Actions

Work Header

Down gritty

Summary:

Illuga phải thừa nhận rằng nó thực sự không biết, hay không đoán nổi, Kyryll sẽ chọn gì giữa một buổi tiệc mừng và một đống báo cáo cần viết, nhưng linh tính nó mách bảo rằng đã là người có đầu óc bình thường thì ai cũng chọn cái trước hết.

Notes:

illuga is just like me fr except we dont share any personality traits and i dont do any of the stuff he does

Work Text:

Illuga nghĩ là nó cần chợp mắt đôi chút. Chắc thế.

 ⁃ Illuga.

Kyryll đánh tiếng. Không, nó còn đang dở việc.

 ⁃ Thiếu gia.

Người vừa có cái phúc được kính cẩn xưng danh hiệu (Kyryll-tự-gán) vẫn không trả lời. Việc gì nhỉ?

 ⁃ Phân đội trưởng Illuga.

Quái lạ. Thường đến đây Illuga đã phải ném cho anh một cái nhìn ý vị rồi, nhưng tư thế cậu ta vẫn tuyệt nhiên không suy chuyển gì. Kyryll nhẩm đếm cho qua dăm bảy phút, vậy mà câu trả lời anh mong đợi (hay chí ít là dấu hiệu rằng câu trả lời anh mong đợi sắp xuất hiện) vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu. Thôi thì quá tam ba bận, Kyryll lơ đãng nghĩ đến quyết sách cuối cùng, và nếu đến như vậy rồi cũng không thành thì anh sẽ ngỏ ý muốn tặng cậu thanh niên cây bút máy cậu đang cầm – phần vì Illuga có vẻ còn có hứng thú với nó hơn cả với anh, tới độ nghe Kyryll gọi hai ba lần mà vẫn không thèm đoái hoài gì(?); phần vì Kyryll không phải người hẹp hòi, và xử sự như nào cho phải lí được tình theo dòng câu chuyện vẫn luôn là một trong những thứ lệ fae đã nằm lòng từ lâu.

Kyryll giơ tay ra.

 ⁃ It-lu-a.

Bốn bận. Lần này Illuga ngẩng đầu lên—quay phắt ra—trước cả khi Kyryll kịp chạm tới nó. Nhưng người lớn hơn vốn không quen thói hành động nửa chừng: anh vẫn nhón lấy đầu chiếc bút, thậm chí còn hơi giữ chặt lấy nó. Tự cái siết ấy dường như đã đủ cho một lời cảnh tỉnh, bởi Kyryll thấy bờ vai Illuga căng lên trong thoáng chốc, nhưng đã ngay tức khắc xuôi dần khi thấy người đứng cạnh nó là mình. Người thanh niên ra chiều suy tính như muốn nói gì đó, cuối cùng lại chỉ thở ra một hơi dài. Có thể Illuga không muốn nói vì đó là Kyryll, cũng có thể Illuga chọn không nói vì nó là Illuga. Cậu trai để mặc người kia rút chiếc bút ra khỏi tay, sụp hẳn lưng xuống, ngả ra sau thở ra một hơi dài mà lặng lẽ. Chân ghế nghiến lên sàn kêu kẽo kẹt cùng lúc, át mất tiếng đế giày kim loại thanh thoát khi Kyryll trở về phía bên kia bàn - Illuga liếc qua đuôi tóc phai màu phất phơ sau lưng người trong một thoáng, rồi đảo mắt qua nơi khác.

Vậy là xong: bất chấp mọi nỗ lực kiềm chế trong mấy ngày qua, Illuga đã để lộ hết việc sức lực mình đang nghiêng ngả chỉ với một thanh âm Kyryll nói ra. Ba, ba mới chuẩn - một cái tên, ba âm tiết, chính tên nó. Kyryll ghé gần sát bên, tóc mai cách nhau chừng mấy phân và mấy ngón tay chỉ cần nhích vài li là chạm tới. Nhưng anh không có lí gì để vậy - mọi sự phi lí và phù phiếm như một giấc mơ, vì vậy Illuga coi ấy hệt cơn mơ và nó chỉ vừa tỉnh dậy khỏi một giấc ngủ ngày. Người thanh niên thầm lùng sục khắp tâm trí mình xem cuộc trò chuyện của họ đang dừng lại ở chốn nào, và có cách nào để đề tài sắp tới không phải là chính bản thân nó không. Nhưng nó đâu có thực sự thiếp đi, và cũng chẳng có cơ may nào Illuga có thể yên bình mà thiếp đi như vậy được.

Từ đầu chí cuối Kyryll không nhìn nó, ấy vậy mà Illuga vẫn thấy da dẻ rờn rợn. Nó khá chắc áo khoác mình vẫn còn ấm êm nguyên vẹn trên hai bả vai, chỉ là nhìn tổng thể gộp cùng khuôn mặt nó thì có vẻ hơi tan tác. "Chủ nhà" dĩ nhiên sẽ không ăn mặc tuềnh tàng mà đón khách, nhưng so với dáng vẻ (nó) thường thấy thì rõ là giờ đây anh ta trông thoải mái hơn nhiều: thiếu đi áo choàng bệ vệ làm Kyryll trông nền nã hẳn lên, dường như chỉ giống một người thương nhân phương xa đến ngọn hải đăng đây tạm trú một đêm và nó mới là chủ nhân thực sự của toà tháp này. Nghĩ đến đây, nỗi thiết tha muốn làm điều tương tự lại trào dâng trong đầu Illuga, ngặt nỗi...

 ⁃ E rằng chúng ta sẽ để lỡ buổi tiệc mừng nếu không khởi hành sớm thôi, bạn tôi.

Illuga phải thừa nhận rằng nó thực sự không biết, hay không đoán nổi, Kyryll sẽ chọn gì giữa một buổi tiệc mừng và một đống báo cáo cần viết, nhưng linh tính nó mách bảo rằng đã là người có đầu óc bình thường thì ai cũng chọn cái trước hết. Không thể nói Illuga là kiểu người ham hố mấy thứ công việc này (cái gì bắt buộc thì vẫn phải làm), nhưng nó đủ nhạy bén để nhận ra ánh mắt người đồng nghiệp này nhìn mình so với đống báo cáo quá là một trời một vực. Người ta sẽ không phát hiện ra đâu nếu chỉ nhìn cách Kyryll lật giở mấy trang tài liệu, còn Illuga lại hiểu quá rõ mấy đầu ngón tay ấy ẩn giấu bao nhiêu là lời ai oán lặng lẽ. Cũng có thể nó mới là người có một bụng toàn ai oán giờ đây và Kyryll thực sự là nạn nhân xấu số bị nó đổ oan. Illuga chống tay lên tay ghế, hơi nhăn mày xoa trán. Hỏng thật. Nó buồn ngủ gớm ghê và tay chân nó rã rời khỏi nói, nhưng thứ khỉ gì đó thì vẫn cứ mãi gào thét trong đầu nó về một công việc khỉ gì đó nó cần phải hoàn thành.

Chúng ta. Kiểu như nó và Kyryll ấy à?

 ⁃ Anh...

 ⁃ Chưa quên lời mời của cậu, đúng vậy. Sáng nay tôi đã nhận được tin từ Nikita, vậy không phải là tôi có tới hai phong thiệp mời sao?

Vậy hẳn là tôi nên thấy vinh hạnh khi được quan tâm tới nhường này - vế này Kyryll không nói ra, xét thấy tình cảnh hiện giờ cậu thiếu gia thân mến của chúng ta có vẻ đã không còn đủ thần trí để đùa giỡn nữa. Ratnik nhìn người đồng nghiệp hành hạ vầng trán mình đến nỗi làm mấy lọn tóc bạc màu rối tung cả lên, vờ như không lấy làm kì lạ gì với tràng lẩm bẩm gần-như-lầm-bầm của cậu ta.

 ⁃ Không, ừ, hẳn rồi. Nếu anh vắng mặt lần nữa thì bọn họ sẽ tiếc nuối phải biết. Với lại, dù gì cũng là cuối năm rồi, hợp với việc dịch trước của ta thành công đúng kế hoạch thì tôi thấy... nghĩ là kiểu gì cũng phải ghé qua nơi này một chuyến.

Và quả thực người thanh niên đã ghé qua nơi này một chuyến, mang tới cho Kyryll một chút phiền toái, một phong thư mời và, trên hết, là nỗi niềm khó thấy của cậu trai. Illuga có thể hoặc không có ý đó, nhưng lời nói ra dễ làm người tưởng rằng cậu ta có ý đó: thiếu vắng sự có mặt của người cũng sẽ để lại một nỗi buồn lớn lao chẳng kém trong lòng cậu. Kyryll thấy đây là một bất ngờ thú vị, bởi nghĩ cách chiều lòng người đồng nghiệp này của anh thực tế chẳng khó đến thế. Cái thật sự làm Kyryll vướng bận giờ đây là làm thế nào để xử lí sự thật mà Illuga không muốn đối mặt với - rằng nó đã mệt mỏi rã rời và cần ngủ (hoặc nghỉ) một giấc đã đời cho lại sức. Dù rủ nó đến một buổi tiệc mừng rõ là càng không phải một kế hay, ít ra thì ghế bành và giường ngủ ở Piramida dễ chịu hơn hẳn mấy thứ có ở ngọn hải đăng này. 

Illuga nghe thấy sột soạt, nhưng nó hẵng còn nhắm nghiền hai mắt lại vì bóng đêm giờ đây, quỷ quái thay, mang đến cho nó một sự dễ chịu lạ kì hơn bao giờ hết. Rồi nó nghe ai đó đặt lên bàn, trước mặt nó, thứ gì đó nghe như một cốc nước. Đáy cốc(?) vang lên một âm thanh trong trẻo, vọng vào tai nó như lời mời gọi thầm thì và Illuga hít vào một hơi sâu, ngẩng đầu lên. 

Illuga, lọt thỏm giữa nào là tiếng hò hát, tiếng cốc chén và cả tiếng ai đó eo éo nhại lại lời bài ca gì đó về con chim nhại (rất kinh dị), lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy nuối tiếc vì thiếu mất một vị thần linh để cầu nguyện với. Cốc nước nó-đoán-thế kia đã trượt vào tay người thanh niên tự khi nào, xúc cảm lành lạnh từ thuỷ tinh trườn khắp da thịt người thanh niên làm nó khựng lại. Illuga ngắm thứ chất lỏng lững lờ phía trong, cái này có màu (trong suốt), nó nghĩ, lại còn là cái màu đặc quánh của chất hoá học và cái chết (hoàn toàn vô hại).

Có người rủ nó tham gia cuộc vui. Illuga từ chối. Có người hỏi thăm nó vì thấy cậu đồng nghiệp mình này sao mà trông xuống sắc quá. Illuga trấn an. Nó mỉm cười - một cái nhếch môi là đủ để người ta bớt lo lắng dù cái cười của nó cứng đờ như đã hằn bao gió sương. Người thanh niên ngồi như thế giữa căn phòng ấm áp, chỉ thấy tấm lòng mình tê tái như gió Bắc đầu đông và cái đầu mình chao đảo chẳng chịu dứt. Nó đưa cốc lên. Tổ hợp mùi hương pha lẫn trong không khí đang xâm lấn vào phổi nó cũng chả dễ chịu tí nào cả. Tại sao nó ở đây? Không quan trọng. Tại sao nó nhận lời? Không hề gì. Mùi hoa, đúng, và thứ gì phấn phấn như cỏ khô mài vụn. Kim loại. Mùi dầu đốt đèn. Cứ đà này mọi thứ sẽ cháy bùng lên, nhưng Illuga chẳng còn quan tâm nữa. Có thể mọi sự đã hoá tro tàn từ lâu, bởi nó có thể thấy mùi vị của thứ gì đó như băng giá tuyết quốc phảng phất trên đầu lưỡi: một thứ làm nó tê dại, đắng ngắt, khắc khoải.

Illuga không thích những thứ đắng ngắt, nên nó đặt cốc nước xuống bàn mà chưa động đến một li một giọt nước nào trong đó. Thanh âm vang khắp hành lang dài hun hút khiến vóc dáng người thanh niên trở nên nhỏ bé càng rõ thấy. Lại là tiếng ai hát văng vẳng ngoài khơi xa. Nó để ý thấy một tia sáng đơn lẻ ngăn dãy hành lang thành hai nửa thế giới. Qua khe cửa của phòng nghỉ, mọi thứ đều chìm trong thứ ánh sáng ngột ngạt từ lò sưởi. Lửa cháy lách tách vọng lại thành thứ gì đó thôi thúc nhóc trưởng nhóm ngó vào khoảng trống khép hờ đó. Những tiếng nói chuyện rì rầm bị bỏ lại sau vách tường kế bên. Illuga chần chừ một hồi trước khi giơ tay lên; cuối cùng nó gõ cửa chẳng đặng, chỉ thì thầm một lời xin lỗi khi khẽ đẩy cửa, tự cho mình đặc quyền được bước vào chốn bí mật của ai kia. Đế giày người Ratnik trẻ tuổi, đã mòn cũ qua bao trận chiến, bước qua nào những sách vở, giấy tờ, bút viết và báo cáo nằm la liệt trên sàn - cứ như thể người chủ vốn không quan tâm gì tới chúng nó và có thể cũng chẳng đoái hoài chi tới vị khách không mời bất ngờ là Illuga đây. Mỗi cái nhấc chân nó cảm giác như có thứ gì cũng đang dần rời bỏ mình - mặc cho lòng nó giờ đã quặn lại hệt một tờ giấy bị vò nát nằm lẻ loi trên sàn.

Người chủ ngồi trên chiếc ghế bành đầy khoan thai, hai mắt nhắm nghiền không mảy may tới chàng trai đứng cận kề mình. Vậy là nó đoán đúng. Illuga hơi mỉm cười rồi phải bặm môi lại ngay tức khắc, thấy da thịt mình cọ vào nhau sứt mẻ như những ngón tay chực tứa máu của nó - nụ cười vừa rồi làm nó đớn đau khó tả. Nhưng nó không ca thán gì. Nó chưa từng ca thán điều chi vì một lẽ đơn giản: nó cho ấy toàn là sáo rỗng. Không lời nào cần nói, cũng không lời nào nên nói - người thanh niên chỉ đứng lặng im, trân trân nhìn người đồng nghiệp mình đang ngủ say nọ. Ngoài kia người ta vẫn ca hát rộn vang và ăn mừng say sưa, nhưng những âm thanh nô nức ấy đã không còn vọng tới thế giới này nữa: thế giới của Illuga giờ đây chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng và hai chiếc bóng lay lắt trải dài trên tấm thảm ố màu bụi bặm.

Illuga thấy mình như người say dù nó chưa đụng vào một giọt rượu nào. Đồng nghiệp hai người có nhiều những ông là tay chè chén thứ thiệt, và người thanh niên gần như chắc mẩm cái máu uống rượu như nước lọc đấy cũng chảy đâu đó trong người Flins. Tại sao nó chắc thế? Một câu hỏi vớ vẩn - cứ nhìn người ta đủ lâu, đủ nhiều thì biết - nhưng vì Illuga là một chàng trai tử tế, nó vẫn sẽ trả lời, nếu có ai hỏi, với cái giọng hết sức nghiêm túc rằng nó không biết gì đâu. Cổ họng nó khô khan, nóng rát và những hơi thở nó khó nhọc hít vào chỉ làm hai lá phổi mình ngứa ran. Illuga nghĩ muốn xé nát lồng ngực mình để lôi thứ đang đập điên cuồng trong ấy ra, thét lên với nó rằng đừng dung túng cho bản thân nữa. Nhưng nó không thể, và điều này làm Illuga thấy tuyệt vọng khôn nguôi.

Trái tim nó đếm được bảy bước, gót giày nó đập theo bảy nhịp. Illuga đứng cạnh Người Giữ Đèn vốn thường nghiêm trang đang mải mơ mộng, mép áo chỉ cách đầu ngón đặt trên tay ghế vài phân. Vai áo anh hẵng còn cứng cỏi vuông vắn, nhưng vai áo nó thì đã chùng xuống vì mỏi mệt như những đường chỉ phai màu vì tháng năm. Tóc mái Illuga rủ xuống khuất mất nửa con mắt không rõ ý tứ, và ánh lửa trong lò dường như chỉ làm đồng tử nó rực đỏ càng rõ. Nó thở ra một hơi. Đầu nó quay cuồng. Chân nó mỏi nhừ. Xương nó đau nhức. Tim nó nhói lên và những ngón tay hẵng còn buốt lạnh bởi gió đông không thèm muốn gì hơn là một hơi ấm phủ khắp làn da mình. Nhưng Illuga không làm như vậy. Nó đã không làm nhiều điều, thầm nghĩ mình còn có thể không làm nhiều điều nữa. Illuga không làm gì, cũng làm điều quá quắt hơn cả: nó lặng im khuỵu xuống, sau cùng quỳ hẳn; những ngón tay đan lại với nhau vừa như cố gắng xoa dịu cơn lạnh đang dày vò bản thân, vừa như tự níu kéo lại những sợi lí trí cuối cùng trong tâm trí. Người thanh niên chậm rãi nghiêng qua bên, tựa đầu lên chân người. 

Lạnh ghê. Trong gian phòng thiếu vắng tiếng nói cười, Illuga có thể nghe thấy nhịp tim mình loáng thoáng hoà vào một khuông nhạc xa xăm và những hơi thở đều đặn của ai kia. Gò má Illuga nóng ran lên, không rõ là buồn phiền vì khoé mắt đỏ ửng hay hạnh phúc bởi tiên đã đáp lại lời nguyện cầu của nó. Có chăng là bởi một sớm Illuga sẽ tỉnh dậy và nhận ra người đã định rời xa mình từ lâu, và máu sẽ ứa ra từ mắt nó như lời từ biệt không kịp trao đưa. Có chăng là bởi một sớm Illuga sẽ tỉnh dậy và không còn thấy người ở đây với nó nữa, và người thanh niên sẽ lại thấy bàn tay mình, vốn trầy xước chằng chịt, bỏng rát như nước mắt rơi trên da thịt rách toạc.  

Có chăng là bởi nó chưa kịp nói ra lời cảm ơn mờ nhoè dần đi cùng ý thức, nhạt nhoà tan vào sương đêm.