Chapter Text
- L, cậu vẫn giữ cái áo ấy sao?
Người trợ lí già nói, vừa phẩy qua phẩy lại cây chổi lông qua hàng chục bộ trang phục giống hệt nhau. Trong chiếc tủ toàn là phông trắng và quần jeans rộng, vẫn thường trực một chiếc áo khoác dài màu xanh lục, trông lạc quẻ hết sức. Tổng lãnh thiên sứ chẳng kể nhiều về nó, nhưng nhìn qua sẽ thấy ngay không phải L đích thân mua nó về. Xét về việc ngài hầu như không quan tâm tới thời trang, toàn mua đồ theo lô mà cũng chỉ chọn các loại đơn giản nhất, chỉ hận không thể khoác bừa mớ giẻ lau ra đường; thì sự có mặt của cái áo này thật khác lạ.
- Gần đây tôi không mặc nó nữa. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi không nỡ vứt đi.
Với dáng ngồi xổm đầy quen thuộc, gập đôi người hệt một con tôm, L chậm rãi đáp. Thoáng nghiêng đầu ngó tấm áo, đôi mắt ngài ánh lên chút gì đó mơ hồ.
- Ai đã tặng nó cho cậu vậy?
Chiếc muỗng bỗng trượt khỏi tay tổng lãnh, rơi ‘cạch’ xuống mặt bàn. Khẽ thở dài bất mãn, ngài nhặt nó lên bằng hai ngón, đoạn tiếp tục khuấy trà một cách cẩn trọng.
- Tôi không nhớ được, Watari. Tất cả tôi biết là nó đã có sẵn trên người tôi khi tôi vừa kịp ngộ ra. Tôi cất nó vào tủ và giữ tới tận giờ.
Thiên sứ già gật gù, cố gắng ra vẻ thấu hiểu câu trả lời cực kì tối nghĩa ấy.
- Chiếc áo hẳn phải có ý nghĩa với cậu lắm.
- Vâng. Ắt hẳn vậy.
Nơi địa ngục, bấy giờ còn chưa hết xôn xao bởi sự xuất hiện đầy đường đột của một tên ác quỷ mới nhú - Yagami Light. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, hắn ta chẳng biết làm cách nào đã thôn tính khoảng phần tư lãnh thổ quỷ giới. Điều mà, thông thường, các con quỷ lão làng nhất trước đây cũng phải mất một chục năm là ít.
Đi kèm với danh tiếng vang lừng, "ma mới" thậm chí chẳng thèm giữ lấy chút gì khiêm nhường. Ngay sau khi đánh tan nát quân đoàn của lãnh chúa Higuchi, không những hắn ngang nhiên cướp tài sản của họ, mà còn ép buộc họ xây dựng cung điện, cũng như ngai vàng cho mình.
Đã có người cãi lời hắn, đương nhiên, lũ quỷ sứ này đời nào lại cam chịu bị đàn áp dễ dàng? Song tất cả đều chẳng đi đến đâu, chẳng có kết cục nào tốt đẹp, và cũng không ai đủ gan góc để tiếp tục thử thách hắn nữa. Dần dần, số người chống đối đã giảm mạnh. Hiện tại thì gần như đã sạch trơn.
Bây giờ, Yagami Light ngồi vắt chéo chân trên chiếc ngai, được kết tinh từ xương máu kẻ thù. Một mặt, quả nhiên Light sở hữu một diện mạo đẹp lắm, giống hệt một vị thần thánh cứu thế, những cử chỉ của hắn nhã nhặn, duyên dáng vô cùng, như thể hắn sinh ra là để được sùng bái. Song, đôi mắt - toát lên sự ngạo mạn và dã tâm ngút ngàn, vượt trội mọi tên lãnh đạo tiền nhiệm - thì không thể nói dối. Đôi mắt hắn rực đỏ, khinh bỉ trước đồng loại quỳ dưới chân, hèn mọn. Hắn nhếch môi, khoe nụ cười quyến rũ nhưng méo xệch.
- Hóa ra cũng biết sợ à?
Từng từ ngắn gọn quét qua tựa mũi kiếm bén sắc, chỉ vài lời cũng đủ sức nặng để dập tắt mọi ý nghĩ phản nghịch. Lũ quỷ đang quỳ rạp run lẩy bẩy. Một đứa bỗng ngẩng lên, cất lời van nài.
- Thưa, không dám ạ. Chúng thần đã ngu muội, chúng thần đã lầm lỗi... Từ nay, chúng thần nguyện trung thành phục vụ ngài.
Kẻ ngồi trên ngai hơi nhướn mày, gương mặt nhăn nhẹ cố nén cười. Dặng hắng cho lại sức, ác quỷ gầy guộc kia mới nói tiếp.
- N-ngài... có thể tin chúng thần! Chúng thần xin hết lòng phụng sự, sẽ dồn tâm sức cho mọi mệnh lệnh của ngài! Với cống hiến của chúng thần, đế chế của ngài-
Gót giày chạm đất. Con tiểu quỷ liền dừng giữa chừng.
Yagami Light thong thả cất bước, lượn vòng quanh bầy lũ tôn sùng mình. Cái đuôi nhọn hoắt không ngừng ngoe nguẩy đầy trêu chọc. Đoạn, hắn dừng chân trước kẻ to con nhất, cũng là kẻ từng mạnh mồm chửi rủa hắn nhất, rồi dùng mũi giày nâng cằm y.
Một hơi thở ngỡ ngàng bật ra, và y ấp úng đầy hoảng loạn. Ngay cả kêu cứu cũng chẳng dám kêu to, mãi mới thổt lên vài từ yếu ớt, nghèn nghẹn, như thể bị siết cổ. Ánh mắt kẻ bề trên trở nên thỏa mãn một cách tàn độc, trong khi con quỷ kia rên xiết, cố xin lấy một chút lòng thương hại từ hắn.
- Quỷ vương... Làm ơn hãy thương xót... Hãy tha mạng cho thần! Thần tuyệt đối không tái ph-
Câu chưa dứt đã vội tắc nghẹn, và mồ hôi túa ra đẫm trán tên quỷ lớn xác. Mũi giày đang nghiến chặt vào cổ họng ngăn y phát biểu thêm, đồng thời phơi bày vẻ phục tùng, bất lực trước kẻ trên cơ mình. Như thể đã phát ngấy với sự bất lực này, quỷ vương kia bật tiếng cười khàn chế nhạo, trước khi hạ chân, chấm dứt màn ra oai ngắn ngủi nhưng ám ảnh đến tận cùng.
Hắn cuối cùng tiến lại ngai vàng, ung dung ngồi vắt chéo chân.
- Giờ cũng chịu xưng hô cho phải phép... Lũ đầy tớ nên biết thân biết phận, vậy mới tốt.
Cặp mắt nheo lại vẻ hiểm ác.
- Kira. Từ nay, ta là Kira. Là chúa tể của toàn hỏa ngục này...
Thà rằng làm vương ở địa ngục, còn hơn làm tôi tớ thiên đàng; chẳng phải đó mới là chân lí sao?
Tổng lãnh thiên thần ngồi khoanh chân nơi góc phía Đông vườn địa đàng tuyệt đẹp, mắt nhắm hờ, hai tay đặt đầu gối. Tâm trí ngài trôi dập dềnh theo mùi hăng hắc của cỏ non, trong tiếng chim reo ca và tiếng nước chảy róc rách đây đó. Ấm áp. An bình.
Lồng ngực ngài nhấp nhô nhẹ nhàng.
Vườn thiêng, đối với hầu hết mọi người, có thể nói là chốn xoa dịu bậc nhất ở thiên đường. Sở dĩ, nơi đây ngự một cây cổ thụ đồ sộ, vĩ đại, thứ đã chứng kiến hàng thiên niên kỉ tiến trình của loài người. Vòm lá xòe rộng của nó xào xạc, từng cành tươi tắn vươn dài, xum xuê, xanh mướt, khiến cái cây như mang một sinh lực tràn trề và rất mực linh thiêng. Ngước nhìn lên, dễ thấy rõ cây thực sai quả, trái nào trái nấy nặng trĩu trên cành, tỏa sắc đỏ thắm đầy cám dỗ.
Vậy nhưng bất cứ ai vào vườn cũng hiểu, chạm vào cây là một điều tốt kỵ. Họ nói, ai phạm phải sẽ bị đọa đày ở hư vô tối tăm, trống rỗng, nơi mà kể cả quỷ dữ cũng chẳng dám bén mảng. Chỉ là ăn một trái cây thôi, mà đã phải chịu mức phạt cao nhất ở chốn thiên đường rồi. Thành ra, chưa người nào biết vị của trái ấy ra sao, thậm chí cảm giác sờ vào như thế nào cũng luôn là ẩn số.
Tuy nhiên, có một câu chuyện truyền miệng giữa các thiên sứ, phổ biến và cổ xưa tới mức chẳng thể được xác thực chắc chắn. Nó kể về một tên trộm bí ẩn, người không chỉ đặt tay lên quả cấm mà còn ngang nhiên thưởng thức thứ mà chưa ai từng dám thử.
Về một tối nọ, không trông rõ mặt, không nghe rõ tên. Rồi người ta thấy một kẻ không mời mà đến, thản nhiên phạm kỵ rồi tẩu thoát gọn ghẽ. Thậm chí mãi tới giờ, kẻ tội nhân năm đó vẫn chưa bị tóm gọn. Dù vậy vài đồn đoán cho rằng y có lẽ là nam giới, dựa vào những đặc điểm về ngoại hình, cử chỉ. Một số ít còn thầm ngưỡng mộ y - hẳn phải rất khôn ngoan thì y mới có thể che giấu tội ác đầy tài tình như thế.
Dưới ánh sáng nhợt nhạt của màn đêm, một cánh tay mảnh khảnh nhẹ nhàng hái lấy trái chín, cũng lặng lẽ đưa tới miệng. Răng cắn xuống, thịt quả tan vào khoang miệng, người đó ngấu nghiến cho đến khi chỉ còn lõi. Và, cứ thế, cả lõi táo cũng được nuốt xuống cuống họng.
Vòi nước mở to, át đi thanh âm dông bão gào rú bên ngoài.
Tên sát thủ an nhàn đưa tay vào làn nước, xoa qua xoa lại, cố rũ bỏ thứ chất lỏng tanh tưởi, tươi nguyên của một cuộc đời chỉ vừa mới ngã xuống vài giờ trước. Đoạn, gã lẳng lặng chùi trong khăn, xong thì quăng nó vào máy giặt.
Trời nổ sấm. Gã ta nhìn chằm chằm ra cửa sổ dù bản thân cũng không rõ đang muốn nhìn cái gì.
- Thế nào, trông tớ đã giống anh ấy chưa?
Gã ta soi gương, hạ giọng hỏi con búp bê đặt bên cạnh. Không có phản hồi khi gã tiếp tục chỉnh lại mái tóc – đúng hơn là vò nát nó cho tới hồi xù bông lên. Thiên thần kia có mái tóc bồng bềnh tự nhiên, song do thiếu chải chuốt nên thường rối bù như một con nhím lông, nói chung không khó để bắt chước. Gã nhủ, mạnh tay vuốt cho một lọn tọc cố ý chĩa ra.
- Chắc là chưa đủ giống.
Người đàn ông thở dài và với lấy hộp đồ dùng trang điểm. Một cách thành thạo như thể đã làm hàng trăm lần, gã bắt đầu đánh kem nền lên da mặt cho tới khi trắng bệch, rồi lại dùng bút kẻ mắt tô những đường đậm và dày dưới bọng mắt. Xong, gã tiếp tục dùng một tá màu phấn để tạo khối, và chỉ dừng lại khi chính gã không còn nhận ra bản thân.
Thay vào đó, là khuôn mặt làm gã không thể lãng quên nổi.
Một cành cây đập xuống mái nhà kêu răng rắc. Chừng như ngoài kia, bão đã giật tung dãy hàng rào nhà hàng xóm rồi. Chiếc máy giặt thì vẫn kêu ù ù đều đặn, như thể ráo hoảnh trước mọi sự xung quanh.
Tên sát thủ mạnh bạo kéo ngăn bàn. Bàn tay gã gấp gáp thò vào trong, rút ra vài tấm ảnh hơi ngả vàng vì bảo quản kém. Đoạn yên lặng ngắm nghía chúng, ngón tay thô ráp của gã miết nhẹ, cùng lúc đôi mắt sáng quắc như đèn pha.
Gã chỉ phát hiện mình đang cắn môi đến rớm máu khi nếm được vị máu.
- Lần chót tớ còn gặp mặt cậu, vậy mà cậu lại phá hỏng mọi suy tính của tớ. Không ai ngờ cậu thích hắn tới vậy. Đúng là cậu chẳng giống như tưởng tượng của mọi người tẹo nào...
Bàn tay gã đưa lên quệt một giọt huyết tươi ở khóe miệng.
- Có cơ may nào để ta hội ngộ?
Con dao bếp lao xuống bàn, ngay chính giữa năm tấm ảnh bày lộn xộn. Nó găm vào mép một khung hình.
Thân là tổng lãnh thiên thần, bất ngờ thay khi L lại khá tận hưởng việc thăm thú trần gian. Tuy kinh nghiệm phá án ở hạ giới đã buộc ngài gặp gỡ nhiều con người xảo quyệt và các cảnh tượng bạo lực đến ám ảnh; nhưng L thay vì muốn tránh xa hạ giới nhất có thể, lại coi nó là một điểm đến hay ho, giúp ngài giải khuây trong những ngày tẻ nhạt.
Như thường lệ, ngài ghé lại một công viên. Nơi này vô tình lọt vào mắt xanh của tổng lãnh, chẳng những vì bầu không khí yên tĩnh rất phù hợp với một kẻ ưa trầm lặng như L, mà còn vì dãy xích đu ở đó được sắp xếp vô cùng hợp gu ngài.
Vậy là thiên thần trèo qua rồi ngồi xổm trên xích đu, đung đưa qua lại, trầm ngâm thưởng thức làn gió thu rượt mát. Đoạn, thở dài khoái chí, ngài húp nhẹ nước đường trong ly pudding nhỏ, phát ra tiếng sùm sụp khe khẽ. Hơi ít ngọt so với mong đợi, L đánh giá, song có thể chấp nhận được.
Ồ, quả nhiên đây chính là một chủ nhật lí tưởng!
Nhưng rồi - Thiên thần tính cũng không bằng trời tính, yên bình chẳng nán lâu. Ngồi còn chưa ấm chỗ, một bóng đen nào đó chợt vụt qua, kéo theo tiếng hét chói tai vang khắp công viên vốn thinh lặng. Ngày nghỉ của L thế là hỏng bét!
Tổng lãnh giật mình, suýt bổ nhào khỏi ghế. Ngẩng lên từ chiếc pudding ăn dở, L nhìn theo hướng âm thanh đó xuất phát.
Một đôi mắt sâu hoắm như hố âm hồn; bộ móng vuốt dài ngoằng cắm xuyên da nạn nhân; và luồng quỷ khí quánh đặc bao trùm không gian, lan rộng làm chính thiên sứ cũng khó thở. Một người đang bị quỷ tấn công, ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến trực tiếp của tổng lãnh thiên đường.
Mọi chuyện diễn biến nhanh tới độ L chẳng kịp phản ứng. Vị thiên sứ cứng đờ như pho tượng, nhưng chưa vội giao chiến ngay, L chọn cách quan sát, chờ đợi con quỷ manh động trước. Như ngài vẫn thường làm.
Và, trong chưa đầy một cái chớp mắt, tên quỷ kia ngã quỵ, chiếc đầu bị thanh gươm cắm xuyên qua. Lưỡi còn thè dài, tựa hồ chính nó chưa hề biết mình đã toi. Nói gì thì nói, cả tổng lãnh cũng bị bất ngờ. Ngài ngắm nghía lưỡi gươm thò ra đằng trước, máu quỷ nhuộm đen ngòm, và lập tức nhận ra - ngoài mùi máu hơi ngái của chính con quỷ, thanh gươm có mang đôi phần mùi hương trầm trầm, giống máu Thánh.
Thực sự có người đang sở hữu máu Thánh sao? Ngài khịt mũi tự hỏi, nếu quả thực là vậy thì sẽ là vấn đề rất lớn đây.
Suy luận của L bị gián đoạn khi bóng hình một người đàn ông chen vào tầm mắt. Kẻ này có mái tóc nâu hạt dẻ, trẻ trung, ước chừng hai chục tuổi. Hắn ta trông chẳng giống thiên thần, có chăng hắn là một ác quỷ? Người đó lay mạnh nạn nhân bất tỉnh, quát vào tai cô ta, tuy thế chẳng hề thấy phản hồi. Rốt cuộc, hắn ta thở dài đánh thượt, cúi xuống đỡ cô nàng và dìu lên.
Đúng lúc hắn đứng thẳng dậy, L chạm mắt hắn ta.
Ngài rùng mình nhẹ.
Đối phương hẳn cũng cảm thấy gì đấy. Người thanh niên ngoái xem thanh kiếm, lại ngó cô gái yếu ớt tựa vào mình. Cuối cùng, ánh nhìn dừng ở thiên sứ vài phút, hắn chau mày. Ánh dương rọi gương mặt hắn, làm đôi mắt hắn sáng long lanh. Môi hắn ta đột nhiên hé mở như thể muốn nói với L, nhưng rốt cuộc lại há hốc, không bật ra tiếng nào. Thiên thần nghiêng đầu đáp lại, đưa tay lên tai như muốn ám chỉ.
Việc giao tiếp có vẻ vô ích. Ngài kết luận khi hắn ngừng nhìn mình, thay vào đó đưa cô gái kia đi, bỏ mặc thanh gươm nằm lặng và một thiên thần cô độc nơi công viên trống trải.
Nói mới nhớ, L liếc nhìn thân xác con quỷ xấu số, dựa theo mùi phân hủy, có lẽ còn lâu nó mới đứng dậy nổi. Ít cũng phải sáu ngày. Máu Thánh là chất kịch độc đối với quỷ, khiến vết thương vừa đau đớn vừa khó lành, thậm chí còn di tật về sau. Kể cũng khá buồn cười nếu sau này ngài gặp lại nó với một cái lỗ đen nối từ trán tới sau đầu.
L nghĩ, vội tống phần còn lại của chiếc pudding vào miệng, phủi tay rồi đứng dậy.
