Work Text:
Sơn và Khoa là một hình mẫu cặp đôi lí tưởng mà người người nhà nhà hướng đến với một mối tình đúng chuẩn kịch bản phim truyền hình. Vô tình gặp nhau ở bệnh viện, Sơn bị sự dịu dàng của Khoa khi băng bó cho anh gây thương nhớ rồi bắt đầu kế hoạch tán tỉnh người đẹp. Khoa thì bị anh cảnh sát tập sự đẹp trai quan tâm mỗi ngày, vừa đẹp trai vừa chai mặt nên mưa dầm thấm lâu. Thế là vào một buổi chiều lất phất mưa bay, ở quán chè trước cổng bệnh viện (không phải chè em nồng), Sơn ngỏ lời yêu, Khoa gật đầu đồng ý, sợi tơ hồng kết nối hai con tim được hình thành. Họ bên nhau từ đó, cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm, không chỉ có mỗi tiếng cười hạnh phúc mà còn có những lúc tưởng chừng phải buông tay bởi tảng đá áp lực đè nặng làm sợi dây ấy như muốn đứt đoạn, kéo căng khiến cả hai cùng đau. Nhưng họ đã vì nhau mà cố gắng níu giữ, thành công dùng tình yêu bảo vệ sợi tơ và làm nó trở nên bền chặt hơn. Những người bạn lâu ngày không gặp luôn tỏ ra bất ngờ khi hôm nào đó vô tình chạm mặt thấy họ vẫn tay trong tay. Những người xung quanh chứng kiến hai người bên nhau mỗi ngày thì ngưỡng mộ xin vía, không tiếc lời khen và chúc phúc cho mối lương duyên này.
.
Viên mãn là vậy nhưng hôm nay là ngày thứ mười Khoa và Sơn chưa nhìn thấy mặt nhau dù cả hai ở cùng một căn hộ, thậm chí ngủ trong cùng một căn phòng.
Một phần là vì tính chất công việc. Khoa là bác sĩ cấp cứu, còn Sơn là cảnh sát hình sự.
Phần còn lại là do cả hai cố tình sắp xếp lịch trực của mình xen kẽ nhau tuyệt đối, hoàn toàn không thể gặp nhau ở nhà. Hôm nào Khoa trực đêm thì Sơn về nhà và ngược lại. Đáng nói hơn là cả hai cũng không có một tin nhắn hay một cuộc gọi nào gửi đến người kia.
Đó là vì họ đang ở cái nốt trầm của tình yêu sau một đoạn dài cao chót vót, cụ thể là chiến tranh lạnh.
.
Đã bên nhau hơn mười lăm năm, tình cảm cũng đến độ chín muồi, Khoa muốn kết hôn. Thật ra Sơn cầu hôn khoa từ hồi kỉ niệm mười năm hẹn hò rồi nhưng vì lúc đó cả hai đều đang quá bận bịu với công việc nên lễ cưới tạm gác lại. Đến bây giờ, cả hai đều trên dưới bốn mươi, sự nghiệp chức vụ đã ổn định, thời cơ chín muồi đã đến nên Khoa cũng chủ động ngỏ lời với Sơn.
“Bạn xem tháng sau có việc gì nhiều không, hai đứa mình sắp xếp lịch để tổ chức cái đám cưới nho nhỏ được không?” Nhân một ngày nghỉ hiếm hoi của hai người, trời mưa to nên không ra ngoài hẹn hò được, Khoa nằm trên đùi Sơn xem tivi, vừa đớp miếng xoài được anh đút cho thì tròn xoe mắt ngước mặt lên hỏi người kia.
“Gấp quá, anh chịu rồi. Với cả anh thấy tụi mình như vậy là hạnh phúc rồi, không cần câu nệ hình thức đâu bạn”
“Ý bạn là sao? tháng sau không kịp thì sau nữa, khó quá thì năm sau. Một cái lễ nho nhỏ báo tin vui với gia đình bạn bè thôi mà. Em muốn đánh dấu chủ quyền ó, bạn là của em, mấy hôm nay thấy bạn có thêm nhiều ong bướm ở cơ quan rồi đấy nhé, chán tui rồi muốn xù kèo đúng không?” Khoa không vui cho lắm, nhưng vì hiểu cho công việc của anh nên vẫn nửa dỗi nửa đùa.
“Thì anh thấy không cần thiết đâu, mình cũng lớn rồi, bạn đừng có trẻ con như thế”
Khoa ngồi bật dậy. Em sốc. Em không tin người đã cầu hôn em, người mà bao năm qua đã cùng em nói về một lễ cưới trong mơ lại có thể thốt ra những lời đó với em.
“Sơn, nhìn em. Bạn đùa đúng không?”
“Anh nói thật mà. Mình ra mắt gia đình rồi, xung quanh đâu ai không biết mình là của nhau nên anh nghĩ nó không cần thiết thật. Chưa kể bây giờ làm đám cưới lại đẻ ra đầy việc, em mệt, anh cũng mệt…”
“Đủ rồi Sơn, dừng. Em không muốn cãi nhau với anh. Anh nghĩ cho kĩ lại, một là cưới, hai là mình ngừng. Bây giờ em hiểu cho anh thì anh có hiểu cho em không? Em câu nệ hình thức đấy, em đang không thấy an toàn nên em cần danh phận chính thức đấy. Anh dư biết em với anh ở cùng một căn nhà nhưng có khác gì yêu xa không, một ngày gặp nhau được bao lâu? Đấy là chưa nói tới những khi em có ca phẫu thuật lớn hay anh đi làm nhiệm vụ thì đến nhắn cho nhau một tin cũng không thể.”
“Khoa, nghe anh nói…”
“Anh để yên cho em nói hết. Anh có nhớ lúc anh mất hút cả tháng trời làm em sợ thế nào không? Sau lần đó em thật sự đã rất muốn ngừng lại, vì em thấy mình không đủ can đảm, nhưng anh cầu hôn đã khiến em thấy an toàn, có niềm tin hơn về tụi mình. Em tin em sẽ là vướng bận để ngăn cái máu liều bất chấp của anh, em tin anh sẽ yêu cái mạng anh hơn vì còn em vẫn ở nhà đợi anh về. Nhưng bây giờ cái cảm giác bất an đó quay lại rồi, em cũng cần được an lòng chứ sơn?” Càng nói giọng Khoa càng nghẹn lại, em không thể kiềm chế được nữa.
Mỗi lần Khoa cảm thấy bồn chồn, khó ngủ y như rằng vài hôm sau Sơn sẽ mang thêm ít nhất một thương tích trên người. Có lần thì bị tội phạm tấn công bất ngờ mà nứt cả xương tay, có khi thì xây xát đầy người. Lần này, cái cảm giác ấy rõ hơn cả khi Sơn biệt tích cả tháng vì nhiệm vụ triệt phá đường dây ma túy và buôn bán người qua biên giới rồi sau đó được đưa về bệnh viện nơi Khoa đang công tác trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê cùng một viên đạn ở bắp chân.
“Khoa, anh biết em thương anh nên mới lo lắng như vậy. Nhưng anh không sao cả, em đừng có…”
Sơn chưa dứt câu người kia đã bỏ vào phòng, đóng sầm cửa lại. Anh ngồi ngoài sofa, thở dài. cầm điện thoại lên, ảnh khóa màn hình là khoa đang nở nụ cười xinh yêu, đôi mắt long lanh vì cảm động. Là ảnh sơn chụp màn hình lại từ video anh cầu hôn em, nhưng nụ cười ấy lại bị một thông báo cuộc gọi đến che đi. Sơn đứng dậy, ra ban công nghe điện thoại, cố gắng dùng âm lượng nhỏ nhất có thể.
.
Đêm qua hình như Sơn về nhà nhưng kí ức về việc này mờ ảo đến mức em không rõ là thật hay mơ, chỉ nhớ rằng em đã trùm chăn qua đầu, nhắm chặt mắt khi nghe tiếng mở cửa rồi thật sự ngủ quên mất. Lúc mơ màng tỉnh dậy, kim phút đồng hồ chỉ mới chạy qua hai con số nhưng không gian lại phẳng lặng như cũ, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi, thứ vốn là một bản hát ru hiệu quả nhưng chẳng hiểu sao giấc ngủ của em vẫn cứ chập chờn. Khoa gắng gượng với tình trạng nửa tỉnh nửa mơ ấy đến khi bình minh. Vài tia nắng sáng nhạt màu yếu ớt lọt vào cửa sổ. Cũng đã mấy ngày rồi em không thấy nắng, đang là mùa mưa nên lúc nào trời cũng âm u. Tự dưng Khoa nhớ đến mùa mưa mười lăm năm trước, mùa mưa đầu tiên mà bên cạnh em có thêm bờ vai của anh cảnh sát lớn hơn em hai tuổi, cao hơn em một tí nhưng vai đủ rộng để em nấp đằng sau khi ngại ngùng, hay làm em lo lắng nhưng cũng là người luôn che chở em trong mọi cơn giông. Vậy mà mùa mưa năm nay lại giận dỗi, thái độ với nhau còn lạnh lùng hơn cả thời tiết dù cho Khoa vẫn tranh thủ nấu vội bữa cơm đủ dinh dưỡng, bỏ vào hộp rồi len lén đặt trên kệ bếp, Sơn vẫn cố tình mua đồ ăn vặt mà Khoa thích để sẵn trong tủ. Ngẩn ngơ một lúc Khoa vươn vai, Khoa chả nhớ Sơn đâu nhé, em còn giận lắm. Vươn vai khởi động nhẹ tay chân, Khoa định tranh thủ ngày nắng hiếm hoi để giặt giũ thì vừa bước ra đã thấy một tờ giấy note được dán ở tủ y tế gia đình trước cửa phòng.
“anh có nhiệm vụ đột xuất phải đi, tạm thời không thể liên lạc với em. đến khi về anh sẽ nhận lỗi với em sau nhé. anh thương bạn lắm, đừng nghĩ nữa, em bé muốn gì anh cũng chiều.” Kèm một trái tim với nét vẽ cứng cáp.
Cầm tờ giấy trên tay, đọc đi đọc lại. Chẳng hiểu sao Khoa lại khóc. Có lẽ là do cảm giác cô đơn đang dần xâm chiếm trái tim em. Dù hôm qua về nhà trong tình trạng ướt sũng vì mưa, mở cửa vẫn là cảnh tượng trống trải nhưng ít nhất vẫn còn vương ít hơi ấm của người vừa rời đi vài giờ trước, chiếc giường lớn dù có nằm một mình thì vẫn còn chút mùi hương giúp em ngon giấc hơn mười năm qua. Giọt nước mắt em rơi xuống làm nhòe đi chữ “về” trên giấy. Khoa gạt ý định giặt giũ sang một bên, em thích mùi hương của nắng hơn mùi ẩm mốc nhưng bây giờ thì em lại cần mùi của Sơn còn sót lại trong căn hộ này hơn.
.
Đã bốn ngày kể từ khi Sơn đi. Hôm nay khoa có lịch trực đêm. Em dạo này uể oải hẳn, giấc ngủ chập chờn mà Khoa cho là vì “thiếu hơi” đã dần biến thành mất ngủ hoàn toàn từ lúc Sơn đi. Mấy hôm nay mưa tầm tã suốt cả ngày lại khiến tâm trạng Khoa tệ hơn. Đang xem lại đống giấy tờ trên bàn cho đỡ chán thì tiếng chuông vang lên.
Chiếc xe cấp cứu đưa đến vài bệnh nhân đang trong tình trạng đầy thương tích. Có người chỉ bị thương nhẹ, vẫn có thể đi được, có người cần phải cõng, phải khiêng. Tim Khoa hẫng đi một nhịp khi thấy một anh cảnh sát ở cùng đơn vị với Sơn. Và người em run lên khi thấy người nằm trên chiếc cáng được đẩy vào phòng cấp cứu chính là người đã tránh em suốt nửa tháng nay, Nguyễn Huỳnh Sơn.
Cả người Sơn đầy máu, được sơ cứu với bông băng trắng từ đầu xuống chân. Anh cố gắng nhấc mí mắt lên nhìn Khoa, em có cảm giác khóe môi anh đang nhếch lên, rồi lại ngất đi vì mất quá nhiều máu, hoặc vì chấn thương ở vùng đầu, hoặc cả hai. Khoa nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, em không thể hoảng loạn vào lúc này vì em phải cứu Sơn. Anh được đưa vào phòng phẫu thuật để xử lí hai viên đạn ở gần ngực và bụng cùng chấn thương không hề nhẹ ở vùng đầu.
.
“Bệnh nhân đã không còn dấu hiệu sinh tồn.” Cầm dao phẫu thuật trên tay, không còn biết rõ là ai nói nhưng tai khoa như ù đi khi nghe câu này, trước mắt như phủ một lớp sương mù.
Chứng kiến rất nhiều ca phẫu thuật thất bại, chứng kiến rất nhiều sinh mạng kết thúc trên bàn mổ nhưng chưa bao giờ Khoa nghĩ đến việc chính bản thân không thể cứu được người mình yêu. Lúc nhìn thấy tình trạng của Sơn, Khoa thật sự chỉ níu một tia hi vọng mà em là người rõ nhất nó mong manh như thế nào. Nhưng Sơn đã rất cố gắng để có thể nhìn thấy Khoa trước khi nhắm mắt, nở nụ cười mà có thể chỉ là ảo giác của Khoa để trấn an em, cho em thêm niềm tin nên dù cho hi vọng ấy có chớp nhoáng hơn cả ánh nắng giữa mùa mưa thì em vẫn không buông tay. Khoa cũng đã làm hết sức mình, một bác sĩ trẻ với khả năng nhất nhì bệnh viện đã cố gắng kiềm chế cảm xúc đang hỗn loạn để tranh giành sự sống cho người mà em trân quý. Nhưng những vết thương khiến anh mất máu quá nhiều, chấn thương ở đầu ảnh hưởng trực tiếp đến não bộ và viên đạn ở lồng ngực gây tràn máu màng phổi, em không đủ sức để giữ anh lại. Giây phút tất cả bác sĩ y tá khác chắp tay cúi đầu, Khoa không đứng nổi nữa. Em khụy xuống, gào khóc đủ cái tên em dùng để gọi anh như xả ra uất ức, đau thương trong lòng.
.
Thi thể Sơn được phủ tấm vải trắng đưa ra ngoài. hiện tại bên cạnh Sơn chỉ có Khoa, mọi người đều hiểu ý mà cho Khoa một không gian riêng.
“Sơn, bạn nói bạn về nhận lỗi với em là về cái kiểu này đấy hả?”
“Sao bạn nói em muốn gì bạn cũng chiều, em muốn làm đám cưới với bạn í, bạn ngồi dậy đi lựa vest cưới với em nào. Nhanh lên không em cưới người khác bây giờ, chả thèm đợi bạn nữa”
“Lần này bạn đi còn chả thèm hôn tạm biệt em ấy, em giận rồi. Bạn mở mắt ra dỗ em đi”
“Anh Kiên đưa thư viết trước khi đi của bạn cho em đọc rồi. Em xin lỗi vì lớn tiếng với bạn nhé. xin lỗi bạn vì em nghĩ xấu bạn, em tưởng bạn hết thương em rồi nên không muốn cưới em. Ai dè bạn sợ em góa chồng nên muốn đi về an toàn rồi mới làm đám cưới. Tào lao ghê. Đã thế còn sợ em lo nên còn chuẩn bị sẵn đơn xin nghỉ việc để đổi nghề qua làm anh bán cà phê nữa cơ, giỏi quá đấy, dậy làm cho em xem nào”
“Mà bạn hay nhỉ? Biết em thích nghe tiếng mưa nên đến với em vào mùa mưa, cũng lựa đúng mùa mưa mà bỏ em đi luôn”
“Bạn bảo em hạnh phúc, mà bạn bỏ em như vậy thì em hạnh phúc kiểu gì đây hả Sơn?”
“Em xin lỗi nhé, bạn cố gắng vì em đến vậy, lúc nào cũng cố gắng làm em vui mà em lại như thế với bạn. Bạn muốn phạt em cái gì, em chịu hết. Em yêu anh, đừng bỏ em vậy mà Sơn”
“Nhưng mà bạn hư lắm, bạn làm em khóc rồi này. Dỗ em đi chứ”
Khoa gục xuống, nước mắt không ngừng rơi. Em ôm lấy anh nức nở, như cái hồi còn đang chập chững làm quen với áp lực nên ôm lấy Sơn khóc tu tu ấy. Lúc đó Sơn cứ xoa lưng em rồi lau nước mắt, dỗ dành em, chọc em cười. Nhưng bây giờ Sơn không lau nước mắt cũng chả dỗ dành em nữa, Sơn thật sự bỏ Khoa đi rồi.
.
“Thương gửi Khoa của anh,
Nếu bạn nhận được lá thư này tức là anh đã không thể nào ở bên bạn nữa. Thật sự thì lần nào viết anh cũng đặt rất nhiều tình cảm vào í, mà anh lại không muốn bạn đọc được nó tẹo nào cả. Nhưng lỡ nhận được rồi thì Khoa cố gắng đọc cho anh vui nhé, cả tấm lòng của anh đấy.
Đầu tiên thì anh nhận lỗi với Khoa. Xin lỗi vì đã chọc Khoa giận, xin lỗi vì đã giấu Khoa về việc anh đi “săn ma túy” lần này (Khoa bỏ qua cho anh nhé, vì tính nghiêm trọng và yêu cầu bảo mật nên anh không được nói trước với bạn huhu). Anh muốn cưới Khoa lắm, anh muốn có cái lễ cưới xinh đẹp to oạch như bạn tả í, nếu mà bạn không đọc được thư này thì mình đã làm được rồi ha, anh tệ quá. Bạn đừng buồn anh vì mấy lời xàm xí anh nói hôm trước nha, anh đang stress quá nên không biết lựa lời để bạn không tổn thương. Với cả lúc đấy anh cũng hơi buồn bạn một tẹo, bạn mắng anh nên anh tủi thân í. Nhưng mà bạn khóc nên anh là người có lỗi, bạn thương anh nên mới mắng, mới giận anh. Hứa là đọc thư xong thì hết giận anh nha, không là anh sẽ biến thành con ma theo ám bạn cả đời í.
Đọc được thư tức là không còn Sơn ở cùng bạn nữa, bạn phải biết tự chăm sóc mình đấy. Không được bỏ bữa, bạn không có béo một tí nào, ăn nhiều vào nhé. Cũng không được khóc nhè nhiều nghe chưa, bạn buồn là anh xót í. Nhớ ngủ đủ giấc nữa, cũng phải biết tự yêu bản thân mình đấy, anh không chăm bạn lúc ốm được nữa đâu. Gặp người nhà bệnh nhân hung dữ là phải gọi bảo vệ ngay, biết chưa? có cái này hơi kì cục, nhưng mà nhớ là nếu anh đi, bạn cũng phải hạnh phúc. Bạn có người mới anh cũng ghen đấy, nhưng mà bạn u uất mãi thì anh cũng chẳng vui, nên cứ mở lòng nhé, đừng vì anh mà làm thầy chùa nghe chưa.
Haiz, thật ra là hôm trước bạn bảo là bạn không thấy an toàn vì anh sống nay chết mai lúc nào chả biết, anh cũng có tuổi, lại thêm quá nhiều nội thương, cũng yếu yếu rồi nên cũng đã đánh tiếng với sếp là định xong vụ này anh xin nghỉ hưu non. Sếp anh ok rồi í, theo kế hoạch là anh sẽ về làm công việc bàn giấy, hoặc là về mở cái quán cà phê cho bạn có không gian thư giãn, vốn thì bác sĩ Khoa lo hehe. Nói chung đường nào thì cũng khiến Khoa an tâm về anh hơn. Tiếc là anh tính không bằng trời tính, đã sợ nói trước bước không qua nên chả nói với bạn, thế mà cũng chệch đường ray.
Khoa khỏe mạnh, Khoa hạnh phúc thì sơn mới thanh thản được. Tuyệt đối không được tự ý đi theo anh đấy, nhớ chưa? Không nghe lời thì lúc gặp lại anh sẽ không ôm bạn đâu.
Anh yêu em. Anh yêu em rất nhiều. Mong rằng kiếp sau anh vẫn sẽ được yêu em.
Người yêu của em,
Nguyễn Huỳnh Sơn”
