Actions

Work Header

Good evening good night

Summary:

Tartaglia - Quan Chấp Hành thứ mười một của quân đoàn Fatui, một trong số những con cờ trung thành trong lòng bàn tay Nữ chúa Tuyết, Đại sứ Ngoại giao Snezhnaya tại Liyue - chợt cảm thấy việc xuất hiện trước cửa nhà vị thần tối cao của đất trăng non, giữa đêm hôm khuya khoắt, với cái đầu ngà say và cái tay bấu lấy mạn sườn đầm đìa máu của mình quả là một ý tưởng lí thú.

Notes:

cái này giống kiểu đang viết một bài luận được nửa chừng thì nhận ra mình lạc đề

Work Text:

Tartaglia nghĩ mình sẽ nhuộm tóc, dù quả đầu hiện tại của hắn vốn đã đủ chói lọi rồi. Chưa đến nỗi chói như màu máu trên tuyết, nhưng hắn sẽ lập luận là tóc hắn mang màu cam chín lấp ló trên cây. Đúng vậy, một quả cam, một quả cam mang thứ màu dường như đối lập hẳn với những phúc lành nó mang lại. Hoặc quýt. Hắn vấp phải một bậc thang khi đang mải lạc trong dòng suy nghĩ không lề thói, tay va vào tường trong lúc vô thức quờ quạng xung quanh để tìm nơi chống đỡ mình. À há, quýt cũng khá là hay. Tartaglia không e ngại thức quà gì không phải bởi bản năng chiến binh hay gì gì đó trong hắn - hắn thích nghĩ điều này là như vậy vì hắn sinh ra đã thế hơn. Tartaglia không e ngại, nhưng làm ngoại giao hắn không thể chỉ suy xét đến mỗi bản thân mình. Dường như theo lẽ thì hắn không được suy xét đến bản thân mình trước, bởi vì trên—trước đại diện quốc gia là hắn còn có Nữ Hoàng Ajax đã khắc ghi lòng tận tuỵ với, vậy nên tuỳ tiện hành động là một việc cực kì ngu ngốc.

 

Nhưng cũng vì Tartaglia sáng láng hơn thế và vì giờ đây hắn có thể cho là thế, hắn sẽ cho rằng cuộc gặp bất ngờ này xuất phát từ chính mong muốn của bản thân, rằng: hắn muốn gặp Zhongli. Tại sao nói sáng láng hơn? Tartaglia thấy mối quan hệ mình có với cái người đại diện Liyue kia quả tình tốt hơn sau một vài sự vụ không tiện nhắc trong quá khứ bởi (cũng một vài) gông xiềng nghi thức gắn trên nó đã dần được dỡ bỏ. Căng thẳng qua đi đồng nghĩa với việc giờ đây hắn không cần thiết phải giữ trọn vẹn cho mình danh nghĩa quan chấp hành thứ mười một Tartaglia mỗi khi gặp mặt Zhongli nữa - thế vào đó là cái tên Childe. Cái tên ảnh hưởng đến con người, con người hành xử theo cái tên - điều này là hiển nhiên. Tuy vậy Tartaglia không vì điều này mà quên mất những lễ nghi phép tắc mình được dạy từ thuở tấm bé. Những sứ giả của Băng thần chưa bao giờ là một toán những kẻ thô lỗ, cục cằn hay chỉ biết dùng nắm đấm để hành xử (thêm nữa - một sự thật khó chối từ - hắn đúng thật phải phép). Hắn thiết nghĩ đi chào hỏi người ta thì vẫn nên có quà cáp gì đấy, thế nên giờ một tay hắn mới xách theo một hộp quà gì đấy chứa thứ quả gì đấy Tartaglia không còn nhớ nổi để đi gặp... Gặp ai? Cam hay quýt? Cam thì to và quýt thì ngọt. Zhongli.

 

Zhongli?

 

Hắn đưa tay gõ cửa. Âm thanh vọng lại bên vành tai rõ ràng và mạch lạc như hơi thở nóng ấm chạy dọc cổ họng Tartaglia. Hắn không nhận ra cái sai lầm trong phép liên tưởng vừa rồi của mình (rằng âm thanh thì không giống xúc cảm), và dường như cũng quên mất tiếng mưa rơi ngoài kia đủ để lấn át hết các tiếng động nhỏ nhoi của một thế giới đã quá hỗn tạp. Tartaglia vẫn biết là vậy, nhưng hắn chẳng còn thời giờ đâu mà bận tâm xem chúng là cái gì. Thế giới của hắn hiện giờ thu hẹp lại chỉ bằng một cánh cửa - bé tí và lạnh lùng quá đỗi.

 

- Mày sẽ không mở ra chứ? Hay mày sẽ bắt tao niệm chú gì đó?

 

Hắn thều thào với cánh cửa, vừa hy vọng nó sẽ lạnh lùng như này mãi thôi, lại trông mong nó sẽ đột ngột mọc ra một cái miệng để đáp lời. Ảo tưởng thần tiên này làm Tartaglia tự nhiên nghi hoặc chính mình, nhưng cũng chỉ được vài ba giây trước khi hắn gạt phắt nó vào dòng suy nghĩ lộn xộn như thớ len xơ của bản thân. Tại sao hắn lại không muốn nó mở ra khi Tartaglia đã cất công ghé vào đây để thăm người hắn muốn thăm? Dường như Zhongli cũng đang hỏi mình câu tương tự, bởi cánh cửa chợt mở và Tartaglia, khi thấy ngài cố vấn người trần mắt thịt của Vãng Sinh Đường đứng trước mặt mình, chợt nhận ra suy nghĩ vừa rồi hắn đã không cất trong đầu như mong muốn mà lại cất thành lời. Vụng về - nếu Tartaglia còn tâm trí để bình phẩm về hoàn cảnh hiện giờ.

 

- A.

 

Vụng về hắn thốt.

 

- Tiên sinh.

 

Zhongli hắn gọi.

 

- Childe.

 

Và tên hắn Zhongli đáp lời, âm tiết cuối khàn đi như thường ngài cố vấn vẫn xưng tên hắn. Không phải tên thật, nhưng vẫn là một trong những cái tên Tartaglia chọn. Ấy vẫn là hắn. Lỗ tai người thanh niên lùng bùng bởi nước mưa và tầm nhìn hắn mờ nhoè bởi sương ẩm, vậy mà tiếng này Zhongli nói sao mà lại nghe dễ chịu quá. Hắn không thấy rõ những đường nét trên gương mặt người ngược sáng, nhưng hắn biết chúng nào phải thứ gì mang tên khó chịu hay phiền lòng. Lạ thật. Thế thì lạ thật. Dù Tartaglia không biết lạ ở đâu, hắn vẫn chợt thấy kì quái. Nhưng sự kì quặc này hắn lại quẳng tiếp ra sau đầu như suy nghĩ kia bởi tâm trí vừa được hơi ấm xoa dịu - một kiểu ấm áp khác hẳn với nóng rát hắn cảm thấy mỗi lần hít vào một hơi trên đường đi tới đây. Bắp chân Tartaglia thả lỏng ra và gót chân hắn mất đi điểm tựa, lảo đảo nghiêng về bên cạnh. Hắn tì lên khung cửa trong một thoáng, giơ hộp quà kia lên và mỉm cười với Zhongli.

 

- Phiền tiên sinh cầm giúp tôi.

 

Trước khi Tartaglia hơi nghiêng về trước (hắn đổ lỗi cho bên vai áo ướt đẫm nước mưa đã làm hắn mất đà), hắn vẫn cứ ngỡ rằng việc dặn dò bản thân đừng làm gì quá phận suốt dọc đường tới đây sẽ ngăn hắn khỏi làm gì quá phận, nhưng hoá ra hắn đã sai. Có lẽ Tartaglia vốn nên dừng buổi tối ngày hôm nay lại với thân phận quan chấp hành và trở về khách sạn ngoại giao nào đó để chợp mắt - như vậy hắn sẽ được cứu rỗi khỏi cái vận rủi làm ra trò gì khiến mình mất mặt trước người khác. Nhưng có lẽ thì vẫn mãi chỉ là có lẽ - người ta thường nói khi con người đã đưa ra quyết định thì ngay lập tức những lựa chọn khả thi còn lại sẽ bị triệt tiêu cùng, và cũng rất khả thi rằng Tartaglia sẽ nhận ra luôn mặt mũi mình đã bị triệt tiêu theo cùng gió trời đêm ấy hắn đến nhà Zhongli.

 

Quan chấp hành mang dáng dấp một người đàn ông trưởng thành mà lại ngả lên người y nhẹ như lông vũ - một chiếc lông vũ đẫm nước. Zhongli chuyển túi quà sang tay còn lại của mình để tránh cho người bạn bất ngờ này quẹt vào nó; lẽ thường hẳn là không ai thích việc tấm lòng mình lại bị vò cho nhàu nát như tờ giấy một tí nào. Zhongli chỉ thảy cho nó một cái liếc mắt - trông Tartaglia tàn tạ, nhưng trên tấm lòng hắn mang tới này ruy băng vẫn còn buộc ngay ngắn bên tay cầm. Quả tình khôi hài, viên cố vấn của Vãng Sinh Đường nghĩ, dù dám chắc ngài đã chứng kiến hàng trăm chuyện còn hoang đường hơn trong cuộc đời của mình. Ngài không biết mình đang trông đợi điều gì, càng không hiểu được người thanh niên nọ đang mong muốn điều gì khi tìm đến mình - giờ đây ngài đành ôm lấy hắn và để hơi ấm dịu nhẹ trên vai xua tan đi cái lạnh nhợt nhạt của gò má người tới từ xứ tuyết.

 

Từ cuối cùng - Tartaglia nhớ - bật ra khỏi miệng gã thanh niên trước khi gã ngã vào da nhẵn và máu nóng vẫn là một cái tên: Zhongli.

 

Quả tình khôi hài, hắn nghĩ. Khôi hài làm sao điều này gợi hắn nhớ về một kí ức vụn vặt đáng ra đã bị lãng quên rất lâu về trước. Những đêm dưới Vực Sâu lạnh lẽo và hoang hoải. Tartaglia - khi ấy hắn vẫn chưa có được cái tên này - thường ngước lên nhìn bầu trời trên đầu mình. Thứ hắn vờ như là bầu trời vì luôn tối đen như mực này cực kì hiếm khi mới xuất hiện vài kẽ hở; ánh sáng rọi vào cổ họng hắn khô khốc. Hắn coi đó như sao băng. Những vết nứt không gian làm một kẻ vốn không tin vào thần linh chợt tìm ra thời gian rảnh rỗi để suy ngẫm (cân nhắc thậm chí) về việc tin vào thần linh. Thỉnh thoảng hắn cầu nguyện (không hẳn là cầu nguyện hẳn hoi mà chỉ như lặp lại mấy lời mơ hồ nhớ được của các tu sĩ trong nhà thờ), dù việc này nghe chừng khá vô ích, và rất thường xuyên Skirk nói với hắn rằng thà là hắn đi luyện tập thay vào đó. Cầu nguyện cho ai nghe - thần linh, Nữ Hoàng? Nhưng Tartaglia tưởng mình không tin vào thần linh. Nhưng Nữ Hoàng của hắn vẫn còn đó, ngự trên ngai vương lạnh giá trong những câu chuyện truyền miệng của người dân Snezhnaya - sao Ajax có thể không tin vào thần linh? Nếu nghịch lí này làm đứa trẻ mười mấy tuổi thiếp đi mỗi đêm như trở bàn tay thì cũng sẽ làm người thanh niên hai mươi mấy tuổi chập chờn một giấc mơ khuya. Những đêm dưới Vực Sâu lạnh lẽo và hoang hoải, những đêm trên miền sông băng cũng không kém cạnh. Phải chăng mỗi người sinh ra trên đất tuyết vốn đã có một mảnh gương găm vào mắt, vào tim từ thuở mới sinh ra?

 

Nhưng nếu đúng thực là vậy, cớ gì giải thích được cho những giấc ngủ bình yên của thằng nhóc trong bóng đêm hồi ấy? Sư phụ của hắn là người lãnh đạm, nhưng Ajax (và giờ là Tartaglia) vẫn còn nhớ cảm giác lần đầu cắn vào con cá nướng người đưa sau một buổi tập cực nhọc. Nó vụng về nghĩ: người cư xử khó gần như vậy không thể nào làm ra món ăn thân thiện như vậy được. Dẫu đó là một kiểu hơi nóng làm mồm miệng nó bỏng rát vì nhai quá nhanh, nó vẫn thấy dễ chịu khôn cùng. Người ta dị nghị giá lạnh Người mang tới và cho đó là tấm lòng người đã cạn kiệt - có thật là vậy? Nhưng nếu đúng thực là vậy, tại sao rét buốt chỉ làm hắn tỉnh táo hơn? Chỉ trong gió tuyết người mới thấy máu nóng chảy ngược về tim, lên đầu, tràn đầy hai hốc mắt. Bóng ma lưu lạc giữa chốn phàm trần như hắn vốn đã phải nghiệm ra từ lâu: đi cùng mình, từ giờ về sau, sẽ luôn là và luôn chỉ là cái chết bạc màu tuyết và đôi tay nhuốm chàm nhói đau vì dăm gỗ. Có thật là vậy - thân xác nó rồi cũng sẽ khô cằn như những cành thông nó dẫm lên gãy nát khi nó bò ra khỏi Vực Sâu, tìm về nhà?

 

Có chăng là vậy. Skirk nhặt chúng lên rồi thảy vào ngọn lửa hồng người đốt. Một nhúm màu le lói bừng lên giữa không gian vô sắc. Ajax ngỡ mình đã quen sống với giá lạnh, lại phát hiện chính mình nhích gần về phía nó đầy tò mò. Rồi nó thiếp đi.


Và Tartaglia thấy một kẽ nứt trên kia rạn mở dần, toác ra. Hắn không biết liệu ấy có phải do thần linh đang tỏ rõ rằng các người biết hắn đang cầu khấn cho điều gì, hay là ấy chỉ là một mộng tưởng thần tiên khác của mình - xa vời trong tầm tay và gần gũi trong tầm mắt như một giấc mơ. Hắn những tưởng mình đã quên đi giấc mơ ấy, nhưng vừa rồi kí ức hiện lên sống động như mới xảy ra hôm qua: hắn quả thực đã ngủ được trong một thoáng yên lòng. Tartaglia nhìn sang bên: lửa thu lại thành ngọn đèn bàn nhạt nhoà và bồ hóng phai đi thành những hạt lấm tấm trên thành men gốm của chén trà. Cốc. Ngài cố vấn có lẽ đã phát hiện ra người bệnh như hắn thì một hai hớp đồ uống nóng là không đủ, vậy nên cốc trà này là ưu ái ngài dành cho vị khách không mời là hắn đây. Không còn cái lạnh, dù hắn vẫn nhác thấy sương ẩm đâu đấy rì rầm bò khắp người mình. Không có cá nướng, nhưng có món nước-gì-đó đặt cạnh cốc trà mà Tartaglia khá chắc là đồ mặn và ăn nó khi còn nóng ngon hơn ăn nó khi đã lạnh.


Ngồi kế Tartaglia bên mép giường là Zhongli, thế là hắn tự nhiên nói thế này:

 

- Tiên sinh có thấy tôi với ngài giống chúng nó không?

 

Cái hay của Zhongli là y hiếm khi gặng hỏi, nên nếu y đã không hỏi thuở ấy hắn cầu nguyện vì điều chi hay tại sao Tartaglia đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt thì chắc chắn cũng không cần tốn công tìm hiểu xem chúng nó kia là ai. Nhưng Zhongli vẫn hỏi, vì một lẽ thường tình rằng câu nói kia của vị đại sứ Snezhnaya đáng mến là một câu nói dễ khơi gợi lòng hiếu kì:

 

- Cậu thấy sao rồi?

 

- Thấy ngài. 

 

- Ồ, tôi như nào?

 

- Rõ.

 

- Vậy thì tốt.

 

Tartaglia nhìn sang chán chê thì ngó xuống, bấy giờ mới để ý phục trang thường ngày của Zhongli trông mới giản dị làm sao. Tất nhiên người diện nguyên cây đồng phục làm việc đi gõ cửa nhà dân thường giữa đêm (lần nữa) đầy bình thản sẽ khó mà nhận ra được quần áo của mình bất thường ở điểm nào. Zhongli đang cầm quyển... gì đó mà Tartaglia không chắc là sách, vở hay chỉ là một tập giấy ghi lại những chuyện nhăng cuội bốn phương đơn thuần, và y xem chừng cực kì bình thường mặc cho sự xuất hiện đầy bất thường của nguyên một Quan Chấp Hành Fatui trong nhà mình giữa đêm (lần thứ ba). Cũng có thể trong cái tập đó Zhongli đang âm thầm ghi nợ ơn cưu mang hắn lần này, để rồi một ngày nào đó y sẽ dùng chúng để doạ ngược lại Tartaglia chẳng hạn. Không phải người thanh niên chưa thấy cảnh đòi nợ bao giờ - hắn nghe lứa cấp dưới của mình ở Ngân hàng Bắc Quốc thỉnh thoảng vẫn bày mấy trò này suốt. Nhưng đóng vai con nợ thì quả thật mới mẻ, và vì Zhongli không giải thích gì thêm về thứ y cầm, Tartaglia chỉ đành tự giải khuây với ý nghĩ li kì này trong đầu một mình.

 

(Đâu đó hắn vẫn thầm mong người sẽ hỏi mình về nguyên nhân hắn đến đây, để hắn có cái cớ trả lời rằng: hắn chỉ muốn đến đây thôi. Đến gặp Zhongli.)

 

Vết thương bên sườn trái của hắn rít lên khi người thanh niên chỉ vừa mới chống tay gượng dậy, nên hắn lại nằm xuống. Cũng không phải Tartaglia dính... tai nạn nghề nghiệp lần đầu hay ngại ngùng chi đau đớn, nhưng có gì đó trong bầu không khí lúc này sai khiến hắn ngừng động đậy để không khiến thương tích nặng thêm. Có thể ấy là trí khôn của một kẻ đã va chạm nhiều nơi - không tính biết Zhongli thì Tartaglia biết điều trước nhất, do đó hắn chỉ lật ngược vạt áo mình lên, hơi sững sờ khi chỉ nhận ra băng quấn xù lên đôi chút dưới mấy đầu ngón tay mình chứ nào phải xúc cảm ẩm ướt của một vết thương há miệng.


- Cảm ơn tiên sinh. Tôi xin lỗi.

 

Vì đã làm phiền người nhiều như vậy, vế này Tartaglia không nói ra bởi hắn biết Zhongli hẳn cũng thấu tỏ suy nghĩ mình. Việc hắn đang nằm đây (thậm chí được đánh một giấc) với tấm thân sứt mẻ được băng bó cẩn thận trong khi được hẳn một vị chấp chính trần thế trông coi (giấc mơ khuya của hắn) giống một niềm vui bất ngờ hơn là một vinh dự lớn lao. Vẫn biết là sẽ đau, Tartaglia thây kệ nó, cuối cùng vẫn ngồi dậy sau một hồi để mà nói chuyện với chủ nhà cho tử tế. Bao trùm căn phòng nghỉ cho khách là một vẻ trầm lặng hệt chủ nhân nó - trầm lặng nhưng thanh nhàn, vì vậy Tartaglia chợt thấy mình khó mà vồn vã theo những trách nhiệm đang đợi hắn hoàn thành. Dù gì thì hắn chắc mình vẫn có thể hoàn thành đống báo cáo đúng hạn mà thôi - điều này sẽ mở ra cho Tartaglia-tương-lai một ngã rẽ đau đầu nữa: liệu hắn có nên viết cả việc bản thân bị thương vào đó không và, nếu có, hắn có nên chêm cả việc mình đến nhà Zhongli (hoàn toàn như một đại sứ ngoại giao) vào không? Nhưng đó đã là chuyện của một hắn-khác - để hắn ta lo. Bấy giờ Tartaglia ngả đầu sang bên, má gần như tựa vào vai, lặng im ngắm nhìn Zhongli; khuyên tai tiệp màu nhựa sống loé lên dưới ánh đèn bàn. Gam màu đầm ấm làm những đường nét khuôn mặt y dường như trông mềm mại hơn thường ngày, và người thanh niên thấy một nụ cười nhạt trước khi dõi theo cánh tay chìa ra của người.

 

Zhongli đưa hắn một quả quýt đã bóc vỏ.

 

- Vậy là ân tình giữa chúng ta đã được trả đủ.

 

Tartaglia hơi ngẩng lên, thoáng nghi hoặc rằng liệu y có cất giấu ẩn ý gì sau lời nói vừa rồi hay không. Kinh nghiệm khắc ghi vào lòng sau những năm thay mặt quốc gia mình giao thiệp khắp chốn đã làm hắn chợt quên đi một điều quan trọng: hắn đến đây ban đầu và duy nhất với tư cách Childe. Dễ hiểu rằng Zhongli đã trao trả ý định của hắn bằng một câu trả lời đơn giản không kém: y cũng sẽ đối xử với hắn như viên cố vấn tên Zhongli. Tartaglia nhận quả quýt mà mấy ngón tay líu ríu cả lại với nhau - líu ríu hệt mấy câu từ kẹt mãi trong cổ hắn, không tài nào thoát ra được. Vì Childe không hỏi, Tartaglia càng khó hỏi, Zhongli chỉ ngó ngược lại hắn, trong đồng tử vàng óng như thạch phách hiện lên một người thanh niên tóc cam đơn thuần.

 

Vẻ bối rối này của hắn dường như làm y khá hài lòng, bởi Tartaglia thấy mình cố gắng níu kéo lại thứ gì đang dần trôi xa khỏi tầm tay.

 

- À, ừa. Nhưng. Ý tôi là. Vẫn phải cảm ơn đàng hoàng chứ. Ờm.

 

Zhongli thôi không đọc cái-thứ-sách-vở-gì-đó kia nữa, gập nó lại gọn ghẽ trong bàn tay đỡ cằm. Y bắt chước người nọ nghiêng đầu qua bên như bảo hắn cứ tiếp tục, và người được bắt chước, nhận thấy điều này, tức khắc thẳng cổ đều vai như chuẩn bị cầm cung ra trận. Rốt cuộc thứ kia tuột khỏi cái với lấy của hắn trong nháy mắt (như mặt mũi hắn) và Tartaglia không còn cách nào khác ngoài bưng mặt mình đầy chán nản như cách các nhân vật chính trong phim ảnh thường làm. Chắc chắn rằng hắn không tỏ ý thất vọng với Zhongli - hắn không thể. Hắn không muốn. Thật ra là Tartaglia không biết mình đang—nên tỏ ý gì nữa. Qua một kẽ hở tách ra giữa mấy ngón tay, ánh mắt chàng thanh niên va phải ánh mắt người chàng ta đem lòng quý mến.

 

- Thôi được rồi, tuỳ tiên sinh đấy.

 

Vành môi Tartaglia rũ xuống như một tiếng thở dài vô thanh. Khoé miệng Zhongli cong lên thành một nụ cười mỉm đúng nghĩa.


- Với cả, tôi thắc mắc nãy giờ rồi. Tiên sinh đang đọc gì thế?

- Một tập truyện thần thoại. Tôi vô tình mua được ở một gánh hàng rong.

- Sao tôi thấy ngài cứ cặm cụi viết gì đó mà?

- Quả tình là vậy. Tôi đang ghi nợ.

- Hở.