Actions

Work Header

17. Vẻ đẹp tiềm ẩn của người cũng thật đẹp/你的內在美可真好看

Notes:

A/N: anh em ơi đừng trông mặt mà bắt hình dong, cái tên này nó rất tệ theo mọi ý nghĩa tầng lớp luôn đấy ọc ọc ọc…

Lần này thì cảm hứng của toy là một bạn nữ chính trong game NS (E/N: Nitendo Switch?) mà toy đã chơi dạo gần đây (E/N: 2022). Bạn nữ chính dễ huông lắm, mà chs vào đầu toy nó lại thành lỏ lỏ tệ hại ntn :’< chắc là đầu toy có vấn đề ó mn ưi ;;

Tình hình là cái tuyến tình cảm nó vẫn nhất quán là GJ➞HM đương nhiên rồi, nội dung đi từ hài sang ngọt, nhưng mà nạy trúa chên kao, toy hỏng cảm thấy ngọt ngào dì hếc về hình ảnh thầy giáo mà toy đã viết cíu pé ;;

Anh em mà đọc là phải roleplay, phải đặt mình vào nhân vật thì ló mới daebak (KHÔNG ANH EM ƠI ĐỪNG LÀM THẾ)
Thoy tới đi ;;

E/N: Tôi thật sự cảnh cáo mọi người đấy mọi người ạ. Tôi nói thật đấy mọi người ạ. Bạn nào bị trigger với cái content này thì back sớm đi mọi người ạ. Vì sức khỏe tinh thần của tất cả chúng ta.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

“Không xong rồi.”

“…”

“Chú linh này khẩu vị lạ quá, rốt cuộc thì đã bị đè nén đến mức nào vậy?”

“…”

“Thế thì, Utahime-senpai.” Ieiri bỏ cốc cà phê xuống, tai xoắn lấy mấy lọn tóc, rồi hơi nghiêng đầu mỉm cười mời gọi, nốt ruồi dưới mắt lại khiến cô càng gợi cảm hơn: “Chị có biết đồ lót của em màu gì không?”

“Shoko…” Utahime mặt như con cá chết, bất đắc dĩ gọi tên bạn.

Nguyên do là một tháng trước…

Utahime được cử đến một tòa nhà bỏ hoang để thanh tẩy nguyền hồn. Theo như những gì có ghi trong hồ sơ, thì đó là một nguyền hồn được hình thành do oán niệm của một cô gái vì cô đơn trong thời gian quá dài nên tự tử. Cấp bậc của lời nguyền này cũng không cao, Utahime chẳng mấy chốc đã làm xong nhiệm vụ mà chẳng rơi giọt mồ hôi nào. Đến lúc xong rồi và rời khỏi hiện trường thì cũng không thấy có gì bất thường.

Sáng ngày hôm sau, nàng lên trường để dạy học. Sau khi bước ra khỏi cửa chung cư, bèn phát hiện ra thế giới này dã trở thành một cái gì đó hơn cả giấc mơ hoang dại nhất rồi.

Nàng thấy rõ nhiều người chỉ mặc mỗi đồ lót ra ngoài, không, chính xác mà nói, là tất cả mọi người chỉ mặc mỗi đồ lót ra ngoài.

Cảnh tượng kinh hãi này khiến nàng đứng bất động tại chỗ trong suốt một phút đồng hồ, sau đó mới không dám tin mà dụi mắt. Nhưng mà – không có cái gì thay đổi cả, mọi người vẫn chỉ mặc quần lót ra ngoài, đủ mọi thể loại với đủ mọi khích thước và màu sắc, như mở ra một thế giới mới trước mắt Utahime, làm nàng bây giờ chỉ muốn tự chọc mù mắt mình cho xong.

Rất nhanh chóng, nàng liền nghĩ đến khả năng là hôm qua đi làm nhiệm vụ đã có một sự cố nào đó. Nàng không hề cảm thấy là đã bị lời nguyền đánh dấu, và cũng chẳng biết là liệu đến bao giờ thì lời nguyền này mới chịu tan biến, hay là có yêu cầu gì đặc biệt để giải trừ không. Vì ngoài chuyện bị hiếp dâm thị giác ra, thì Utahime cũng không bị thêm cái gì khác. Thế là, nàng quyết định chờ một chút, để xem lời nguyền này có tự tan đi được không.

Không thể không thừa nhận, quá trình chờ đợi này không hề hạnh phúc chút nào – ví dụ như phải nhìn hiệu trưởng Gakuganji mặc mỗi cái khố và thảo luận chuyện kế hoạch dạy học. Rồi thì Mai bên ngoài lạnh lùng như hoa băng thế mà bên trong là nội y ba mảnh cực kỳ gợi cảm đến mức đáng kinh ngạc lưỡi tụt luôn vào trong… Utahime bỗng có cảm giác, mình bị buộc phải thấy rất nhiều những bí mật mà không ai muốn biết của người khác.

Đương nhiên là cũng có vài người ngoài thế nào thì trong thế đấy, ví dụ như là Miwa tính cách mộc mạc giản dị với đồ lót màu trắng cũng mộc mạc giản dị. Nishimiya người như trẻ con đồ lót cũng như trẻ con. Kamo mặc quần đùi rộng màu trơn, còn Todo… ờ, Todo chỉ mặc mỗi một cái quần tam giác rồi chạy tung tăng khắp nơi. Ừ, Utahime không hề cảm thấy có gì bất thường.

May m ắn thay, đối tượng của lời nguyền chỉ là những người sống, cho nên Mechamaru vẫn quần áo chỉnh tề trước mặt Utahime, và có lẽ đây cũng là điều duy nhất an ủi cô giáo Utahime trong những ngày vừa qua.

Thời gian một tháng chẳng mấy chốc đã qua – và Utahime đau thương nhận ra rằng tình huống của nàng hoàn toàn không hề có cải thiện. Sáng nào nàng cũng tâm trạng đầy hy vọng thức dậy, sau đó bước ra khỏi nhà. Thế mà, nàng vẫn phải cố gắng mà bình tĩnh chào bà hàng xóm đang mặc quần lót ren, sau đó đi đến trường để dạy cho đám học sinh suýt thì khỏa thân, rồi đi làm nhiệm vụ để trút bỏ nỗi buồn bực trong lòng lên đám nguyền hồn. Nhưng mà sau một tháng như vậy, nàng không chịu được nữa.

Cứ cái đà này, không sớm thì muộn, Utahime hoặc là sẽ đắc đạo thành tiên, hoặc là biến thành chuyên gia về nội y mất. Để tránh đi trên cả hai con đường đó, Utahime đã xin nghỉ phép, để đến Tokyo vào ngày hôm nay, sau một tháng chịu đựng.

Thế nên, bâu giờ nàng đang yên vị trong phòng Y tế, hoặc là Nhà xác.

“Nhưng riêng cái chuyện mà chị sống như thế tận một tháng, là cũng không phải dạng vừa đâu.” Ieiri một tay chống cằm, nở một nụ cười biếng nhác.

Nghe giọng của Ieiri đã biết là cô nàng lại giở thói trêu chọc, Utahime mệt mỏi ấn huyệt giữa trán, sau đó mới nói, tỏ vẻ bất đắc dĩ lắm: “Phải nói sao bây giờ… Chả lẽ lại bảo là quen rồi nên cũng không thấy có vấn đề gì sao… Thì đồ đi biển trông cũng đến thế thôi mà…”

Ngay cả khi nãy lúc tới chỗ Ieiri, Utahime cũng không thể tránh không gặp người quen được – Ba đứa học sinh năm nhất của chi nhánh Tokyo. Thế nhưng, nàng vẫn có thể bình tĩnh nói chuyện với chúng được, vừa nói vừa nghĩ: Kugisaki trông bề ngoài gai góc nhưng đồ lót trông cũng xinh xắn nhỉÀ đương nhiên là Itadori phải mặc quần lót in hình hoạt hình rồi, với cả Fushiguro trong ngoài đồng nhất, mặc quần tứ giác màu trơn như vậy đấy.

Không không không, thế mới là không ra gì đấy! Nàng không muốn cái viễn cảnh sau này cứ nhắc đến ai thì ấn tượng đầu tiên của nàng về họ lại là đồ lót!

“Tư tưởng chị rộng rãi thoáng mát thế còn gì.”

“Kiểu thoáng tính này thì cho chị xin đi…”

Nhìn chị mình nghĩ thì biểu hiện hết trên mặt, Ieiri phì cười. Dù trêu thì cũng vui thật, nhưng cô vẫn còn biến một vừa hai phải, biết khi nào thì phải dùng. Ieiri vươn tay ra, ra hiệu cho Utahime: “Đâu đưa tay em xem nào.”

Utahime rất ngoan ngoãn đưa tay cho Ieiri xem. Cảm giác được Ieiri dùng phản chuyển thuật thức lên mình, Utahime thở phào một cái. Sau đó, như thể nhớ ra cái gì, mắt nàng lóe lên, rất vui vẻ hỏi: “À đúng rồi, Gojo không có ở đây đúng không? Chuyến này không gặp nó đúng là may quá, thật sự là không muốn phải nhìn thấy…”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên một làn gió nóng thổi tới gáy nàng. Cảm giác tê dại lan ra, làm vùng da quanh đỏi sẩn lên. Utahime cứng đờ người rồi thét một tiếng chói tay, rồi thì giọng nói của người mà nàng vừa mới điểm tên vang lên:

“Utahime nói thế làm người ta tổn thương lắm nha~”

“Gojo!” Bên tai nàng là chất giọng quen thuộc mang theo nét ngả ngớn đến phát ghét, sau cổ nàng vẫn còn chưa hết cảm giác nóng. Utahime tức giận chà lên phần da bị tiếp xúc, sau đó theo phản xạ ra vẻ tức giận mà quay người sang bên khác.

Sau đó, không có sau đó nữa.

Gojo đứng cách nàng tầm một mét, vì Utahime đang ngồi, nên tầm mắt nàng cũng vừa vặn nhìn thẳng vào đũng quần hắn. Mà vì đang trong tình trạng bị nguyền, nên nàng bị ép buộc bỏ qua lớp quần áo bên ngoài, và thấy được đồ lót của người. Có là Gojo thì Utahime vẫn thế.

Thằng đàn em đang đứng trước mặt nàng mặc một cái quần lót tam giác ôm sát – hắn ăn mặc như thế cũng không làm Utahime cảm thấy ngạc nhiên. Không, phải nói là Gojo có mặc cái gì thì Utahime cũng không ngạc nhiên, thậm chí là quần đùi màu hồng phấn hay quần tứ giác in hình Sailor Moon thì nàng cũng sẽ không cảm thấy ngạc nhiên.

Nhưng vấn đề ở đây là.

Vấn đề... là.

Ở giữa quần hắn có một... đống? Cục rất to? Đại khái là phải dùng cái danh từ đấy đáy, một cái bọc to đùng là sao vậy? Đàn ông con trai bình thường toàn là kích cỡ vậy hả? Không, phải nói là làm sao hắn có thể nhét được cái đống kia vào một cái quần trông rất vừa – vặn? Không khó chịu hả? Trông có vẻ không thoải mái đâu!

Trong đầu Utahime bây giờ chính là những suy nghĩ như vậy đấy, mà nàng cũng không thể ngừng chúng lại được vì chính nàng cũng đã sửng sốt đến IC quá tải rồi, nên chỉ có thể trừng hai con mắt sắp rớt ra ngoài nhìn chằm chằm vào giữa hai chân tên kia.

“…pai, Utahime-senpai?” Mãi cho dến lúc tiếng gọi của Ieiri chui vào tai, Utahime mới tỉnh táo lại từ đống suy nghĩ hỗn loạn. Nàng rời khỏi những suy nghĩ của mình với vẻ mặt như vừa tỉnh lại từ giấc mộng, quay sang thì đã thấy ánh mắt kỳ lạ của đàn em.

“…” Nàng đại khái là hiểu được ý của cô, nhưng cũng không thể thẳng thắn mà khai ra là Vì kích thước cái thứ giữa chân Gojo quá là đáng sợ, nên chị sốc quá bây giờ mới hồi thần được, chứ còn thế nào nữa?

Thế là, Utahime đành phải tỏ vẻ không có chuyện gì, ho nhẹ một cái, sau đó cố gắng đánh trống lảng: “Shoko có kết quả rồi hả?”

Dù Utahime đã cố gắng quên đi những gì xảy ra trước đó, nhưng cái nỗi phiền muộn vẫn đang nhìn nàng chằm chằm kia thì hình như không có ý định buông tha cho nàng. Trước khi Ieiri kịp nói gì, thì hắn đã bước một bước dài, dễ dàng móc cái ghế bên cạnh nàng ra rồi dừng lại ở một góc chéo với Utahime rồi ngồi xuống. Duỗi thẳng chân về phía trước một cách nhàn nhã, hắn cong mỏ, cười gian xảo với nàng: “Utahime~ nãy giờ nhìn đi đâu thế? Sao lại có thể nhìn chằm chằm vào đũng quần đàn ông thế được~ Bị cuồng dâm à?”

Nếu là ngày thường, thì Utahime chắc chắn đã gầm lên chửi lại rồi. Nhưng giờ phút này, nàng đúng là bị lời nguyền cuồng dâm của cô nàng mộng mer nào đó ám vào. Gojo của hiện tại thì đúng là chỉ mặc một cái quần lót tam giác màu đen, hai chân vắt trên cái ghế mà nhìn thế nào cũng có vẻ quá nhỏ so với hắn. Đây là tư thế mà hắn vẫn hay ngồi, nhưng chẳng hiểu sao Utahime lại thấy rõ buồn cười, theo một cách rất khó hiểu.

Cho nên nàng chẳng thể mở miệng ra chửi được, mà chỉ yên lặng nhìn sang chỗ khác, để tránh việc lỡ mắt không nhịn được lại nhìn hắn một cái, vì cái tư thế này còn làm nổi bật cái đống ở trong quần Gojo hơn nữa.

Gojo đương nhiên không bỏ qua sự im lặng bất thường của Utahime. Ngay lập tức, hắn đã phát hiện ra là có chuyện, bộ dạng trông không khác gì miếng thịt thối vắt trên cái ghế của hắn lập tức thay đổi. Hắn ngồi thẳng lại, nghiêm chỉnh một cách đáng ngạc nhiên. Sau đó, hắn tháo bịt mắt xuống, đánh giá chú lực có vẻ hơi hỗn loạn đang của Utahime, trầm giọng hỏi nàng:

“Utahime, có chuyện gì vậy?”

Utahime vẫn im lặng, nàng không thể nói cho Gojo biết mình dính phải cái thứ tà niệm gì được, vì chắc chắn là sau khi khai ra, hắn sẽ bày ra cái biểu cảm cười cợt cực kỳ thèm đòn. Ieiri cười khẽ, nhìn Utahime một phát là cô hiểu ngay, thế là đành giúp nàng giải thích: “Chị bị nguyền.”

“Ờ - thảo nào chú lực của Utahime có vẻ bất thường.” Nhờ Lục Nhãn, Gojo đã sớm nhận ra chuyện này, nên đáp lại với thái độ không ngạc nhiên chút nào. Hắn lại cười toe toét, nghiêng đầu nhìn Utahime, bắt đầu hỏi về lời nguyền: “Thế là nguyền rủa kiểu gì vậy?”

“Là lời nguyền khiến nạn nhân nhìn ai cũng chỉ như mặc mỗi đồ lót.”

Vừa mới nói xong, bầu không khí chìm vào sự im lặng chết chóc. Gojo vẫn còn đang cười, nhưng nhìn cái khóe môi cứng ngắc thì cũng biết là Gojo cũng sốc rồi. sự im lặng kéo dài được đâu đó tầm một thế kỉ mới có một âm thanh cất lên để chấm dứt:

“A?”

“Chả mấy khi cậu lại ngạc nhiên thế nhỉ, Gojo.” Ieiri rất hài lòng với phản ứng của thằng bạn. cô bỏ tay Utahime ra, rồi lại uống thêm một ngụm cà phê nữa, nhìn đàn chị của mình in hẳn dòng chữ quá là nhục nhã trên mặt, cảm thấy buồn cười không chịu được.

Nhưng vẻ kinh ngạc của Gojo cũng chỉ kéo dài được đến thế, rất nhanh, hắn đã hiểu được tình huống, lại còn chấp nhận luôn mới tài. Miệng lại toét ra, Gojo đứng dậy đi tới trước mặt Utahime. Nàng nhíu mày tránh đi, nhưng dời tầm mắt đến đâu thì hắn lại chạy tới chỗ đó. Cứ như vậy, trò chơi trốn tìm – người cảm thấy vui duy nhất ở đây là Gojo sau vài lần làm tới thì Utahime không nhịn được nữa, gầm lên một tiếng: “Làm cái gì thế?”

“Ai bảo Utahime không chịu nhìn người ta.” Chú thuật sư Đặc cấp vểnh môi lên ra chiều giận dỗi lắm, rồi lại bước tới trước mặt nàng. Để thoát khỏi cái trò chơi kinh khủng không lối thoát kia, nên lúc này Utahime cũng chẳng tránh hắn nữa. Tuy nhiên, mắt nàng rất cương khiết nhìn vào mặt hắn, có dù Gojo có bày ra biểu cảm đáng ghét thế nào thì cũng không chịu nhìn sang chỗ khác.

Thấy được hành động của Utahime, Gojo bật ra một tiếng cười ám muội, rồi cúi người về phía nàng, chủ động đem cái mặt mình tiến vào góc trực diện với Utahime, để nụ cười của hắn chiếm phần lớn vùng nhìn thấy của nàng: “A~ hóa ra là vừa nãy Utahime vừa mới kiểm hàng của người ta… Ôi~ Utahime sao lại vật vã thế. Thế Utahime có hài lòng với những gì đã thấy không?”

Utahime nghe Gojo nói xong thì chủ muốn lấy dao của Ieiri thiến hắn ngay tại trận.

Giờ phút này Utahime chỉ muốn quay lại quá khứ, đấm cho cái phiên bản nhìn thấy cái gì đó rồi choáng đến ngây cả người một trận cho tỉnh. Chỉ là bộ phận cơ thể thôi mà! Có cái gì ghê gớm đâu! Lớn nhỏ thế nào thì có sao! Liên quan gì đến mình không!

Nàng thẹn quá hóa giận nghĩ thế, hơn nữa cũng không muốn trả lời Gojo. Nhưng hắn cũng không có lì lợm nhất quyết phải hỏi cho bằng được. Trêu được nàng rồi, hắn cười toe toét, thỏa mãn quay về chỗ ngồi của mình.

Utahime như con mèo cáu kỉnh liếc Gojo một cái, sau đó quay sang Ieiri đang rất vui vẻ xem kịch: “Shoko, thế nào rồi?”

Bác sĩ im lặng một lúc sau khi quay lại chủ đề chính, lắc đầu: “Tiếc quá, phản chuyển thuật thức không làm gì được, có lẽ là phải làm một cái gì đó để giải nguyền thôi.”

Câu trả lời của Ieiri làm Utahime rên rỉ trong thất bại, cơn đau giữa mày của nàng lại có dấu hiệu trồi lên. Nàng xoa xoa mi tâm, sau đó thở dài: “Chắc phải có điều kiện… Vậy thì điều kiện gì? chả lẽ là xem hết nội y của toàn bộ người Nhật à?”

Gojo ở bên cạnh phì cười, sau đó nhận được một cái lườm không ngoài dự kiến.

Đong đưa cốc nước màu đen, Ieiri suy tư một lúc, sau đó hé mở cánh môi, chậm chạm nói một câu: “Có lẽ em biết một chút… về điều kiện giải nguyền ấy…”

“Shoko?”

“Chị chẳng nói lời nguyền này là đến từ chú linh sinh ra do oán niệm của người phụ nữ cô đơn còn gì? Lúc em kiểm tra chị, hình như em nghe thấy tiếng khóc thèm giai đấy.”

“Hả?” Cách dùng từ này của Ieiri làm Utahime kinh ngạc trợn mắt lên, thậm chì nàng còn nghĩ là mắt bị nguyền giờ lây sang tai mất rồi. Nếu không thì nàng vừa nghe thấy cái gì vậy chứ?

Gojo ngồi bên cạnh trề môi, như thể muốn nói gì đó, nhưng rốt cục lại im lặng.

Nhìn vẻ mặt bàng hoàng của đàn chị, Ieiri thản nhiên lặp lại một lần nữa. “Là vã trai đấy, hay là chị tìm ai đó ngủ cùng đi?”

Cụm từ Tìm người ngủ cùng như tiếng sét đánh giữa vùng trời bình yên, trúng ngay đầu Utahime, làm thế giới quan của nàng rung chuyển dữ dội.

Miệng nàng hết há ra rồi lại ngậm lại như con cá mắc cạn, mãi mới lắp bắp được mấy chữ: “Gì… Ngủ một lần… ý là…”

“Thành viên câu lạc bộ Hikikomori1, cho nên cứ làm đúng thế là được, không cần phải làm gì sâu xa hơn đâu.” Ieiri nở nụ cười ranh mãnh, nhìn Utahime mặt đã đổi đủ thứ màu sắc còn phong phú hơn cả đèn trang trí, có vẻ muốn cười lắm rồi: “Dù sao thì cũng là tờ giấy trắng, cho nên buổi tối chắc chỉ cần nói chuyện thôi là kích thích lắm rồi?”

Nói tới đây, cô dùng lại một chút, khóe mắt liếc qua thằng bạn tâm tư không rõ, lại thêm một câu nữa: “Nhưng mà cũng nên chọn thằng nào đẹp đẹp nhỉ? Phải chiều cái vong ấy một chút? Càng thỏa mãn thì lời nguyền càng sớm bay?”

Nghe đến đây, Utahime cảm thấy tâm trạng của mình không khác gì phải ngồi trên tàu lượn siêu tốc, trải qua đủ mọi kiếp nạn xoắn ốc cuối cùng cũng coi như là dừng lại. Nàng xoa trái tim đập binh binh hoảng hốt suýt nhảy ra khỏi lồng ngực mấy bận, nhìn hậu bối đang cười toe toét, bất đắc dĩ thở dài: “Thật là… Nói cách khác, thì tìm một tên nào đó trông được được, rồi đơn thuần ngủ chung một tối là được nhỉ?”

Nàng cố ý nhấn mạnh vào chữ đơn thuần, để tránh cho đàn em của mình nhỡ đâu lại nói thêm một câu long trời lở đất. Tim nàng thì không yếu, nhưng thi thoảng bị mấy vố thì cũng không chắc đâu.

Lần này Ieiri không trêu Utahime nữa, mà gật đầu đồng ý với nàng. Nếu đã tìm được cách giải nguyền, thì bây giờ phải tìm được cộng tác. Utahime một tay chống cằm, tự lẩm bẩm: “Tìm ai trông đẹp trai à… Tuy là có nhiều chú thuật sư nhìn không tồi đâu, nhưng mà thôi chắc là chừa người trong giới đi? Nhỡ mà sau này gặp lại thì ngại lắm…”

“Ê~ Utahime.”

“Chắc là tới Host Club chọn một thằng đi? Nói chuyện rồi đắp chăn đi ngủ thôi là được nhỉ…”

“Utahime~ người ta bảo này~”

“Shoko, em thấy sao?”

Thế nhưng, không đợi đến khi Ieiri đáp lại, tầm nhìn của nàng đã lại bị Gojo chiếm đóng một lần nữa. Môi hắn trề đến mức treo được cả cần cẩu, với nỗ lực để Utahime không lơ được mình nữa, uốn éo kệch cỡm với nàng: “U~ta~hi~me~ ở đây có ứng cử viên tốt nhất rồi còn gì~”

Utahime nghiến răng, trừng mắt nhìn người đang ở cự ly gần trong gang tấc. Với biểu cảm còn phẳng hơn cả điện tâm đồ của người chết, nàng đáp lại: “Đã nói là không muốn liên quan đến người trong giới lại còn?”

“Nhưng mà ý~ Utahime nghĩ lại xem~” Nếu chỉ cần phài lời nói mà đã chịu để yên cho nàng, thì đó chắc chắn không phải là Gojo. Một nụ cười tự tin nở trên gương mặt hắn, rồi Gojo lấy tay chỉ vào mình, nói như một lẽ đương nhiên: “Tôi là đối tượng tốt nhất rồi còn gì! Mặt đẹp dáng chuẩn, lại còn mạnh nhất, nếu có bất kỳ điều gì với lời nguyền, thì ba cái chớp mắt là đâu vào đấy ngay. Phúc lợi ngủ cùng GLG một đêm, ngoài mỹ cảnh này lại còn được bảo kê miễn phí, Utahime được lợi quá đi chứ!”

Utahime đã được lĩnh hội sự mặt dày vô sỉ của Gojo cũng phải hơn mười năm rồi, chứ không phải là ngày một ngày hai. Thế nhưng màn tự luyến này của hắn vẫn làm nàng kinh hãi đến mức phải chửi thần luôn. Chỉ là thật sự không thể phản đối được cái sự đẹp trai với cả mạnh nhất thôi.

Nàng nhanh mắt đánh giá một lượt từ trên xuống dưới từ cần cổ trắng nõn của hắn – tuy rằng da vừa trắng vừa mịn đến mắc ghét, nhưng đúng là không thể không phủ nhận thằng này vai rộng ngực nở eo theo, đến cơ bụng cũng nịnh mắt, nói tóm lại là không thể chê được điều gì hết.

“Utahime lại nhìn lén người ta rồi, dâm dê~”

Bị bắt tại trận, Utahime mím môi nheo mắt lại, sống chết cũng không thừa nhận là vừa rồi vừa mới tận hưởng đại tiệc thị giác xong.

Ieiri im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng tìm được chỗ để chen miệng vào: “Chị ơi, em thấy Gojo được phết đấy.”

“Shoko?” Utahime chắc chắn là nghe phải cái gì ngớ ngẩn rồi.

“Thằng này khốn nạn thật, nhưng đúng là nó vừa mạnh vừa đẹp trai.” Ieiri nhún vai như đúng rồi, thái độ của cô cũng có cẻ cực kỳ khách quan, chỉ vì lợi ích của bạn thân mà phân tích hai mặt lợi và hại. “Nếu lời nguyền có phát sinh bất kỳ vấn đề nào khác, thì hắn cũng xử lý được, tốt nhất là không tăng thêm thiệt hại. Dù sao thì cũng sóng vai ngủ cùng một đêm thôi, chị cứ coi như nó là búp bê cỡ lớn biết nói, chớp mắt một cái là hết đêm, cũng không sao đâu, nhỉ?”

Thể xác thì không sao nhưng tinh thần thì có đấy em ơi.

Utahime nhủ thầm trong lòng một câu.

“Shoko so sánh thế là quá đáng á, có thấy con cúp bế nào đẹp như thế này không?”

Gojo ở bên cạnh hờn dỗi.

Bỏ qua Gojo inh ỏi một bên, Utahime bắt đầu nghiêm túc suy xét về những lời của Shoko, đúng là không thể cứ thế mà đến Host Club được.

Đúng là theo lời Shoko, tuy rằng lời nguyền lên Utahime cũng chịu ở yên trong vòng một tháng, nhưng cũng không có gì đảm bảo là nó sẽ biến đổi. Nếu xảy ra tình huống ngoài ý muốn, giả sử nàng không tự xử lý được, vậy an nguy của người khác thì sao? Nếu xảy ra tình huống này, thì đúng là phải chọn chú thuật sư thật rồi...

“Nhưng cũng không nhất thiết là phải Gojo mà...” Nàng cố gắng phản đối, “Chị cảm thấy Nanami-kun cũng được phết đấy.”

“Nanamin đang hẹn hò rồi á.” Dường như cảm thấy chắc chắn nàng sẽ nói điều này, Gojo chặn họng Utahime ngay lập tức. “Utahime, chẳng lẽ định hủy hoại đường tình duyên của người ta sao? Cho dù đúng là chỉ ngủ chung chứ không làm gì khác một đêm thôi, nhưng người khác nhìn vào thì không nghĩ thế đây.”

“Bĩnh tĩnh... tôi nhớ là Nanami-san nói là không định lập gia đình mà?”

“Không lập gia đình chứ có phải là không hẹn hò đâu? Ai bảo yêu đương là phải kết hôn chứ~”

Tuy rằng lời Gojo nói thì chẳng đáng tin, nhưng Utahime cũng chẳng dám giơ điện thoại lên mà gọi điện hỏi Nanami thật – thế là vô duyên chúa luôn đấy. Nàng chỉ có thể nhìn Ieiri với ánh mắt cầu cứu, thế mà lại nhận được một cái nhún vai em – cũng – chịu, nên nàng đành phải bán tín bán nghi mà từ bỏ Nanami.

Lúc này, Nanami  Kento đang làm nhiệm vụ hắt hơi một cái rõ to, không hề biết thanh danh mà anh gìn giữ hai mươi bảy năm đã bị Gojo bôi nhọ đầy ác ý.

Dù đã mất đi người có khả năng giúp đỡ mình nhất, nhưng điều đó không có nghĩa là Utahime định bỏ cuộc.

“Nếu không thì hỏi Ijichi vậy, tốt xấu thì cậu ta cũng có thể chuẩn bị vài món hộ thân.”

“Nhưng mà Ijichi không đẹp á.”

Cái này không cãi được.

“Yaga-sensei... Thôi bỏ đi” Gương mặt nghiêm túc của ông vừa hiện lên trong đầu, Utahime đã tự cảm thấy xấu hổ. Nhưng nàng cũng không thể từ bỏ được, cố gắng nghĩ ra một cái tên nữa: “Còn có... Ino! Cái cậu Ino đấy!”

“Ái~ chà! Tiếc quá, Ino đi làm nhiệm vụ dăm bữa nửa tháng nữa mới về cơ!”

“Làm gì mà trùng hợp thế chứ?”

“Không tin thfi Utahime cứ gọi điện lên trường đi~”

Tất nhiên là Utahime chẳng thể gọi điện lên trường, mà cũng không có gan tự hỏi Ino để xác nhận – xét cho cùng, nếu cậu ấy đi làm nhiệm vụ thật, thì có phải là nàng tự nhiên lại quấy nhiễu người ta không. Nhác thấy hầu hết những người mình chọn được đã bị loại không vì lý do này thì là lý do khác, Utahime buột miệng kêu cứu trong tuyệt vọng:

“Bằng không thì phải nhờ Fushiguro vậy! Có ngoại hình có năng lực, mà lại còn đang không có nhiệm vụ nữa, bằng không thì Itadori cũng được!”

Lời vừa nói ra, Gojo tỏ vẻ hoảng hốt, năm ngón tay rụt lên che miệng, lại còn cố tình điệu đà chỉa ngón út ra ngoài, tay còn lại run rẩy chỉ vào Utahime, nàng cũng đã kịp hối hận sau những lời lẽ cực kỳ sai trái vừa rồi, với tông giọng chắc là cao thêm mười sáu quãng tám: “Á! Đồi trụy! Utahime định làm gì với học sinh của người ta vậy! Người ta sai rồi! Ai có ngờ đâu Utahime lại là loại giáo viên băng hoại đạo đức đến thế!”

“Loại giáo viên tệ hại như cậu không có quyền lên án tôi!” Khó chịu về hành vi giả tạo của Gojo, Utahime gầm lên. Nàng lấy hai ngón tay đẩy cái đầu đáng ghét kia ra, vẻ mặt hiện rõ tâm trạng giằng co...

Vài giây sau, nàng ôm đầu, rên lên một tiếng đày thất vọng, báo hiệu dấu hiệu đã bỏ cuộc.

Nhân lúc Utahime đang bận khóc lóc thảm thiết với tình huống không – thể - làm – gì – ngoài – việc – khuất – phục – số - phận – đã – an – bài, Ieiri vẫy tay, ý bảo Gojo tới chỗ cô nàng.

Tới khi thằng bạn nhe nhởn đi tới trước mặt cô, Ieiri vẫy vẫy ngón tay, một ánh chớp khóe lên giữa những ngón tay cô. Ngay lập tức, một con dao phẫu thuật bỗng chốc ở trên tay bác sĩ.

Cô cầm chuôi dao gỗ lên mặt bàn, dù trên mặt vẫn là nụ cười, nhưng không còn sự ấm áp lúc nói chuyện với Utahime nữa: “Gojo, cậu nghe thấy rồi đấy? Chỉ đắp chăn đi ngủ thôi, không cần làm gì hết, chị tôi ngày mai mà thiếu mất một cọng tóc, cậu liệu chừng đấy.”

“Shoko yêu sách quá đáng á.” Đối diện với sự uy hiếp của bạn thân, Gojo vẫn tí tởn như cũ, trông như chẳng lo lắng gì. “Bình thường chả làm gì mà đã rụng một đống tóc rồi, bây giờ bảo một sợi cũng không được rơi ra thì khó lắm.”

“Cậu hiểu ý tôi đấy.” Bác sĩ ngước mắt lên, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong con ngươi màu nâu.

“Shoko thật đáng sợ~” Thằng cha tóc chắng tiếp tục nhởn nhơ. Hắn lười biếng nghiêng người về phía cô giáo vẫn đang ôm đấu và phát ra những âm thanh kỳ lạ, nụ cười trên môi hắn lại càng rõ ràng, làm Gojo trông lại càng đắc ý hơn.

Vì không còn lựa chọn nào khác, Utahime cuối cùng cũng phải chấp nhận thực tế nghiệt ngã.

Dù trong đầu vẫn là suy nghĩ Đây chắc chắn là bẫy đúng không?, nhưng dù có không can tâm tình nguyện, nàng vẫn phải lên taxi cùng với Gojo để đến nhà riêng của hắn.

Đây là lần đầu tiên nàng đến nhà của tên này. Dù vẫn biết là hắn giàu nứt đố đổ vách, nhưng đến lúc nhìn thấy căn chung cư rộng lớn nằm giữa trung tâm thành phố, nàng vẫn không nhịn được, thở dài trong lòng tiền nhiều bao nhiêu nhà rộng bấy nhiêu, đúng là ghen tị mà.

Tuy nhiên...

Đứng ở huyền quan, nàng nhìn thoáng qua căn hộ với nước sơn tường màu lạnh này: không dính một hạt bụi, có vẻ như có người thường xuyên quét tước dọn dẹp, nhưng hình như hơi thiếu hơi người.

Đơn giản mà nói, thì đây chỉ là một căn hộ, chứ không phải một mái nhà.

“Sao nào? Đây là lần đầu tiên Gojo Satoru mạnh nhất đưa người về đây đấy~” Trong lúc Utahime còn đang ngắm nghía nội thất bài trí bên trong, Gojo đã lên tiếng với thái độ muốn được khen rất rõ ràng. “Utahime là khách đầu tiên tới nhà GLG đấy. Có thấy vinh hạnh không~”

“Ừ, vinh dự quá.” Utahime giọng đều đều không cảm xúc. Việc nàng không tỏ vẻ hứng thú làm Gojo càu nhàu bất mãn, nhưng nàng cũng chẳng thèm để ý. Sau khi nói tôi xin phép cho phải phép, nàng đi đôi dép đi trong nhà mới cứng, rồi theo chân hắn đi vào trong.

Đi vào được đến phòng khácvaflaji càng cảm thấy nơi này trống trải. Như chỗ ở của Utahime ở Kyoto, trước đây thì cũng chẳng có gì, nhưng qua thời gian, vẫn sẽ có những đồ vật được tích lũy dần dần, ngày càng nhiều hơn, rồi bắt đầu có cả những dấu vết về thuộc về riêng người cu trú ở đây, đều là những mảnh vụn sinh hoạt.

Nhưng căn hộ này của Gojo thì không.

Phòng khách trốn trơn chẳng có gì ngoài nội thất cơ bản, thế thì những chỗ khác như phòng bếp thì chắc là cũng chẳng có ai dùng. Có lẽ Gojo sẽ thi thoảng về chỗ này để qua đêm, không khác gì phòng tổng thống của khách sạn là bao. Tuy rằng Utahime hiểu Chú thuật sư Đặc cấp chắc là bận lắm, nhưng mà vẫn không thể không cảm thán có chỗ như thế này mà không ở được thì đúng là phí của giời.

“Sao mà trống hoác thế này...” Nàng nhìn chằm chằm vào hộp giấy trên bàn, trông lẻ loi vô cùng, khẽ giọng cảm thán.

Gojo không hề bỏ qua lời nàng, hắn vừa rót nước, vừa nhìn nàng đầy suy tư. Dáng hình mảnh khảnh của Utahime đứng giữa phòng khách, với đôi lông mày giãn ra, toát ra vẻ thanh than và yên bình, sưởi ấm cho căn phòng với nước sơn chủ đạo thiên màu lạnh.

Nhiufn cảnh này, cổ họng của hắn nhẽ lên xuống, Gojo cảm thấy hình như miệng hơi khô...

Hắn cười khẽ, cầm cốc nước lạnh lên uống thành ngụm lớn. Nước mát chảy vào, làm dịu đi cảm giác khô khốc và sự bồn chồn trong lòng.

Nhưng Utahime không để ý cho lắm. Nàng ngồi nên ghế sô pha có gối dựa, lấy điện thoại ra nhắn cho Ieiri một tin là đã tới nhà Gojo rồi. Đáp lại tin nhắn của Utahime là một biểu tượng cảm xúc mặt cười, đại loại là động viên chúc nàng một đêm ngủ ngon, chờ ngày mai lời nguyền tan biến đi là được. Thế thôi.

Một đêm an giấc ấy à...

Đọc những dòng này, Utahime không khỏi nhìn về phía phòng ngủ, tự nhiên thấy đầu hơi đau.

“Utahime.” Gojo cất giọng, nghe không khác gì bình thường là bao, cắt ngang dòng suy nghĩ của Utahime. Sau đó, một cốc nước được đặt tới trước mặt nàng, và một dáng người cao lớn cũng ngồi xuống bên cạnh nàng cùng lúc đó. “Có muốn tắm trước không?”

Không biết vì sao, Utahime cảm thấy những lời này còn có ý nghĩa khác... đặc biệt là khi người nói lại là cái thằng chỉ mặc đúng một cái quần lót tam giác màu đen ngồi bên cạnh mình. Nàng cố gắng điều chỉnh biểu cảm của mình, cố gắng không làm ra mất kỳ nét mặt kỳ quái nào, gật đầu: “À... Ừ, thế tôi mượn phòng tắm.”

“Ời, cuối cùng bên tay phải nhé.”

Utahime cầm quần áo dự phòng mà buổi chiều nàng và Ieiri đã cùng nhau đi mua, sau đó đi về phía phòng tắm. Mãi cho đến khi nào bắt đầu tắm, nghe thấy tiếng nước chảy từ bòi hoa sen, nàng mới cảm thấy thả lỏng, thoát khỏi cảm giác nặng trĩu và không ổn lắm từ khi bước vào căn nhà này.

Nàng tắm rửa qua loa cho xong, rồi một người ướt dầm dề ra khỏi phòng tắm. Lúc cửa phòng tắm mở ra, hơi nước và mùi hương dầu gội và sữa tắm cũng theo đó mà thoát ra, làm ngươi đang ngồi ở ghế xem ti vi sững lại một chút, sau đó quay lại nhìn về phía nàng.

“Gojo, ngại quá, có máy sấy không tôi mượn với.” Utahime vừa đi vừa lau tóc bằng khăn về lại phòng tắm. Nàng mặc một một đồ ngủ rộng thùng thình, khoe ra phần xương quai xanh và cần cổ thanh tú. Vì hơi nước vẫn còn quấn quanh thân, đôi mắt nàng có vẻ mơ màng, chứ không sắc sảo như hắn vẫn hay thấy, đem lại cảm giác ấm áp và mềm mại biết bao.

Cởi bỏ bịt mắt đã làm mờ đi nhiều thứ, thị lực xuất sắc cho phép Gojo nhìn rõ cả những giọt nước đang nhỏ ra từ mái tóc ướt, trượt qua vai rồi xuống xương đòn, băng qua con đường đó để đi xuống một chỗ khác kín đáo mềm mại hơn...

“Ê, Gojo, nghe gì không?” Giọng nói mang theo thái độ hoài nghi vang lên bên tai, kéo lại những suy nghĩ hỗn độn của hắn. Gojo chớp mắt, im lặng lấy lại những ham muốn cất lại vàng trong, rồi chỉ vào một cái tủ gần bếp.

Dù thấy phản ứng của hắn hơi lạ, nhưng Utahime cũng không nghĩ nhiều. Nàng đi tới bên cạnh cái tủ theo hướng tay hắn chỉ, và tìm thấy bên trong tủ một cái máy sấy tóc mà vừa thấy nhãn hiệu đã biết là không có từ nào có thể miêu tả được nó ngoài chữ đắt ra. Nàng thở dài, đúng là có tiền mua tiên cũng được, rối phấn khích sử dụng ngay cái thứ đồ mà nàng chẳng mấy khi có dịp được động vào này.

Utahime vui vẻ sấy tóc, không hề biết lưng mình đang là tâm điểm của một ánh mắt nóng bỏng.

Đến lúc tóc khô đến không còn cả hơi ẩm nữa, nàng mới luyến tiếc bỏ cái máy sấy ra. Chắc là do tâm lý, nên Utahime thậm chí còn cảm thấy hôm nay tóc nàng mềm mượt hơn hẳn, làm nàng ngẫm nghĩ có khi nào cũng nên mua một cái máy sấy như thế về dùng không.

Lấy tay chải tóc qua loa cho vào nếp xong, Utahime mới quay lại nhìn Gojo, bỗng nhiên lại thành tình cảnh bốn mắt nhìn nhau. Lục Nhãn khóa chặt lấy Utahime, da đầu nàng hơi tê vì cảm giác bị áp bức, làm làng vô thức lùi về phía sau một bước.

Nhân thấy hành động của Utahime, Gojo cúi đầu xuống, cố gắng đè xuống cảm giác hưng phấn vì nàng đang ở trong nhà mình. Đến lúc ngẩng đầu lên, thái độ cà lơ phất phơ của hắn đã quay trở lại: “Vừa nãy trông Utahime như muốn gặm cái máy sấy ấy, đói thế cơ á? Nãy ăn nhiều lắm mà.”

Thấy thái độ của thằng đàn em vẫn chọc mình tức chết như mọi khi, còn cảm giác nguy hiểm khi nãy cứ như là ảo giác nhất thời. Dù cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Utahime vẫn bị mấy câu thèm đòn của Gojo chọc điên, mạch máu ở trán nàng lại phồng lên: “Mày nói ai muốn ăn máy sấy nhà mày!”

Nhưng Gojo không cò cưa với nàng nữa, mà đứng dậy rồi bảo: “Thế Utahime vào phòng ngủ trước đi, sau đó cũng cầm quần áo đi về phía phòng tắm.

Nàng nhìn chằm chằm cái tướng vai rộng eo thon mông vểnh kia, bắt đầu cân nhắc bây giờ mình mà dùng hết tốc độ đạp một cước thì liệu có thành công không. Mãi đến khi cửa phòng tắm đóng lại, ngăn cách hai thế giới, nàng mới tiếc nuối quay người lết tới phòng ngủ.

Vào phòng tắm, mùi hương nãy giờ quanh quẩn Utahime ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Rõ ràng là mùi hương mà mình vẫn quen thuộc, nhưng lúc này nó bỗng mang lại cảm giác gợi cảm quyến rũ đến khó tả. Nghĩ đến cảnh nàng ở trong này, với lớp bọt trắng như tuyết trên làn da mịn màng, ngón tay mang bọt chạm đến những nơi khác…

Những hình ảnh liên tiếp hiện ra, làm hắn không kìm lại được tiếng thở nặng nhọc, đầu ngón tay từ cổ áo dần dần đi xuống dưới…

Gojo Satoru tắm rất lâu, chắc cũng phải tầm một tiếng đồng hồ.

Utahime xem tin tức trên điện thoại, thuật mắt liếc lên góc màn hình nhìn thời gian, bỗng thấy hơi lo có khi Gojo tắm xong liệu có bị mỏng da đi không.

Đàn ông con trai bình thường tắm lâu thế à, hay chỉ riêng tên này mới có cái thói đấy?

Utahime vừa nghĩ vừa nhìn cái giường cỡ vua2.

Trong lúc chờ Gojo, nàng cũng chuẩn bị một chút.

Ví dụ như là lôi từ trong tủ ra hai cái chăn – tại sao lại là hai cái? Vì một cái dùng làm vĩ tuyến 383 giữa giường chứ sao.

Tuy rằng thói ngủ của nàng khá tốt, nhưng vạn nhất không bằng nhất vạn, để đề phòng kiếp nạn sáng ngủ dậy thấy mình ở trong vũ trụ truyện tranh thiếu nữ hoặc phim tình cảm dài tập – ví dụ như đang ngủ thì lăn vào lòng thằng cha bên cạnh rồi sáng ra thấy nó nằm yên ôm mình, nghĩ đến đến thôi mà lông tóc Utahime dựng đứng hết cả lên.

Nhìn chằm chằm vào vĩ tuyến 38 sừng sững trên cái giường lớn, một lần nữa, nàng lại cảm thấy cực kỳ rõ ràng về việc căn hộ này bị Gojo đối xử không khác gì một cái phòng khách sạn – ngay cả cái giường, nơi đáng lẽ nên có một dấu vết gì đó về việc sinh hoạt cũng chẳng có. Đệm giường phẳng đến độ nàng có cảm giác là trước đây chưa có ai ngủ vậy. có lẽ hắn dành phần lớn thời gian của mình ở trường, có khi là chẳng có thời gian mà nghỉ ngơi…

Utahime đắm chìm trong suy nghĩ của mình, đến nối không để ý cánh cửa sau lưng nàng đã được mở ra một cách lặng lẽ từ bao giờ. Gojo tắm xong cả người nhẹ bẫng tươi mát vừa đi vào phòng, đập vào mắt là cảnh Utahime ngồi khoanh chân dưới sàn, đang nhìn chằm chằm vào cái giường. Hắn hơi giật mình, cũng nhìn lên cái giường. Lúc thấy cái chăn bị xoắn lại rồi để ở giữa, không khác gì Moses rẽ biển4, với biểu cảm như nhìn thấy cái gì vô lý kinh khủng khiếp.

“Này, Utahime… Cái gì kia?”

Giọng nam vang lên, gọi tâm trí nàng đã trôi dạt theo những dòng suy nghĩ đi rất xa trở về. Utahime theo phản xạ quay lại nhìn người đứng ở cửa, thấy hắn mặt một cái quần đùi rộng thùng thình. Nàng dừng lại một chút, một cảm giác gì đó rất kỳ lạ hiện ra trong đầu. Sau đó, quay trở lại câu chuyện với cái chăn, Utahime rất thản nhiên: “Gì cơ, đây là dải an toàn.”

“Cái gì cơ?”

“Chính thế, chính là thế đấy.” Utahime đứng dậy vươn vai, giải thích thêm: “Để tránh các loại tình huống như trong phim tình cảm hoặc truyện tranh thiếu nữ, nên phải có dải an toàn… nhớ mà sáng dậy lại thành ôm nhau ấy… Cậu cũng không muốn chuyện đó xảy ra chứ? bây giờ tôi với cậu mà vào vai chính là dở đấy! A, nhưng mà cậu ngủ rồi thì có chạy được Vô Hạ Hạn không?”

Rất khó để mà chính Gojo cũng phải im lặng. Hắn trừng mắt nhìn cái chăn bông bây giờ muốn chướng mắt bao nhiêu thì chướng mắt bấy nhiêu. Sau một hồi suy nghĩ, khóe môi hắn cong lên, bắt đầu phun những lời lẽ xấu xa:

“Hóa~ ra~ là~ thế~ à~” Hắn tỏ vẻ lời ít ý nhiều, nhìn Utahime với vẻ ám muội. “Utahime khao khát thân thể này sợ nửa đêm không kìm lại được đè người ta ra đúng không? Á! Đáng ghét quá đi~ Hóa ra thiên hạ bảo Ba mươi như sói, bốn mươi như hổ là thật à?”

“Ăn nói linh tinh cái gì không biết!” Utahime nghe xong thì suýt lên cơn tăng huyết áp, có khi còn tai biến tới nơi. Nàng tức hộc máu nhào lên phía trước, cầm cái chăn bông an toàn ném sang một bên. Nhưng Gojo vẫn thấy thế là chưa đủ, còn tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Đấy, biết ngay là Utahime thích ngủ cùng GLG quá đi, nhưng mà cũng không cần phải nhiệt tình thế đâu, người ta ngại á.”

“Ai nhiệt tình chứ, thằng điên!” những lời ngày càng khó nghe của Gojo làm Utahime cầm cái chăn nàng tính quẳng đi ném vào mặt hắn – nhưng mà chẳng cần Vô Hạ Hạn làm gì, vì chăn mềm cũng chỉ đi đi được hơn chục xăng-ti-mét rồi đã rơi xuống đất. để lộ ra Gojo được voi đòi tiên đang cười lăn lộn.

“Utahime bị bắt bài nên ngại à?”

“Ai ngại chứ!”

“Thế mà vừa nãy nhìn chằm chằm đũng quần người ta ý!”

“Ai nhìn…” Đang định phản đối, thì Utahime nhớ ra vừa nãy lúc quay lại thì nàng quen thói liếc nhìn quần hắn thật… Kinh khủng, thật sự là quá kinh khủng khiếp, cái lời nguyền này trong vòng một tháng thôi mà đã làm Utahime có hẳn cái thói quen này đây. Cái lời nguyền của nợ này cần phải được xóa xổ ngay lập tức!

Sự im lặng của Utahime chính là cơ hội tuyệt vời để Gojo phản công. Hắn cười xấu xa, từng bước tiến về phía Utahime đến khi dồn được nào tới bép giường. Khi nàng mất thằng bằng ngã xuống, hắn cúi chống hai tay hai bên, giam nàng lại, rồi ghét vào tai nhàng, nhẹ nhàng nói từng chữ một: “Utahime~ là~ cái~ đồ~ háo~ sắc~”

“Những lời này khiến não Utahime nổ tung, lý trí cũng biến mất không còn tăm hơi. Nàng ấn lên khớp vai của hắn, cố gắng đẩy ra xa, nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm.

Cảm giác ở tay nàng là da thịt mịn màng nhẵn nhịu, chắc chắn là da chứ không sai vào đâu được.

Nhưng mà…

Tuy lời nguyền khiến Utahime có khả năng nhìn xuyên qua quần áo của một người để thấy nội y của họ, nhưng sự thật là người ta mặc quần áo bình thường, nên nếu sờ vào thì vẫn sẽ chạm vào vải chứ.

Nhưng theo như những gì nàng cảm nhận được lúc này đây, thì đây đúng là độ ấm và sự mềm mại của da người thật. Nói cách khác, bây giờ Gojo đúng là không mặc quần áo dài, mà khả năng tệ nhất là thằng này chỉ mặc đúng cái quần tứ giác mà nàng thấy thôi.

Nghĩ tới đây, mặt Utahime bốc chống đỏ bừng, sau đó lại chuyển sang xám ngoét, rồi cuối cùng là đen ngòm. Nàng rụt tay lại như bị bỏng, mặt méo xẹo rồi gầm lên tức giận: “Thằng này mày bị biến thái à! Tại sao lại không mặc quần áo!”

“Hả?” Trước sự phẫn nộ của Utahime, Gojo chỉ nghiêng đầu đầy vô tội, ra vẻ hắn chẳng sai chỗ nào: “Sao lại phải mặc? dù sao Utahime có nhìn thấy đâu? Mặc hay không thì khác gì nhau?”

“Không phải thế! Ít nhất cũng phải mặc được cái quần dài vào chứ… Không, mặc hết quần áo vào cho bà! Sao lại có cái thói trước mặt phụ nữ mà lại tồng ngồng mỗi cái quần lót là sao!”

“A~ Phiền quá đấy~ Mệt với Utahime quá đi mất~”

“Phiền chỗ nào! Mặc quần áo vào nhanh, thằng đần biến thái này!”

Tuy ngoài miệng ỉ ôi kêu cao, nhưng Gojo vẫn ra khỏi phòng ngủ để lấy quần áo mặc thêm vào. Đương nhiên, vài giây sau hắn trở lại thì nàng vẫn chỉ thấy mỗi cái quần tứ giác trên người hắn, không nhìn được là rốt cuộc thằng này đã chịu mặc quần áo vào chưa.

Utahime mím môi nhìn chằm chằm Gojo như muốn đục lỗ trên người hắn, sau đó ngờ vực cất giọng: “Này… Cậu mặc quần áo vào rồi chứ hả?”

“Hừ! Nếu không tin thì Utahime lại đây sờ xem.” Hắn ưỡn ngực lên khiêu khích nàng, làm nàng lại cảm thấy bực đến ứa gan.

Cuối cùng thì Utahime cũng chẳng dám sờ thử người Gojo xem hắn có mặc cái gì không, nên chỉ có thể uất hận ôm chăn rồi cuộn lại, giận dỗi lăn trên giường.

Vì quay lưng với Gojo, nên nàng không thấy được nụ cười chiều chuộng của hắn trước hành động trẻ con giận dỗi của mình.

Đèn trong phòng mờ dần, rồi có một cái gì đó lún xuống ở phía bên kia giường. những tấm rèm dày chặn ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài của sổ, làm cả căn phòng chìm trong bóng tối.

Màn đêm khiến cho mọi giác quan của Utahime, chỉ trừ đôi mắt, đều trở nên nhạy bén hơn. Mùi hương sữa tắm cũng giống như trên người nàng nhưng lại là từ một người khác bay tới, làm cho Utahime – vốn ban đầu chỉ coi đây là một nhiệm vụ - đột nhiên cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Tuy rằng ở đằng sau là thằng đàn em cực kì đáng ghét và phiền phức, nhưng mà cho dù dùng tiêu chuẩn nghiêm ngặt tới đâu để soi xét đi chăng nữa, thì dáng dấp hay ngoại hình của nó vẫn thừa sức để được xếp vào hàng thiên sứ giáng trần. Quả nhiên, tối đi ngủ mà nằm cạnh một người đẹp như thế này vẫn làm cho người ta cảm thấy…

“Này~ Utahime.” Giọng Gojo vang lên trong căn phòng tối om, vang vọng bên tai Utahime. Tim nàng bỗng nhiên hẫng một nhịp vì bõng nhiên bị gọi. Nàng không nhịn được, khẽ nuốt nước bọt để đè xuống mọi thứ cảm xúc đang dâng lên trong lòng lúc này, bình tĩnh hỏi:

“Sao thế?”

“Không tới gần GLG à?” Giọng nói mang thái độ trêu chọc vang lên từ phía sau này. “Có khi ngờ có sự ngon giai này thì lời nguyền lại sớm được giải trừ ấy.”

Nghe đến đây, tất cả những cái gọi là ý niệm hay là dao động mà Utahime có từ trước đột nhiên tan vỡ trong nháy mắt, làm trái tim nàng quay trở về trạng thái chết lặng. Utahime trùm chăn kín đầu thay cho câu trả lời, sau đó, không ngoài dự đoán mà nhận lại được một miếng cười hí hửng.

Cứ cười đi, thằng khốn. Cười chuột rút cơ bụng rồi chết luôn đi.

Utahime bực tức nghĩ thầm.

Gojo cười đã đời rồi thì cũng chịu yên, không khí trong phòng lại trở về với sự tĩnh lặng. Sau khi những suy nghĩ có phần hoang đường của Utahime bị chính Gojo dập tắt, nàng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Mí mắt nàng dần sụp xuống, ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ.

Trong cơn mê man, hình như nàng nghe thấy ai gọi tên mình. Utahime theo bản năng quay người về phía phát ra âm thanh, ậm ừ đáp lại.

Gojo nhìn người đã lâm vào trạng thái mở mơ nửa tỉnh, cánh môi khẽ nhếch. Chỉ lúc này hắn mới có thể dịu dàng hỏi nàng: “Này, Utahime thấy căn nhà này như thế nào?

“Ừ…” Nàng bĩu môi, rồi lè nhè nói chữ được chữ mất: “Cũng được đấy… Nhưng mà cậu không ở đây đúng không? Cái nhà vắng tanh vắng ngắt chả có hơi người gì cả, rõ là tiếc, thích thế này cơ mà…”

“Thế à…” Câu trả lời của nàng làm hắn bật một tiếng cười khẽ, không rõ là có ý gì. Gojo vươn tay ra, kéo được một nhúm tóc đang xõa ra trên gối của Utahime, thong thả cuốn quanh đầu ngón tay mình.

Một lát sau, hắn nói tiếp: “Hay là đánh một chìa dự phòng cho Utahime nhé? Mỗi lần đi công tác ở Tokyo thì đến đây ở, có phải tốt không? Nếu Utahime ở đây thì anh cũng sẽ về, thế là nhà có người rồi?”

Lời nói nghe có vẻ nửa thật nửa giả, nhưng lại là thật sự mở lòng, đem những suy nghĩ trước giờ vẫn bị chôn sâu ở dưới bày ra trong không gian tối kkisn đến mức ánh trăng cũng không lọt vào.

Nói xong cũng không thấy có tiếng người đáp lại. Mãi đến khi hắn tưởng nàng đã ngủ hẳn rồi, lại nghe được tiếng lầm bầm: “Không thèm… Mày chỉ muốn có người dọn dẹp không công thôi đúng không? Chị đây còn lâu mới mắc mưu… nhá…”

Sau đó, là tiếng hít thở đều đặn, hít vào, thở ra, tạo thành một chuỗi âm thanh ổn định của thời gian vạn vật nghỉ ngơi.

Gojo im lặng nhìn nàng ngủ, một lát sau, hắn buông lọn tóc vẫn quấn quanh ngón tay ra. Đầu ngón tay lần lên, chạm vào bên má trái mịn màng, sau đó đi qua cái mũi nhỏ nhắn, rồi dừng lại trên phần da dày lên nơi có sẹo.

“Utahime quá đáng.” Hắn miết lên vết sẹo của nàng, vài giây sau mới chuyển xuống cánh môi đang hé ra của nàng: “Người ta nghiêm túc mà.”

Hắn duỗi tay ra, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng. Khoảnh khắc cơ thể mềm mại của nàng dán lên làn da trần của hắn, đôi môi hắn nhẹ nhàng cong lên trong bóng đêm.

“Người ta~ thật sự~ chờ mong, đến lúc có thể ôm Utahime đi ngủ như thế này, rồi cùng nhau thức dậy.” Hắn cúi đầu, in môi mình lên tóc nàng, nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.

“Đến lúc nào mới chịu hiểu lòng người ta đây, Utahime ngốc."

Thế nhưng, nàng lại đáp lại hắn bằng cách nhích lại gần, vì do phản xạ cảm nhận được độ ấm. Thấy nàng chủ động tiếp cận, hắn hơi sửng sốt, sau đó cười khúc khích, rồi ôm nàng càng chặt hơn. Tình cảm dịu dàng và cả ham muốn như gợn sóng dao động nơi đáy mắt, bị che dấu trong màn đêm.

Chúc ngủ ngọn, Utahime.” Giọng hắn gọi ten nàng mà như đang hát khẽ vang lên, chẳng biết có lọt vào tai người con gái tóc đen đã chìm vào giấc ngủ hay không.

Ngoài kia ngày càng tối hơn.

Đêm không mộng mị.

Lúc Utahime mở mắt ra, nàng cảm thấy toàn thân cực kỳ thoải mái khó tả, giống như cơn ác mộng cuối cùng cũng đã kết thúc, từ ngày hôm nay, cuộc đời nàng bước tới một giai đoạn mới với tương lai tươi sáng.

Cảnh tượng đầu tiên Utahime nhìn thấy ngay sau khi mở mắt là một gương mặt đẹp trai phóng to ngay trức mặt. Sáng sớm nhìn thấy hình ảnh này làm tim nàng súy thì ngừng đập, mãi một lúc sau, nàng mới nhớ ra là hôm qua đã có chuyện gì.

Đúng rồi, mục đích là để trừ tà...

Theo bản năng nhìn xuống dưới cổ Gojo, utahime phát hiện ra cả người hắn vùi trong chăn, nên không nhìn được cái gì. Nàng do dự một lúc, sau đó xoay người bước xuống giường, rón rén mở cửa phphofngroofi ra phòng khách bật ti vi.

Trên màn hình là chương trình tin tức buổi sáng, phát thanh viên mặc tây trang đi giày da, tóc tai rẽ ngôi chỉnh tề, nhìn qua thì cũng không có gì quá đặc biệt.

Nhưng thấy được cách phát thanh viên ăn mặc, Uthaime lại xúc động đến xuýt nữa thì rơi lệ. Lần đầu tiên trong đời, nàng biết được chỉ có bộ quần áo thôi mà cũng làm người ta xúc động đến như vậy.

Trong phòng ngủ có tiếng sột soạt, có vẻ người còn lại cũng đã dậy rồi. Mang theo tâm trạng kích động và biết ơn, Utahime vọt vào trong phòng ngay lập tức. Nàng mở cửa thì người bên trong cũng vừa xốc chăn để ngồi dậy, mừng rỡ reo lên: “Này Gojo, tôi...”

Nhưng nàng chợt im bặt sau khi thấy được tình trạng của người trong phòng ngủ.

Chính xác hơn mà nói, điều làm nàng sợ hãi hơn không phải là người trong phòng ngủ mặc cái gì – vì thằng này có mặc cái gì đâu.

Cái thứ mà hôm qua, lúc nàng vẫn còn năng lực nhìn được nội y của người khác, ẩn bên trong cái quần lót hình tam giác màu đen mà nàng đại khái lỡ thấy phải – Gojo nhỏ hiện tại đang rất có tinh thần ngóc đầu lên chào hỏi với nàng.

Không, không nên nói là Gojo nhỏ, bởi nò nó cũng không nhỏ nhắn gì. Không, không đúng, vì cũng chẳng biết cái thứ đấy có tính là to không nữa, rốt cuộc thì Utahime cũng chưa bao giờ nhìn thấy đồ thật, mà bảo là chưa thấy hàng thật bao giờ thì cũng không đúng, vì trong số vài bộ phim đặc biệt nàng xem thì...

“Đừng có nhìn chằm chằm vậy, em bé bị xấu hổ á.” So với Utahime đã quá kinh hãi nên rơi vào tình trạng mất đi năng lực ngôn ngữ, thì phản ứng của Gojo là quá mức bình tĩnh rồi. Hắn kéo chăn qua để che người, sau đó một tay chống cằm, ung dung nhìn Utahime-sắp-nứt-mắt-ra.

Trước hình ảnh quá mức kinh hoàng này, Utahime mất năng lực ngôn ngữ rồi. Đầu nàng trống rỗng, suy nghĩ của nàng hiện tại rối như tơ vò, thậm chí có khi năng lực tư duy cũng tạm biệt nàng maasst rồi, chỉ còn lại một chút lý trí để mà giữ cho nàng duy trì những trạng thái sống cơ bản. Nghe được tên kia rất đắc ý cười cợt Không định nói gì à, nàng mới rặn được ra một câu:

“Thằng này, sao mày lại không mặc quần áo?”

“A~ vì người ta quen không mặc á.” Hắn nghịch ngợm chớp mắt, với nụ cười vừa ngây thơ vừa bướng bỉnh, thế nhưng trong mắt chính là thái độ vui vẻ không thèm che giấu. “Thoải mái lắm á~”

Thoải mái lắm á~

Thoải mái á~

Á~

Á~

Âm cuối cùng không ngừng vang vọng trong đầu nàng, như cơn sóng đánh vào vách đá, từng chốt một cuốn đi chút lý trí còn lại của Utahime. Lúc tiếng vọng trong đầu Utahime tắt đi, nàng mới hít một hơi, run rẩy chỉ tay vào người Gojo:

“Thằng này! Biến thái! Đần độn! Đồ con lợn! Mày có mặc quần áo vào không! Mặc hết quần áo dài vào!”

Gojo nghe xong nhướng mày, vẻ mặt bối rối: “Nhưng Utahime định ở đây xem người ta mặc quần áo à?”

“Chết đi! Thằng biến thái!”

Phanh! một tiếng, buổi sớm tĩnh lặng thế là chấm dứt. Người đàn ông nhìn cánh cửa bị đóng lại, trên miệng vẫn là nụ cười mỉm, mãi một lúc lâu sai, mới vui vẻ cười ầm lên.

Hắn xoay người, chôn mặt lên cái gối vẫn còn vương mùi của nàng, hít một hơi thật sâu, sau đó nghiêng đầu nhìn tia nắng nhân cơ hội rèm bị hở ra mà rọi vào phòng, nheo mắt cười cố chấp:

“Thấy hết từ đầu đến chân rồi thì phải chịu trách nhiệm đi nhé, Uta~ hime~”

‹kết thúc›

Chú thích:

1. Hikikomori. (ひきこもり) trong tiếng Nhật, có ý nghĩa là “thu mình vào”, “bị giam hãm”. Những người được liệt vào danh sách Hikikomori là “người thoát ly khỏi xã hội” và thường là những thanh niên trẻ trong độ tuổi 20 – 30, đa phần là giới tính nam. Họ quyết định “bế quan toả cảng” với thế giới xung quanh, chỉ một mực ở trong nhà, không có bất cứ liên hệ nào với xã hội trừ với gia đình trong một số trường hợp. Ngày xưa, cụm từ này dùng để chỉ các nam thanh niên say mê điện tử, phim hoạt hình và truyện tranh, khó có khả năng và không thích tiếp xúc xã hội. Thế nhưng, tình trạng này còn bao phủ trên phạm vi lớn hơn với những nhóm người khác nhau.

2. Thực ra giường king size vẫn là chật với thầy, vì ổng mét chín nhưng cỡ giường thì chỉ khoảng 193x202cm thôi, kê cái gối là thò cái chân ra luôn đấy =))))))))))))) như thầy phải là một cái caesar nằm ngang (244x213cm) hoặc family nằm ngang mới gọi là thoải mái.

3. Vĩ tuyến 38 là ranh giới chia cắt bán đảo Triều Tiên thành hai quốc gia là CHDCND Triều Tiên và Cộng hòa Triều Tiên (Hàn Quốc) từ sau cuộc chiến tranh Triều Tiên 1950 - 1953. Tại đây đang tồn tại một giới tuyến quân sự và cả một bức tường ngăn cách hai miền còn đồ sộ hơn cả bức tường Berlin ở nước Đức.

4. Moses (Tiếng Latin: Moyses, tiếng Việt đọc là Mô-sê hoặc Môi-sê) là một lãnh tụ, nhà tiên tri, người công bố luật pháp theo Kinh Thánh Công Giáo. Ông là người được Thiên Chúa mời gọi dẫn dắt dân tộc Do Thái thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập. Theo Kinh Thánh, Moses là con của một phụ nữ Do Thái và được nhận nuôi để trở thành một thành viên Hoàng gia Ai Cập (khi đó Pharaoh ban hành lệnh giết các bé trai người Do Thái). Sau khi lớn lên, ông được Thiên Chúa kêu gọi thực hiện sứ mạng giải phóng dân Do Thái thoát khỏi ách nô lệ, băng qua Biển Đỏ, tiến vào hoang mạc và trở về miền Đất Hứa. Trong cuộc lữ hành, Moses đã mượn quyền năng của Thiên Chúa để thực hiện nhiều phép lạ và một trong số đó là tách nước biển ra làm đôi, để đoàn dân có thể đi qua dưới đáy biển và tiến tới bờ bên kia. Ngay khi lên bờ thì đoàn truy quân Ai Cập cũng vừa đến và khi đó, ông giang tay trên mặt biển, khép bức tường nước lại để nhấn chìm toàn bộ đạo quân.

Notes:

E/N:chs làm bộ này tôi lại nghĩ đến manga Nguyệt San Thiếu Nữ =)))) chắc là tại vì ký hiệu ngoại cảnh của Hori là cái quần lót =)))))))))

tiếp đó, xin cảm ơn Suie vì đã QT!

Cuối cùng, thì pr page của tôi tý dù không hiểu là đưa cái page ra xong thì làm gì vì tôi post fic trên này chứ có dấu diếm gì ở page nữa đâu :D