chưa trao cho nó trọng trách lớn lao nào nữa và họ cũng chưa thực hiện chiến dịch tiến công quy mô lớn nào kể từ lần gần nhất. Nếu có gì đáng chú ý thì đấy là năng suất làm việc của Illuga dạo này tăng lên đáng kể (từ khi gia nhập Người Giữ Đèn mình nó cũng đã cố gắng kham nhiều công việc khác nhau), một điều mà lẽ thường người ta sẽ cho là tích cực, nhưng, một lần nữa, vì đây là Illuga-không-theo-lẽ-thường, Kyryll nghĩ đáng lo ngại, đáng để tâm mới là tính từ đúng. Đà này thì nó sẽ lại giống dì Gabieta chăng – thà chết còn hơn là ngừng làm việc? Vừa hay Kyryll tạm trú ở một nghĩa trang, nên nhỡ may người ta có lời sau cuối gì với y phút lâm chung thì chẳng phải là quá tuyệt vời.

Dẫu người lớn hơn không ngại một tí hài hước u ám, e rằng điều này là không phù hợp để đùa giỡn xét thấy tâm trạng của chàng thiếu gia lúc này. Và bởi vì Kyryll không thể viết thư từ để trao đổi với nó trực tiếp như với Nikita, anh quyết định là sẽ đợi lúc thích hợp khi tuyến đường tuần tra của nó đi qua đảo Paha. Sớm thôi, người ngẩng lên. Trời đêm Teyvat vốn luôn huyền diệu như vậy.

Mưa vẫn còn rơi tầm tã khi Illuga đặt chân lên hòn đảo nhỏ nơi Nghĩa trang Đêm Cuối tọa lạc. Nó có thể cảm nhận cùng lúc những giọt mưa vỗ lộp độp lên tán ô trên đầu và sóng biển vỗ dạt dào vào đế giày mình. Những bông hoa Đèn Lạnh cụp mình lại trong màn sương mờ mịt, dường như đã thiếp đi trong lớp vỏ bọc của mình mà quên không chào hỏi vị khách mới tới. Những bóng ma… thôi, bỏ đi, dù sao thì cũng chỉ có cái người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó mới bắt chuyện được với họ. Một ngày u ám như này người ta thường làm gì nhỉ, Illuga rảo bước về phía ngọn hải đăng; một số đứa trong đám nhóc ở thành Piramida bình thường rất trầm lặng, nhưng có khi những đứa nhóc đấy lại mới là những đứa chăm chú ngắm nhìn trời mưa nhất. Và, khi mưa đã qua đi, chúng sẽ thấy tro tàn lấm lem trên mình được gột rửa hết, cuốn trôi đi cùng máu, nước mắt và những mảnh kí ức vụn vỡ duy nhất còn sót lại. Người thanh niên vờ như không thấy những vết sậm màu trên đôi găng chai vết của mình khi ánh đèn rọi vào, đặt nó xuống một chiếc ghế bên hiên ngọn hải đăng. Chỉ mấy bước nữa, vài tiếng gõ cửa nữa là nó thấy người – chí ít là nó mong vậy, dẫu mấy ngày vừa qua nó mới là người tỏ ra xa cách hơn cả cái khoảng cách vốn đã đằng đẵng giữa hai người. Illuga không hiểu tại sao mình lại hành xử như vậy dù nó hoàn toàn nhận thức được đấy không phải cách giải quyết gì trưởng thành cho lắm, xong lại tự bực bản thân vì đã để tâm trạng của mình rò rỉ vào hành động. Thứ cảm xúc lạ kì chỉ trồi lên những khi vạn vật xung quanh mình đã lắng lại và suy nghĩ ta vang dội hơn này khiến cả những đầu ngón tay nó chần chừ, và Illuga chợt nghĩ sao cánh cửa kim loại trước mắt trông mà oai hùng quá.

Thế rồi nó thấy cửa không đóng, chỉ khép hờ thậm chí. Khớp xương nó chững lại chỉ cách tấm thép vài phân. Illuga thấy mình gọi ra một cái tên theo bản năng.

- Flins?

Nó thử lại lần nữa sau khi chờ một hồi mà vẫn không có ai đáp. Tiếng gọi thứ hai thu về kết quả tương tự. Suy tưởng trong đầu nó bung thành những sợi quấn lại với nhau như mớ dây nhợ. Mớ dây đang làm nó ngạt thở dần. Illuga thầm xin lỗi người đồng nghiệp mình với hư không trước khi đẩy cửa ra. Đêm nay không trăng, sương mù ùa vào thế giới khép kín kia, hòa tan những màu sắc thuộc về thế giới của Illuga vào chốn trú ẩn của người thành những mảng nhập nhằng và buồn tẻ. Gian phòng tối om không có lấy một bóng người.

Nước mưa lấm tấm lăn trên vầng trán người thanh niên khi nó thoăn thoắt rẽ qua những ngôi mộ của Nghĩa trang để tìm kiếm bóng dáng một ai đó. Đồ đạc nguyên vẹn. Mặt đất dưới chân mềm rã ra, lại cứng rắn cùng lúc – nước mưa không thể hòa tan xương cốt người đã khuất, nhưng lại mang đi những cái tên, tuổi, lai lịch của vô số đời người. Không có dấu hiệu nào của một cuộc tấn công. Illuga thấy đế giày mình nặng nề như đeo theo cả tấn than chì. Anh đã nói là hôm nay mình rảnh rỗi. Tóc nó bết lại thành từng lọn, dính vào làn da lành lạnh như quần áo dần thẫm màu. Nó biết đấy chỉ là một lời mời hiểm nguy. Anh đã nhìn thấu nó. Nhịp bước nó nhanh dần, nhanh dần lên mà không để ý tới những tàn tro lập lòe trong không trung. Illuga giẫm lên một gò đất nhô cao hơn khi nó tìm thấy một ngọn lửa bạc màu phất phơ trong đêm – kể cả khi mắt đã mờ nhòe và gò đất dưới chân sụp xuống vì bị đè nghiến, Illuga vẫn không thể nào nhận lầm được tấm lưng ấy. Tấm lưng đã đeo bám vô số những vọng tưởng cả thanh thuần cả mùi mẫn nhất của Illuga. Thanh âm đến trước vọng lại trong cái thành xương sọ mỏng dính đầy lỗ hổng và bong bóng của nó. Người được gọi tách mình khỏi vào một phiến đá cổ xưa tựa một ngôi mộ đã bị thời gian mài mòn, hơi lảo đảo. Anh cũng đang tìm kiếm điều gì đó nhưng không phải ở nó hay chính nó. Gò đất nọ ngày một lún sâu xuống. Illuga đi chậm dần, chậm dần như những hơi thở và lí lẽ đang bị rút cạn khỏi mình. Và đất sâu xuống, sâu xuống, sâu mãi cho đến khi vũng lầy nuốt chửng nó hoàn toàn.

Kyryll sẽ trở thành cái chết của nó.

Illuga vội vã tới kéo tay anh lại để anh đứng vững, vậy mà nó ngỡ ngàng nhận ra Kyryll chỉ làm vậy để dụ nó sa bẫy. Lưng nó đau điếng khi người vật nó ngã, khuỷu tay va phải thứ gì nom cứng rắn như đá. Illuga muốn vùng lên, nhưng rồi nó thấy thứ gì trượt trên cổ mình – mấy đốt ngón bọc găng trơn nhẵn và hờ hững như bóng ma lướt qua. Bóng ma nấn ná lại trên động mạch cảnh của nó và Illuga lập tức ngậm miệng. Thấy đó là ai làm tâm trí nó sáng tỏ hơn bao giờ hết như thể vừa có một liều thuốc kì diệu đỏ au ùa vào não mình.

- Em đây rồi.

Bóng ma rời khỏi cổ nó, lời thầm thì trong đêm tối văng vẳng như tiếng hát. Thế giới của Illuga bấy giờ thu lại về tấm màn đen tuyền không sao đang trùm lên hai người họ và Kyryll. Mưa không còn xóa nhòa đường nét anh trong mắt nó nữa, nhưng hai lá phổi thiếu dưỡng khí của nó cứ ngày một phình ra, áp đảo quả tim vẫn đang rống lên từng hồi dài của nó. Illuga nhác ngỡ lồng ngực nó sẽ nổ tung vì tổng hòa những cảm xúc chèn trong cái thân nhỏ bé phàm tục của nó vẫn cứ lớn dần lên, cường đại lên, đáng sợ lên; nó cựa quậy như những nỗ lực vùng vẫy cuối cùng của một người sắp chết đuối, giọng lạc cả đi.

- Anh đang làm cái g—

Nhưng Kyryll như gọng kìm siết vào tay chân nó, khuôn mặt lơ lửng trong không trung nghiêng xuống. Illuga thấy nước mưa rỏ dọc sống mũi anh, rơi lên vầng trán đẫm nước của nó. Kyryll đặt lên đó một nụ hôn nhẹ, và tất cả những suy tưởng ngộn lên trong đầu người thanh niên vỡ tan.

- ?! Flins—

Thêm một cái hôn.

- Từ từ đã, anh—

Một cái hôn nữa.

- Khoan—

Và một cái hôn. Illuga quả tình biết điều khi lại nín thinh ngay tắp lự - giờ đây Kyryll chỉ cách môi nó một tiếng nói. Nó thấy mừng mà hơi tiếc nuối cùng lúc vì không biết mình có muốn nụ hôn cuối cùng ấy được đặt xuống không, hay có muốn ấy là nụ hôn cuối cùng không. Hai tay anh đặt hờ bên viền hàm nó như làn sương mỏng bao quanh hành động của anh bấy giờ, không cho Illuga thấy được ý nghĩa. Tay nó bấu lấy ống tay áo anh, những ngón tay như muốn bấm qua lớp găng da, lớp vải dày, bấu vào trong da thịt. Illuga không thốt nổi nên lời nữa, chỉ nhìn đăm đăm đôi mắt nhợt nhạt của Kyryll. Anh mỉm cười, rõ là ý thức được những điều mình vừa làm ảnh hưởng lớn lao đến người bé hơn đến độ nào nhưng thây kệ.

- Quần áo em bẩn hết rồi.

Illuga bỗng thấy mình mẩy rã rời. Thẳm sâu nó thấy nhẹ nhõm, nhưng những câu từ gọn lỏn làm nó tức tối. Rồi nó thấy buồn bã cùng cực. Nó rền rĩ, chẳng màng tới lịch sự phép tắc nữa. Kyryll đã tự ý xé toạc thế giới của nó rồi đánh cắp những thứ đáng ra phải ở yên trong đó đi, làm sao nó có thể khép cái lỗ hổng hẵng còn ứa máu ấy lại lần nữa?

- Rốt cuộc là anh đang làm cái quái gì vậy?

- Em đang chạy trốn khỏi tôi. Tại sao, Illuga?

- Tôi không tránh mặt anh.

- Có đấy, Illuga thân mến. Tôi không nói là tránh mặt, mà là chạy trốn.

- Mới có một tuần trôi qua thôi, thưa ngài Flins.

- Và tôi đã nói như nào về việc em dùng kính ngữ?

Tuyệt, giờ thì mày nghe như một thằng nhãi con đang chí chóe với người ta. Illuga đáp, thoáng bất ngờ vì những hàm ý không sao kiềm nén lại được trong câu trả lời của mình. Tại sao đây, Illuga? Mày đang sợ hãi. Tại sao vậy, Illuga? Chỉ một cử chỉ cỏn con như thế đã đủ làm mày sợ hãi.

- Còn thiếu gia thì sao?

- Vậy là em muốn tôi xưng cái danh đó hơn? Được rồi. Nói tôi nghe đi, thiếu gia, tại sao em làm vậy?

Tại sao nhỉ, Illuga? Chỉ một cử chỉ cỏn con như thế đã đủ làm mày sợ hãi. Tại sao thế, Illuga? Mày đã làm gì khi người ta mổ xẻ ngực mày ra và vọc lấy quả tim mày? Hay mày thực sự sẽ chỉ là một thằng đê hèn chết nhát từ đầu chí cuối?

Tại sao, Illuga?

Kyryll thấy cái níu kéo lỏng dần ra, bàn tay người trượt dần, sau cùng rơi cạnh đầu gối anh như thể người đã thực sự cạn kiệt sức sống, chìm vào đại dương quên lãng. Anh nghe Illuga thì thầm bên tai, thanh âm khản đặc như thể nước mưa đã len vào những kẽ tứa máu trong cổ họng nó.

- Bởi vì tôi sợ phải gặp anh.

Không có lời nào đáp lại.

Illuga nghiêng đầu qua bên, thấy gần đó có một khóm Đèn Lạnh dấp sương đang nở rộ. Nụ hoa như lồng đèn nhỏ nhắn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt giữa làn mưa sa. Đây, Illuga nghĩ, nó đang nằm trên một ngôi mộ. Một ngôi mộ giữa rừng bia đá cô quạnh. Người thanh niên cảm nhận được bàn tay xương xẩu của tử thần lờn vờn quanh, cái lẻ loi cuối đời ngấm dần vào xương tủy nó.

- Rồi tôi sẽ phải đối mặt với bản thân mình. Người đã cho tôi nhiều quá, nhưng tôi vẫn muốn nữa. Như nào vẫn không đủ.

Vẫn không có lời nào đáp lại.

- Dù cho… cả đời tôi chưa từng thiết tha muốn nhận lại thứ gì đi nữa.

Aarnivalkea của Illuga nhìn nó không dứt, ánh nhìn phẳng lặng như mặt hồ dưới lớp băng mỏng.

- Nhưng trong một thoáng ích kỉ là thế, tôi lại mong rằng cái chết của tôi cũng sẽ lưu dấu trong người như cái chết của người sẽ ám ảnh tôi.

Rồi Illuga bật cười tự giễu.

- Làm sao được? Tôi biết những điều này tệ hại lắm, nên tôi giấu chúng khỏi người. Nhưng chúng là một phần của tôi, thành ra tôi tự giấu mình khỏi người. Chỉ vậy thôi.

Chỉ vậy thôi? Kyryll nheo mắt, lần này kéo cổ áo nó hẳn dậy. Illuga để mặc anh. Đầu lưỡi nó đắng ngắt một thứ mùi vị nó từ chối gọi tên mà Illuga không nghĩ anh sẽ thích.

- Cảm ơn em vì đã thật lòng với tôi.

Khách sáo như mọi khi. Nhưng anh không trao cái thưởng tưởng chừng như xuất phát từ lòng thương hại ấy cho nó như đã nghĩ. Làm như vậy là rẻ rúng nỗi niềm của người thanh niên và cả bản thân nó – một điều mà Kyryll không bao giờ có thể bắt, ép hay muốn mình làm được.

- Phàm là loài trần tục ắt sẽ có lòng tham. Tham lam, tham vọng, ích kỉ, khát khao – em đã sợ hãi và đã bạo dạn, đã lừa dối và đã thành thật. Tôi không hiểu tại sao em phải nhọc lòng chối bỏ thứ đã tạo nên máu thịt mình? Được tạo nên, được đánh thức, thu hút và được thu hút…

A, ra thế, Illuga co những ngón tay mình lại trên mặt đá mòn vẹt, nghe thấy những dòng chữ cổ xưa còn vẹn nguyên như thể được đục khắc bằng thứ phép thuật phương xa nào đó. Giờ người lại muốn kéo nó về dương gian.

- Tại sao em lại nghĩ tôi sẽ chối bỏ em như em đã dè chừng nhân tính của mình?

Như vừa thoát khỏi cửa tử, cơn giận dữ bừng lên từ những mạch máu chạy khắp người Illuga vừa như độc dược tang tóc, vừa như nhựa sống trào dâng. Nó hít vào một hơi sâu, nắm đầy một tay vạt áo của tử thần – vạt áo ngoài đã rách tươm như đường viền thắt lưng nó – giật về phía mình và vật ngược lại bất chấp các bất lợi về hình thể của mình, nhưng nó không làm vậy để chiến thắng anh. Những lọn tóc kết lại sau lưng Kyryll xòa ra trên nền đất đá lẫn lộn, giờ đây cũng lem luốc như phục trang vốn luôn chỉnh tề. Trên gương mặt trang nghiêm thoảng qua một nét ngỡ ngàng mà thích thú. Anh không lấy làm khó chịu với hành động vô lễ này của Illuga, dường như còn muốn khơi cho những cảm xúc lồng lộn trong nó nổi lên càng tợn như lấy tay không cời ngọn lửa hồng. Illuga ngó lom lom cái hình ảnh một thằng nhãi ranh cau có hiện lên trong đôi đồng tử ranh mãnh như mắt quạ, không khỏi cảm thấy vô cùng mỉa mai. Nó không định làm mọi chuyện bung bét hết lên, nó đã làm mọi chuyện bung bét hết lên, và giờ thì nó phải chuộc mọi lỗi lầm về phần mình, và giờ thì nó phải trả giá. Cái giá tạo thành những tia lửa lấp lóe trên đầu ngón tay Kyryll khi anh mò mẫm lồng ngực nó.

Kyryll thấy những hơi thở ấm áp tràn khắp hai gò má tựa những làn nước dập dềnh ập vào tay chân. Những hơi thở, và những nốt mưa sa nóng ran. Nghĩ rằng hơi lạnh từ mình sẽ thẩm thấu vào áo quần vốn đã thẫm nước của người thanh niên, Kyryll chỉ nhón mấy đầu ngón tay lên. Dẫu ngăn cách bởi len dày và da nhẵn, nhịp đập từ sau một lồng ngực nhỏ bé vọng lại, điên cuồng và dồn dập, va thình thịch trong lồng giam làm từ những khớp xương tay vững chãi. Kyryll đang nhắm mắt, vì tóc mái Illuga lòa xòa đan vào tóc mái anh. Trán nó cũng nóng, Kyryll nghĩ, kiểu hơi ấm của loài người đúng nghĩa. Một bàn tay khác giơ lên.

- Bởi vì tôi biết người sẽ nói vậy. Bởi vì tôi không thể ngừng sợ hãi. Tôi—

Nó không nói gì được nữa, để mặc hành động tỏ ý thay. Những đầu ngón tay người đã biết trước xúc cảm khi lướt trên tấm áo trong cách giữa làn da nó và mình từ trước. Những đầu ngón tay sẽ lần về khóa áo len trước cổ, kéo chiếc fermeture xuống như mở miệng vết thương vốn đã tan hoang cùng cực của người thanh niên ra một lần nữa, lần nữa, rồi lần nữa, nhưng nó không còn quan tâm. Và Illuga khốn khổ sẽ để mặc anh làm vậy - một kẻ quẫn trí hoàn toàn. Những đầu ngón tay sẽ ghì lại gáy nó trong một nụ hôn phớt lên trán và khiến hai lá phổi nó bung nở khắp chốn như nhớ về khoảnh khắc đáp xuống đáy đại dương, nhưng nó không còn quan tâm. Thứ xấu xí sâu thẳm trong Illuga giờ đây vặn xoắn tấm lòng thấp thỏm mình lại như tờ giấy lộn, và người thanh niên cảm giác thứ gì cuộn trào trong đầu mình không còn có thể định hình rõ ràng được nữa. Một tờ giấy lộn thì rúm ró khó coi; mấy nếp vải bị siết dần giữa những kẽ ngón tay nó cũng nhăn nhúm hệt vậy.

(Rồi sao đây? Vầng trăng trên cao kia sẽ tan ra như cái hư ảo hắn dùng huyễn hoặc bản thân trong những phút giây cuối đời? Rồi Kyryll sẽ tan ra như vậy chứ, khi da dẻ anh tái nhợt và bất động như một pho tượng sáp trắng vô hồn dưới những cái chạm của nó?)

Tôi sẽ không rời đi, người thanh niên nghe thấy tiếng gọi tên mình, Illuga. Mưa rơi nặng trịch trên vai nó, nhưng tiếng này nó nghe tròn vành rõ chữ lạ lùng – một âm thanh tĩnh lặng và dịu dàng rơi ngược màn trời đen.

- Gió đã tỉnh lại.

Illuga run rẩy thoáng chốc, gượng dậy tách khỏi người, thều thào.

- Lá rụng cuốn bay.

Kyryll nhìn nó ngược lại.

- Anh… chúng ta có thể đừng làm vậy một lần nào khác không?

- Tôi đã nghĩ rằng thiếu gia sẽ gọi tôi như trước nhiều hơn. Tôi trân trọng sự thành kính ấy lắm.

- Làm ơn đấy, Flins.

Những món phụ kiện kêu lanh canh như tiếng chuông lanh lảnh vang đâu đây. Bàn tay sau gáy Illuga xoa nhẹ hòng làm dịu mỏi mệt mỏi tích tụ lâu ngày mà có lẽ chính nó cũng không để tâm tới. Sau cùng, Kyryll chỉ mỉm cười.

- Tôi sẽ không làm vậy với em, Illuga.

Rần rật dưới da thịt con người là nhựa sống căng tràn. Mắt Illuga đỏ lử hệt màu đồng tử.

- Hãy cứ đến đây, tôi sẽ chào đón. Hãy cứ chờ đợi, tôi sẽ hồi âm. Hãy cứ bộc bạch, tôi sẽ lắng nghe.

Lửa đã bén bên những ngón tay tựa than hồng.

- Hãy cứ nhìn tôi, và tôi sẽ đáp lại chừng nào còn có thể.

Nhựa sẽ cháy.