Actions

Work Header

tìm nhau ở kiếp khác

Summary:

- lạc nhau một lần đã rất đau rồi phải không em? lau nước đi em nhé, đợi anh một chút nữa thôi được không em? hẹn em ở lần sau cuối, khi ấy mình sẽ lại thấy nhau trong hình hài hai cậu thiếu niên

Notes:

- mọi tình tiết đều do tác giả bịa ra, vui lòng không áp dụng vào đời sống thật con người thật
- bịa ra thôi, bịa đấy, chuyện tình cảm tâm linh nhẹ đô

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

trong căn nhà hai tầng phủ một màu trắng buốt, tiếng khóc thương vang vọng khắp nơi, xé toạc cái vẻ yên bình mà căn nhà vốn có

duy và nguyên mất rồi, hai đứa mất trong một vụ tai nạn thảm khốc. hai thân xác nằm xuống, đôi tay không kịp cái nắm tay cuối cùng. chúng lạc nhau suốt 10 năm đầu đời, đến khi tìm được nhau, vừa mới hạnh phúc thì bị ông trời chia cắt

và ai cũng nghĩ rằng, đây là cái kết của một cuộc tình buồn, và hai đứa sẽ được hạnh phúc ở bên kia thế giới. nhưng không, linh hồn của chúng lạc nhau thêm một lần nữa, ông trời nhẫn tâm lấy đi đôi mắt của duy và đôi tai của nguyên nên chúng chẳng thể tìm thấy nhau

hai linh hồn vì mang chấp niệm quá lớn nên không thể siêu thoát, hai đứa quẩn quanh nơi trần thế, ra sức tìm kiếm đối phương nhưng không thể. ngày ngày chúng lang thang đi tìm nhau, ngày ngày gọi tên nhau trong sự hoảng loạn, linh hồn đau như thể đã chết thêm vô số lần

"nguyên ơi, nguyên đang ở đâu, nguyên ơi duy sợ lắm, đau quá, duy không thể thấy nguyên được. nguyên lên tiếng đi có được không"

tiếng gọi của duy vang vọng giữa đêm vắng lặng, em cứ gọi cho đến khi mệt mỏi mà biến mất. nhưng em ơi nguyên chẳng thể nghe thấy được tiếng em nói, nguyên cũng đang đi tìm em kìa, em có thấy không em?

không thể, em không thấy gì hết, em sợ lắm, em rất sợ cái bóng tối bao phủ đôi mắt của em. em hoảng hốt lang thang khắp nơi, cứ chạy mãi cho đến khi thời gian được tồn tại trên trần thế kết thúc

"duy đang ở đâu, xuất hiện đi được không? em ơi anh không nghe thấy gì nữa, em đang gọi anh sao? em đang ở đâu, về với anh đi em"

nguyên thấy cổ họng mình bỏng rát, cậu đoán là duy đang tha thiết gọi cậu, đang gắng sức để gọi cậu. nhưng số phận chết tiệt này biến cậu thành một con ma điếc, cậu không nghe được tiếng gọi của em, cũng không còn nghe rõ tiếng nói của mình

cậu cứ chạy mãi chạy mãi, tìm kiếm trong vô vọng, gào thét đến khi không thể. vẻ mặt đau khổ tột cùng của cậu khiến những con ma khác sợ hãi, chúng nó khuyên rằng nguyên buông bỏ đi, đừng vì chấp niệm mà thành ngạ quỷ. chúng nó thấy sợi chỉ đỏ giữa cậu và chàng trai kia đã đứt rồi

không, nguyên không chấp nhận. cậu sẽ tự tay nối lại sợi dây này, nó chỉ được đứt khi được cậu cho phép mà thôi. cuộc đời này số phận này không thể cướp duy đi thêm một lần nữa, dù có thành quỷ nguyên cũng muốn được nhìn thấy em lần cuối cùng

hình hài của duy và nguyên không còn đẹp đẽ, khắp thân đều là vết máu tràn trề. vì chết khi còn quá trẻ, lòng lại nặng chấp niệm nên không thể quay về dáng vẻ sạch sẽ ngày trước

duy mang trên mình một vết cắt dài lộ xương thịt ở phần cánh tay, đôi mắt chảy máu không ngừng vì bị tước đi tròng mắt, quần áo cũng phủ một lớp máu đỏ thẫm. em không còn đẹp, nụ cười cũng méo mó đến lạ, nước mắt cũng hoá thành máu, vì đau đớn mà không ngừng chảy

nguyên đã mất đi một bên tai, vết thương không thể khép lại nên phần sụn đã lộ ra ngoài, chân phải gần như gãy lìa, cậu phải dùng tay trái ôm lấy vết thương hở tay phải để ngăn nó tiếp tục chảy máu. nhưng mà nguyên ơi, nguyên không còn là người nữa mà

hai hồn ma đau đớn gọi tên nhau, lang thang khắp nơi để tìm hình bóng của nhau, đám ngạ quỷ cùng ma lang thang thương xót cho số phận của hai chàng trẻ. nhưng chúng nó cũng chẳng thể giúp, kiếp người dù có chết đi rồi vẫn phải trả cái nghiệp đã nợ trời nợ đất. nằm xuống rồi là người của đất, thoát ra rồi là người của trời, làm sao tránh được số kiếp đã định đây

"không ai có thể giúp được hai cậu, cái nợ này phải trả cho bằng hết, chúng tôi cũng đang gánh nghiệp của bản thân nên không thể động vào nhân quả của người khác. chỉ tội cho hai cậu, oán khí quá nặng nên vẫn chưa tìm được đường để trở về"

-----------------

phúc nguyên kiệt sức rồi, cậu rơi vào trạng thái đau khổ đầy tuyệt vọng, nó đày đoạ linh hồn tội nghiệp của cậu

nguyên đã vô số lần tìm đến nơi cửa phật nhưng không thành, vì là ma lang thang nên không được sự cho phép cậu không thể diện kiến. cũng đã nghĩ vô số cách, lui tới vô số nơi từng quen thuộc của cả hai đứa, kết quả vẫn chỉ là một đêm dài chờ đợi vô vọng

phúc nguyên thắc mắc tại sao duy không thể tìm đến nơi cậu và em từng đi, cũng không thể tìm được đường quay về nhà. tại sao? tại sao? ai đã làm hại duy có phải không. nỗi lo ấy như thiêu như đốt, mấy linh hồn xám xịt kia nói rằng nếu nguyên còn tích tụ thêm nhiều oán khí thế này thì sẽ không thể chờ được duy về, cậu sẽ bị thiên lôi giáng sét đánh cho hồn siêu phách tán

nhưng giờ nguyên biết phải làm sao đây? biết phải như thế nào đây? không thể tìm được duy, có phải nguyên rất tồi tệ không, cậu thấy mình vô dụng khi lại để em phải chịu thống khổ một lần nữa

"anh xin lỗi, là anh không tốt, là anh tồi tệ nên đã để lạc mất em. duy ơi duy ở đâu, nguyên chờ duy đã lâu lắm rồi sao duy còn chưa xuất hiện"

chúng nó bảo hay có thể duy đi đầu thai rồi, nguyên phủ nhận điều đó vì cậu cảm thấy duy vẫn hiện diện ở đây, vẫn ở rất gần đây nhưng lại không thể tìm về với cậu. cảm giác ấy lạ lắm, có cái gì đấy đang trói buộc em, em đang đau lắm

"xin ông, xin ông trời hãy trả lại người yêu cho con. con thấy em đang đau đớn, con thấy em đang chật vật với cái số kiếp này. ông ơi con biết con có tội, nhưng hãy chỉ đày đoạ riêng mình con mà thôi. con không thể để duy của con phải chịu tủi nhục đến thế này được"

nguyên khóc nhiều lắm, cậu khóc như trút hết tâm can mình ra để khóc. đôi mắt cũng bắt đầu mờ đi vì mỏi mệt. nguyễn thanh phúc nguyên khóc đến mức nước mắt cũng không còn để rơi, chỉ còn lại tiếng nức nở vang vọng khắp màn đêm thâu

sự lạnh lẽo và đơn độc khi là một hồn ma khiếp cậu dằn vặt, nhiều lần nguyên đã nghĩ rằng hay cứ buông bỏ đi, đến cầu xin diêm vương giúp duy tìm về nơi ấm áp, còn cậu thì sao cũng được. nguyên không tiếc nuối khi mình chết, chỉ hối hận vì sao khi ấy lại rủ duy đi chơi, tự trách vì không bảo vệ được duy

trút hơi thở cuối cùng nhưng cũng không thể nắm lấy tay người mình yêu, một kẻ bất tài vô dụng, đến cả người mình yêu cũng không thể nắm lấy

"em ơi, xin em, quay về bên anh.."

đánh đổi hết tất cả nguyên có, chấp nhận ở lại nơi đây thêm vạn kiếp người nữa để có thể hiện ra cho người trần mắt thịt thấy. đã có một hồn ma chỉ dẫn nguyên đến tìm lâm anh, hắn nói lâm anh sẽ giúp được cậu, nhưng cái giá phải trả cho điều ấy là vô cùng đắt. nếu yêu cầu quá lớn hoặc chấp niệm vượt ngưỡng, nguyễn thanh phúc nguyên có thể bị giam giữ vĩnh viễn, không thể siêu sinh hay đầu thai để gặp lại người mình yêu

tình yêu là thứ cho ta dũng khí, cho ta thêm cảm giác được sống lại một lần cuối cùng. chỉ cần duy thấy được hoa cỏ thế giới, chỉ cần em mỗi ngày đều đón được nắng sớm, hay đơn giản chỉ cần em tồn tại trên trần thế thì phúc nguyên thế nào cũng được

người tên lâm anh kia hoá ra là thầy pháp, anh ta biết sớm muộn gì phúc nguyên cũng tìm đến nên đã luôn ngồi chờ. khi lần đầu thấy được cậu, anh ta đã bật khóc nức nở. khóc cho một kiếp người đau khổ, khóc vì tấm chân tình bị số phận chà đạp

"cậu biết không? tôi chờ cậu đã lâu rồi, cuối cùng tôi cũng chờ được ngày thấy được cậu xuất hiện ở đây"

"a-anh nói thế là sao?"

"thầy pháp mà, chúng tôi tự bấm quẻ được cho bản thân. tôi biết mình phải trả cái nợ ân tình này cho hai cậu. nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện lại tồi tệ đến mức này, tôi thấy thương xót cho kiếp người của hai cậu"

"duy đang ở đâu?"

"sao cậu không hỏi về bản thân mình trước?"

"ngày đánh mất duy, tôi đã chẳng cái mẹ gì nữa rồi, tại sao tôi phải quan tâm bản thân làm đéo gì? tôi hỏi lại, duy đang ở đâu"

"bình tĩnh đi, cậu kinh quá. giết tôi rồi cậu sẽ hối hận đấy. tôi sẽ giúp cậu cứu duy ra, nó bị lừa rồi"

"làm ma mà đẹp được đấy mà chê tôi kinh"

"cậu cũng có thể đẹp lên, nhưng phải đợi sau khi cậu hoá giải được cái đống cuồn cuộn đen ngòm trong trái tim cậu đã phúc nguyên ạ"

phúc nguyên rơi vào trầm ngâm sau lời nói ấy, cậu chấp nhận kí kết khế ước bán linh hồn với lâm anh. tìm được đến nơi đây không phải điều dễ dàng, chút hơi tàn này đổi lấy sự hạnh phúc cho em sư tử bông nhà cậu thì cũng đáng. ít nhất sau ngần ấy năm cậu cũng có thể cho em được sống vui vẻ

---------------------

linh hồn duy đã không còn sự tự do, em bị đám âm binh của một tên thầy pháp độc địa bắt đi. lão già ấy cảm nhận được oán khí dày đặc trên cơ thể em nên muốn luyện em thành quỷ sai. em đau quá, đau hơn tất cả những gì em từng được cảm nhận

lão già và đám âm binh liên tục ép buộc em uống máu, đánh đập hành hạ em, điều khiển chút lý trí còn sót lại của duy. nếu duy chống trả hay làm lão già kia bị thương, ông ta sẽ dùng roi mây quật vào linh hồn em. mỗi vết roi quật xuống duy cảm thấy da thịt mình như rách ra thêm lần nữa, hơi sức đã không còn duy chỉ có thể thoi thóp cố gắng tỉnh táo để gọi tên nguyên

em mong cậu có thể nghe thấy, rồi sẽ chấn an để cậu yên tâm mà rời xa nơi trần thế đau khổ này. duy không mong nguyên vì mình mà hi sinh, chỉ cần nguyên quên đi em và bước vào vòng luân hồi là em đã mãn nguyện rồi

linh hồn này cũng không biết sẽ trụ được đến bao lâu, càng mơ hồ về thực tại của bản thân. duy chỉ nhớ nguyên, nhớ nguyễn thanh phúc nguyên rất nhiều. còn lại toàn là nỗi đau, sự hành hạ tra tấn, lời thì thầm sai khiến em đi làm những việc kinh tởm

"nguyên ơi duy mệt quá, duy muốn ngủ một giấc thật dài. nhưng tỉnh dậy duy muốn thấy nguyên ở bên cạnh, em muốn nghe nguyên thì thầm lời chào buổi sáng, muốn được nguyên hôn lên môi mỗi ngày"

em muốn được nắng sớm ôm vào lòng, muốn được giọt sương ban mai làm cho tỉnh giấc. ở nơi này chỉ có tiếng la hét, tiếng tụng bùa trú khiến em đinh tai nhức óc. duy ghê sợ bản thân mình lúc này, hình hài kinh khủng đến mức em chưa từng nghĩ mình sẽ thế này. 

duy sợ lắm, duy sợ cái thực tại tàn khốc này, sợ chính bản thân mình và cũng lo sợ phải trả nghiệp từ những chuyện em bị sai khiến. người ta nói rằng chết đi sẽ thanh thản, nhưng không, sao duy đau khổ quá, em đã chẳng còn nước mắt hay máu để mà khóc thương cho số phận của mình nữa rồi

nếu có thể, duy muốn được thấy nguyên hạnh phúc, có phải nguyên đã đi đầu thai rồi không? ừ phải rồi, đã quá lâu rồi duy không còn cảm nhận được sự hiện diện của nguyên nữa. quên đi duy thì nguyên mới có được cuộc đời như mình mong muốn. em không buồn vì người yêu quên mất mình, em buồn vì chưa có lời chào tạm biệt nào đến cậu ấy

có lẽ bất hạnh đến từ việc chờ đợi và hy vọng quá nhiều. duy không muốn tiếp diễn điều này nữa, em muốn chấm dứt tất cả, em muốn giải thoát chính bản thân mình khỏi tấn bi kịch này

"nguyên, mình phải tạm biệt nhau rồi. em mệt quá, em không muốn thành quỷ cho lão ấy, không muốn đi giết người như lão ấy muốn. em muốn về bên anh, em nhớ nguyên quá"

duy lặng lẽ nhắm nghiền đôi mắt, em thấy mình như tan biến vào không trung tối đen như mực. nó tối đến mức duy còn không thể thấy được linh hồn mình đang tách rời nhau, hiện tại em như một chiếc bóng mờ ảo, biến mất được thì càng tốt cho em. nhưng khi em đi thật rồi, nguyên có còn nhớ em không? 

không đâu, vì đâu ai vương vấn mãi một người không trở về. hi vọng em đi rồi, sẽ có một người khác bước đến bên nguyên thật nhanh, yêu nguyên thật nhiều như em đã từng

thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, duy cảm nhận đã qua rất lâu rồi nhưng em không biến mất. choàng tỉnh sau cơn mộng mị kì lạ, duy thấy xác của tên thầy pháp già kia đang bị lũ dòi xâm nhập, bên cạnh mấy cái lu chứa âm binh của lão ta có một cậu thanh niên cao ráo đang lẩm nhẩm đọc bùa chú

và lạ thay, duy thấy được rồi, mắt em đã sáng rồi, không còn là những cái bóng mập mờ hay một mảng đen kịt nữa, duy đã nhìn được trở lại

"duy, em ơi, em thấy anh không?"

"n-nguyên vẫn còn ở đây sao"

"ừ, anh đợi duy của anh trở về, đợi duy của anh khoẻ mạnh thì mới yên tâm mà đi được"

duy ôm chầm lầm người yêu mà khóc nức nở, mắt sáng trở lại nên em cũng không còn khóc ra máu nữa. thì ra bao ngày em khẩn cầu, cuối cùng ông trời cũng đã lắng nghe em rồi

phúc nguyên thấy sư tử bông nhà mình bật khóc cũng rơm rớm nước mắt, hai đứa đã chờ quá lâu để có thể gặp lại nhau. đưa tay ôm chặt lấy bóng hình mà cậu thương nhớ bấy lâu, phúc nguyên chỉ ước sao có thể giữ em thật chặt trong tay, sẽ không bao giờ để lạc mất em lần nữa

"hò hẹn xong rồi, đến lúc phải đi rồi nguyên"

"c-cái gì? anh là ai?"

"tôi là lâm anh, người đã giết tên thầy pháp kia để cứu cậu. cũng là người khai nhãn cho cậu và thông tai cho tên kia. trước kia cậu bị mù còn tên kia bị điếc nên mới không thể tìm về với nhau, nguyên đã giao kéo bán lại linh hồn cho tôi rồi. còn cậu, phải đi đầu thai đi thôi"

"cho chúng tôi thêm 1 chút nữa, sau đó tôi sẽ tới tìm anh"

"haiz nhanh lên, không còn nhiều thời gian đâu"

lâm anh mềm lòng trước nước mắt của đôi trẻ, anh cũng thương cho số kiếp của một đời người bạc bẽo. thì ra không phải cứ thương nhau là sẽ đến được với nhau, mà phải trải qua trăm vạn khó khăn, nếm đủ mùi vị cay đắng mới có được nhau

"nguyên sẽ đi đâu? nguyên không cùng em đầu thai sao"

"em ngoan, nguyên đi rồi sẽ về mà phải không. chỉ là sẽ hơi lâu một chút, duy chờ được nguyên mà phải không?"

"đừng mà, xin nguyên đừng xa em thêm một giây một phút nào nữa. em xin anh.."

"kiếp này chúng mình lạc nhau năm anh và em 10 tuổi, lại lạc nhau thêm một lần này nữa lúc dương thọ đã tận. mình đã vì nhau khóc đến khô cả nước mắt, đã vì nhau là hỏng một nửa linh hồn. thôi thì mình sẽ tìm nhau ở kiếp khác được không em, duy ngoan xin em đừng khóc. anh sẽ về mà, cũng chẳng đi đâu xa, ở ngay tim em thôi mà"

"không nguyên ơi, em cầu xin anh đừng bỏ em như thế. em đi cùng anh có được không nguyên"

"đi đầu thai em, bước vào vòng luân hồi thôi em, nghiệp của nguyên chưa tận nên chưa theo em được. nhưng nguyên hứa với duy của anh, đến một kiếp người nào đó, mình sẽ gặp lại nhau em nhé. khi ấy mình sẽ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời được không em"

"anh ơi, m-mình không còn lựa chọn nào khác sao anh"

đôi tay nguyên run rẩy xoa lấy mái tóc người thương, cậu gửi lên đó tấm chân tình của người, xoa dịu đi nỗi đau chia cắt trong tim hai đứa. trước mắt cậu là ánh sáng vàng đang kéo duy đi, nắm tay nhau lần cuối trước lúc xa rời, hôn nhau lần cuối trước khi định mệnh đưa ra phán quyết cuối cùng

"đi đi em, hãy đợi anh ở một kiếp sống khác. khi ấy nguyên hứa với duy rằng mình sẽ ở bên nhau khi ta còn son trẻ, sánh bước cạnh nhau lúc ta xa rời mùa hạ và ôm lấy đôi mình lúc ta goá bụa về già. đi đi em, chờ anh nhé sư tử bông của anh"

"anh ơi em hứa sẽ chờ đợi, anh đến nhanh nhanh nhé vì em sẽ nhớ anh lắm đấy rái cá yêu dấu của em"

cứ thế đôi trẻ phải chia rời nhau, đặng đức duy mang theo kí ức bước vào vòng luân hồi, nguyễn thanh phúc nguyên đi theo nguyễn lâm anh bước về nơi miền xa thẳm. cậu biết mình sẽ tìm được duy, cậu biết mình sẽ trở lại nhưng hiện tại cách lúc ấy còn xa quá, chỉ hi vọng rằng khi thiếu cậu em duy vẫn sống thật tốt

tình ta như cơn sóng rì rào, vỗ vào bờ chậm rãi như xoa dịu những nỗi đau mà ta từng trải. duy yêu nguyên như đám mây kia không thể xa rời cơn gió, vốn trước kia mây chỉ đứng yên chờ ngày tan biến nhưng nhờ gió đến đưa mây đi khắp đó đây, nhờ có gió mà mây hiểu được thế nào là sống cho tròn vẹn

ở nơi đâu thì mây vẫn chờ gió đến, không có gió nên mây chỉ biết bất động, cứ xuất hiện rồi lại lặng lẽ biến mất. giống như việc duy vẫn luôn chờ đợi hình bóng của nguyên, em đã sống qua 6 kiếp người nhưng luôn sống âm thầm và lặng lẽ, chỉ chờ một người rồi mới toả sáng rực rỡ 

ở kiếp sống thứ 7 này, đặng đức duy quay về hình hài năm em 17 tuổi. vẫn tìm về chốn xưa cũ ngày xưa hai đứa hẹn hò, cây cầu ấy giờ đã khác rất nhiều rồi, người ơi người có thấy không, người đã bỏ lại em trên thế gian này quá lâu rồi. duy luôn chờ nguyên tới, vì em sợ lâu quá sẽ quên mất nguyên

"duy còn là đặng đức duy không?"

tiếng gọi ấy làm duy giật mình, ngẩng đầu lên thì bắt gặp hình ảnh nguyễn thanh phúc nguyên năm 17 tuổi. thì ra em chẳng chờ lâu như em tưởng, cuối củng thì duy cũng chờ được rồi

"ừm duy vẫn thế, vẫn chờ nguyên ở chỗ này"

"ta xa nhau lúc tuổi trẻ khờ dại, khi gặp lại thì vẫn là hình hài thiếu niên. buồn cười duy nhỉ"

"chẳng buồn cười hức, lần này đừng buông tay nữa nhé, em không chịu đâu"

"ừ ừ sẽ không xa nhau nữa, mình sẽ cùng nhau sống kiếp này cho thật tròn vẹn em nhé"

đời này còn có thể gặp lại được người là phước phần của ta, dù cho sau này về nơi cát bụi, vẫn sẽ nguyện một lòng cầu phúc che chở cho người ta yêu. ta sẽ yêu nhau khi trời vừa hửng sáng, rồi đến khi trưa đổ nắng vàng, lúc trời nhá nhem tắt nắng vẫn còn ở lại vì nhau. một kiếp người không mong phú quý, chỉ mong duy và nguyên có thể bình yên đến cuối quãng đường

Notes:

- chúc mọi người ngủ ngon!! nay em xuất hiện hơi muộn vì hôm nai là một ngày buầng