Work Text:
Người đời hay nói rằng cái duyên cái phận nó đến với ta bất ngờ lắm, ngỡ ngàng lắm, nó đến nhanh rồi ở lại, hoặc cũng chỉ trong thoáng chốc rồi rời đi để lại sự nuối tiếc. Đó là những gì mà Falin đọc được trong một cuốn truyện ngôn tình mà cô được Marcille gợi ý cho, và câu đó không hiểu sao, lại là điều duy nhất cô nhớ được giữa hàng đống trang sách đấy. Có lẽ vì nó sao đúng với cô quá, nội việc gặp gỡ Marcille thời cấp 2, rồi mất liên lạc hết cấp 3, đến khi cô theo anh cô vào đại học, lại vô tình gặp lại, đó như là được ông trời định sẵn cho vậy.
Falin dạo này có một lo lắng, và nguyên nhân của sự lo lắng đấy chính là anh cô – Laios. Laios hơn cô 2 tuổi, có thể nói là một người con trai trưởng thành. Anh cô thông minh và có ngoại hình khá ưa nhìn theo quan điểm của Tall-man, cô chắc chắn vậy bởi trước đó anh cô đã được kha khá người để ý và thả thính, nhưng những gì họ nhận lại chỉ là sự nhiệt tình chân thành không mang một tí tình cảm đôi lứa nào, bởi đó chính là bản tính của anh. Lên đại học, thời Falin vẫn còn học cấp 3, cô đã luôn lo lắng cho anh mỗi khi anh về nhà và kể rằng nay lại có người bắt chuyện với anh và rủ anh đến bữa tiệc tại gia của họ vào cuối tuần. Cô lo rằng với bản tính ngây thơ của mình, Laios sẽ bị lợi dụng mất. Nhưng có vẻ phận của Laios đã có những bước chuyển biến tốt hơn kể từ khi bước vào đại học, khi mà trong thời gian năm nhất của anh, vào ngày trường tổ chức lễ Giáng Sinh, anh đã lôi cả Falin đến để chơi bởi vì cô nói rằng tối đó cô rảnh, Falin đã vô tình gặp lại Marcille đang cố gắng nôn miếng bánh bị nghẹn ra. Và cô đã giới thiệu Marcille cho Laios, và cô đã an tâm hơn rất nhiều khi mà hai người họ trở thành bạn của nhau, bởi vì cô biết được rằng, ở cạnh Marcille rất an toàn.
Một điều khiến cô không ngờ đến nữa chính là tình cảm dành cho Marcille mà cô luôn cố giấu đi bấy lâu nay lại được chính Marcille tìm thấy và chấp nhận. Đối với Falin, Marcille như là đấng cứu thế cho cô lẫn cho cái sự lo lắng tột cùng của cô dành cho Laios vậy. Cô cứ nghĩ rằng mọi chuyện từ tình cảm, học tập đến sự an nguy của Laios đều sẽ tốt đẹp cho đến khi anh tốt nghiệp, nhưng ông trời có vẽ thích để cái duyên cái phận đến với nhau vào những lúc không ngờ được nhất.
Đó là khi cô học lớp 12, chỉ còn đúng một năm để thi vào đại học. Bởi vì thế, lượng thời gian mà Marcille đến và ở lại phòng trọ của hai anh em Touden để giúp cô học nhiều hơn, và tình cảm của cả hai cũng ngày càng khăng khít hơn. Marcille là một cô nàng mộng mơ, nàng luôn mơ đến chàng hoàng tử đầy quyến rũ cười chiến mã trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà cô đã đọc đến thuộc lòng – thứ văn chương mà đối với Falin là khó hiểu và thật buồn ngủ. Mộng mơ như vậy, và với tuổi của một half-elf, cô vẫn còn khá trẻ, vậy nên việc tò mò và thích thú những chuyện liên quan đến tình yêu đôi lứa là một điều mà gần như những cô gái ở độ tuổi đó luôn có. Tất nhiên, vì là người yêu của Falin, nên Marcille đặc biệt quan tâm đến người anh trai mà Falin coi gần như là người thân cận nhất đối với cô. Đối với cô, Laios ngoài việc là anh trai của người yêu, thì còn là một người mà cô có thể coi là thân, một người phù hợp để cô chút bầu tâm sự mỗi khi có chuyện. Dù anh không giỏi đưa lời khuyên, nhưng Laios lại rất biết lắng nghe, và những hành động an ủi của anh đều mang lại cảm giác nhẹ nhõm cho đầu óc cô. Vậy nên đối với cô, Laios là một người bạn vô cùng quan trọng, và giờ đây khi anh ta trở thành đàn em trong trường đại học, cô càng cảm thấy bản thân cần có trắc nhiệm với người bạn này hơn.
Ngoài việc chuyển đến sống gần nhà trọ của hai anh em hơn, chăm lo công việc, tiền nong, lẫn học tập, thì một điều mà Marcille có cùng lo lắng với Falin chính là những mối quan hệ của Laios. Ngược với một Falin hiền từ, xinh đẹp, biết cách giao tiếp hơn, thì Laios, dù lớn nhưng anh lại có phần hơi rụt rè trong giao tiếp xã hội, thiếu đi cách quan sát người khác, và cách anh kết bạn thực sự khiến cô lo lắng. Nhìn cách anh luyên thuyên liên tục với Shuro, một anh bạn cùng khóa người châu Á về một vấn đề mà nhìn sắc mặt là biết thừa Shuro không hề thích trong cả tiếng đồng hồ, rồi cả việc chen vào những buổi hẹn riêng của Shuro với Falin (thời cô với Falin chưa hẹn hò), thêm cả việc anh quá dễ bị lợi dụng lòng tốt, Marcille thực sự không an tâm về Laios. Bạn bè là một chuyện, người mà trở thành người yêu của Laios mới là vấn đề lớn. Vào một buổi tiệc ngủ của hai cô gái, Falin đã thủ thỉ tâm sự với cô rằng Laios từng bị một gái nào đấy nhìn cũng xinh tán tỉnh, nhưng ông ngố lại không nhận ra mà chỉ đơn giản nghĩ rằng người ta muốn làm bạn với mình. Khổ nỗi, bà chị kia lại khá nổi trong trường, được nhiều tên để ý, vậy nên việc một người như Laios được cô nàng quan tâm đã gây ra khá nhiều bức xúc, và anh chàng trở thành tâm điểm của sự thù ghét và bắt nạt. Và rồi khi bà chị kia có người yêu, bỏ lại Laios với tình bạn đầy lừa dối, bởi trong thời gian nàng cố tán Laios, hai người hay đi chơi riêng lắm. Khi Laios hiểu ra mọi chuyện, anh buồn lắm, và cũng từ đó mà anh bớt gần gũi với người khác giới lại. Laios đã 23 tuổi, sắp ra trường, công việc của anh lại cần phải đi nhiều đến những vùng rừng núi, còn nếu ở thành phố thì lại là ở phòng làm việc, vậy nên khả năng anh gặp gỡ và yêu đương với một người phụ nữ để bước đến tình yêu là một vấn đề khó. Kể cả nếu gặp gỡ với người cùng giới, Marcille không phản đối việc này lắm bởi cô cũng thế, nhưng cô lại không cảm thấy Laios hứng thú với đàn ông lắm, sự thân thiết với Shuro cũng bởi phần tò mò về phương Đông, còn lại giữa họ cô không thấy một chút tình cảm yêu đương gì cả ( nhất là về phía Shuro, anh quá thẳng, và cô sợ Laios sẽ lại tổn thương ).
Laios cũng tự nhận biết được vấn đề của bản thân và nỗi lo lắng của hai người con gái dành cho anh, nhưng thú thật, anh không có một cảm giác gì với con người nói chung. Anh rất yêu thú vật, tất cả giống loài ( trừ hội động vật chân đầu, bởi một tai nạn đau thương liên quan đến dạ dày mà dù đã qua lâu rồi, Laios vẫn còn nhớ ). Ngành học mà anh chọn cũng là vì theo đuổi đam mê từ thuở bé của anh. Laios tự nhận rằng mình là một người không giỏi giao tiếp hay đọc không khí như em gái Falin, và vì vài đau thương thời thơ ấu, anh càng không thích ở trong một mối quan hệ với con người, bởi đối với anh nó phức tạp quá, quá nhiều thứ để một người trẻ con như anh ( theo như những lời nhận xét của cô bạn thân Marcille ) có thể hiểu và tiếp nhận. Chính Laios cũng luôn nghĩ rằng, anh sẽ chẳng bao giờ rơi vào lưới tình với bất kì ai khác, dù sao bản thân anh cũng đã chuẩn bị tinh thần sẽ ở giá suốt đời.
Đó là hồi trước, còn dạo này, Laios có vẻ đang tương tư một ai đấy, Marcille nhận định. Từ cách anh đi học chăm hơn xưa, luôn ghi chép đầy đủ bài tập ( đặc biệt là môn sinh học và vật lý, dù cô luôn thắc mắc anh trước giờ có bao giờ yêu thích vật lý đến thế đâu ) và hăng hái trong việc tham dự các buổi hội thảo sinh viên gần đây, chắc chắn là anh đã rơi vào lưới tính rồi. Cô kể chuyện này cho Falin, và cô bé coi bộ cũng hứng thú lắm. Cô bé thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng anh trai mình không còn làm Marcille lo lắng nữa, rồi lại lo khi sợ rằng, với cách nói chuyện của anh, anh sẽ lại bị tổn thương mất. Vì những điều ấy mà hai cô nàng quyết định rằng, phải tìm hiểu cho bằng được người Laios thích là ai, ít nhất thì, họ muốn tác hợp cho hai người họ, để người anh trai – bạn thân yêu quý có thể có một năm cuối đại học vui vẻ đầy hạnh phúc.
- “Marcille, tôi nói chuyện với em chút được không? Về vấn đề chuyên đề em đang viết ấy.”
- “Marcille?....Marcille, em có đang nghe không đấy?”
- “Em xin lỗi giáo sư, em dạo này có hơi mệt” – một lời nói dối trắng trợn từ một sinh viên ưu tú. Thực chất, dạo này cô nàng mơ màng bởi những suy nghĩ về người mà Laios đang thầm thương trộm nhớ. Với một người đam mê ngôn tình như cô, điều này quá sức hấp dẫn không thể bỏ qua được. Liếc nhìn giáo sư Chilchuck ở bên đang đọc đống giấy tờ, cô nàng liền tự gạc bỏ suy nghĩ về việc Laios thích giáo sư của mình. Thân hình quá nhỏ bé trông như một đứa trẻ tall-man, tính tình đanh đá như một chú mèo con ghét người, đôi khi sẽ mắng người khác bằng nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau, với cả một điều nữa, nghe đồn rằng thầy đã li dị vợ. Một người như thế, đi kèm với Laios thật không đúng. Nhưng ngoài những điều đấy ra, Chilchuck thực sự là một người thầy tốt. Thầy Chilchuck có vóc dáng bé nhỏ với đôi tai to, mắt tròn, nên mỗi khi tức giận nhìn vẫn rất dễ thương; cách giảng dạy của thầy cũng rất dễ hiểu, và những bài tập của thầy đều rất thực tế, ngoài ra, thầy còn làm rất tốt trong việc quan tâm chăm sóc người khác, trong đó có việc thầy đứng đầu hội bảo vệ quyền sinh viên đa chủng tộc của trường. Thầy lập ra hội đấy có lẽ vì, theo như những anh chị đã tốt nghiệp và các giáo sư khác kể lại, trường Thành Vàng trước kia rất ít giáo sư thuộc chủng tộc thọ ngắn, và hoàn toàn không có giáo sư tộc Half-foot luôn. Thầy Chilchuck lúc đó chuyển từ thành phố khác đến, một mình thầy vượt qua các định kiến và việc bị gây khó dễ lúc thi công chức để vào trường, rồi đến khi làm giáo sư, thầy cũng mất nhiều thời gian để có thể có được sự tôn trọng từ phía sinh viên và giảng viên. Việc là Half-foot duy nhất trong trường đường đường chính chính đứng trên bục giảng, còn tích cực tham gia vào các cuộc hội thảo, hội nghị mặc cho các định kiến, điều đó làm cho Marcille, người luôn có niềm yêu thích các chủng tộc, vô cùng ngưỡng mộ. Chilchuck thực sự là hình mẫu người thầy, người bố lí tưởng của mọi người, và nếu Laios có thân thiết với thầy trên phương diện tình yêu thì Marcille sẽ ủng hộ hai chân hai tay ngay lập tức. Bỏ qua những vấn đề của Laios, Marcille tự đập má mình một cái, “Mình nên tập trung vào việc hoàn thành chuyên đề này một cách xuất sắc thì hơn.”
-“Marcille này, thầy có một chuyện muốn hỏi, về bạn thân của em ấy, ý thầy là cậu chàng Touden...”
Laios? Cậu ta đã làm gì vậy?. Chưa kịp làm thân mà đã bị ghét rồi sao, tên này thực sự làm người khác phải lo lắng mà. Marcille bấu chặt tay nhằm giữ lại sự run rẩy của mình. Trong đầu cô, chỉ ngắn ngủi 1 giây, mà đã có hàng tá những viễn cảnh thoắt ẩn thoắt hiện. Chính mươi phần trăm trong số đấy, chắc chắn rồi, là những viễn cảnh tồi tệ nhất, Laios – cậu bạn thân ngây ngô trong sáng của cô, sẽ bị tình yêu đầu tiên, người thầy mà cô vô cùng quý mến – Chilchuck – từ chối một cách thẳng thừng; và rồi cậu ấy sẽ đau đớn, gục ngã rồi lại núp mình vào như xưa. Cô không hề muốn mối tình đầu tiên của Laios sau hơn 20 năm cuộc đời lại kết thúc như vậy. Nhưng cô lại tự giật mình, “Laios chưa hề nói cho mình biết người cậu ấy thích là ai, mình đâu thể kết luận đó là thầy Chilchuck được, thế là quá vội vã rồi.”
Chilchuck đầy hoang mang nhìn cô học trò của mình đang nhăn nhó mặt mày, đầy lo sợ sau khi nghe anh nhắc về Laios, sinh viên của anh, rồi lại thở dài đầy nhẹ nhõm. “Cô nàng này giỏi nhưng mà kì cục ghê.” Đó là suy nghĩ đầu tiên của Chilchuck nhưng anh không tiện nói ra.
- “Laios sao ạ? Thầy hỏi về cậu ấy có chuyện gì vậy ạ?”
- “Ừm, thì là dạo gần đây ấy, cậu Touden có….” – Chilchuck ngập ngừng – “…cậu ấy có đang thích ai không? Thầy thấy dạo gần đây, cậu ấy luôn có vẻ cố gắng xuất hiện ở khắp mọi nơi thầy đến, từ lớp học cho đến những buổi hội thảo, cái này thầy không đánh giá gì nhé, vì đó là một điều tốt. Một sinh viên chăm chỉ nên tham gia đủ các buổi học như vậy. Nhưng mà ấy…..”
Lại là sự ngập ngừng. Cách thầy Chilchuck khẽ nuốt nước bọt rồi tránh đi ánh mắt tò mò của cô làm Marcille càng thêm hoảng loạn. Chết thật rồi, có khi nào nó là thật, Laios thực sự như vậy sao?
- “Cậu Touden dạo gần đây còn xuất hiện ở cả quán cà phê thầy hay lui đến, và luôn ở đấy đúng vào khung giờ quen thuộc của thầy. Rồi còn cả quán ăn, hay công viên nữa. Dạo gần đây cậu ấy còn cố tặng thầy quà nữa, phải chăng, Marcille này, thầy hỏi thật nhé, cậu Touden ấy đang nhắm đến ai trong 3 cô con gái của thầy vậy?”
- “Hả?” – Sao mình có thể quên thầy Chilchuck đã có con rồi nhỉ, nhưng chắc chắn là không thể nào là 1 trong số 3 người họ được. Gu của Laios không thể bình thường như vậy được, điều đó quá là bất thường!
Nở một nụ cười công nghiệp hết sức để che đi sự hoảng loạn trong tâm, Marcille chỉ có thể rặn ra mấy chữ “Em không nghĩ là vậy đâu thầy ạ, chắc là cậu ấy quý thầy và cảm mến vì sự vươn lên khó khăn của thầy ạ. Em không nghĩ Laios có ý định gì sâu xa hơn đâu ạ.” Đó là nhưng từ ngữ ít ỏi mà Marcille có thể nghĩ ra để trấn an người thầy giáo đang lo lắng cho tính mạng của ba cô con gái của mình. Thấy thầy Chilchuck có vẻ là đã bình tĩnh lại và không đưa ra thêm nghi vấn nào nữa, Marcille liền đưa ra lời cảm ơn và lời chào tạm biệt rồi ôm sách vở mà chạy biến. Cô rất cần nói chuyện với Falin ngay bây giờ.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, vừa bước chân ra khỏi lớp học, Falin liền được chào đón bởi tiếng thở gấp gáp và khuôn mặt tái nhợt vì chạy đường dài của người yêu. Marcille là một người hay nghĩ xa và dễ hoảng loạn, nhưng để đến mức như này chắc chắn phải là một điều gì đấy kinh khủng lắm mà cô cũng không nghĩ tới.
Dìu Marcille ra khuôn viên trường, chọn một gốc cây mát mẻ xa nơi đông người, Falin liền hỏi ngay người yêu lý do mà cô phải hớt hải tới vậy.
- “Chị nghĩ là chị biết Laios thích ai rồi.” – Dừng lại một nhịp để nuốt nước bọt, Marcille quay lại nhìn thẳng vào mắt Falin – “Laios ấy, cậu ta đang cố gắng tán tỉnh thầy Chilchuck!”
- “Hả thật sao, chị chắc chứ!?”
- “Một trăm phần trăm!” – Lời khẳng định chắc nịch đến từ nàng Elf.
Sau đó là một cuộc nói chuyện dài để cô thuận lại cuộc gặp của mình với thầy Chil cho nàng Tall-man nghe. Nhìn cách mắt Falin mở to đầy suy nghĩ, rồi khuôn mặt hết đăm chiêu như đang cố nhớ lại một điều gì đấy, rồi sau đó là cái đưa tay che miệng cũng đôi mắt long lanh, khuôn mặt khẽ ửng đỏ, có lẽ là cô cũng nhận ra rồi. Anh trai mình thực sự yêu thầy giáo của họ, và đó còn là một Half-foot, và là một người đã li hôn, và là một người cha. Đúng là Laios rồi, đối phương của anh cũng không bình thường. Và giờ hai cô nàng sau khi đã trải qua kết luận, bước tiếp theo chính là hỏi thẳng chủ thể của câu chuyện, một phần là để khẳng định lại giải thiết của họ, một phần là, từ tận thâm tâm, họ cũng muốn giúp đỡ Laios.
- “Không biết giờ này anh ấy đang ở đâu nhỉ? Thường thì em thấy anh Laios hay kể là sẽ đi tìm tư liệu sinh vật vào tầm này, nhưng tìm ở đâu thì anh ấy không nói cho em.”
- “Lúc nãy thầy Chilchuck có kể với chị là Laios hay canh lúc thầy đi cà phê hay đi ăn để diễn cảnh vô tình gặp mặt. Chiều nay thầy cũng có hỏi chị có muốn đi cà phê lúc 5 rưỡi ở quán “Hầm ngục” để nói chuyện chuyên đề tiếp….Bây giờ là mấy giờ ý nhỉ?”
- “5 giờ 15 phút. Đừng nói là anh Laios ra quán đấy nhé.”
- “Chỉ có cách tự đi kiểm chứng thôi. Nào đi thôi Falin, chúng ta phải đi xác thực chuyện này ngay trước khi cậu ta dọa thầy Chil đến chết. Nếu cứ như thế này thầy sẽ tưởng cậu ta là mấy tên bám đuôi biến thái mất.”
Quả thực không nằm ngoài dự đoán, cặp đôi đã tìm thấy đối tượng Tall-man cao to tóc ngắn, đang đeo cặp kính đen, tay cầm quyển sách vờ đọc ngồi ở góc quán, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể nhưng nhìn là ai cũng đoán được tên này ở đây với ý định thăm dò ai đấy. “Quá là lộ liễu, với sự tinh ý của của dân Half-foot, thầy ý nhận ra phút mốt là đúng rồi! Mình cần phải can thiệp ngay trước khi cậu ta bị cảnh sát tóm vì tội bám đuôi mất!” Nghĩ là làm, Marcille kéo tay Falin đến thẳng chiếc bàn trong góc mà Laios đang yên vị. Nhìn thấy người quen đang đến chỗ mình, Laios không khỏi hoảng loạn vì nhận ra bản thân đã bị bại lộ. Sự bối rối không biết nói gì càng thể hiện rõ khi Marcille và Falin kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu sinh viên kia.
Sau khi gọi xong hai món nước, trước khi thầy Chilchuck đến và nhìn thấy ba người, Marcille quyết định đánh thẳng vào trọng tâm luôn.
- “Nè Laios, tớ hỏi thật nhé, cậu thích thầy Chilchuck đúng không?”
- “KHÔNG HỀ!” – Một âm lượng quá mức, lời đáp trả quá nhanh, khuôn mặt, à đâu, cả người đều quá đỏ. Chắc chắn rồi, cậu ta rất thích.
- “Cách cậu phản ứng đã khẳng định hộ cậu rồi đấy, đừng giấu nữa. Nào kể cho bọn tớ nghe đi, chuyện này bắt đầu từ lúc nào vậy?”
Nhận thấy mình chẳng thế giấu diếm thêm nữa, cùng với việc phải đối mặt với ánh mắt dò hỏi của cô bạn thân Elf và khuôn mặt đầy háo hức của em gái, Laios đành phải thở dài, bắt đầu kể hết mọi chuyện.
Nó cũng không có gì quá đặc sắc. Tất cả bắt đầu khi Laios muốn viết khóa luận tốt nghiệp, lấy chủ đề là các con quái cổ đại và lợi ích dinh dưỡng của chúng, nhưng có vẻ các giáo sư khác đều cho đó là điên rồ. Ai lại đi ăn chúng chứ, đó đều là phản ứng của họ, và tất nhiên là nguồn tài liệu mà họ đưa cho anh cũng rất ít, và nó chẳng giúp đỡ mấy. Laios muốn thử ăn chúng, cái gì mình trải nghiệm rồi viết nó mới chuẩn, nhưng kiếm được ở đâu, anh không biết. Trong lúc hoạn nạn, thầy Chilchuck đã xuất hiện và giới thiệu cho anh ông bạn già của mình – Senshi – một tay đầu bếp kì quặc, có sở thích lang bạt khắp nơi để nấu quái vật. Với bề dày kinh nghiệm của mình, Senshi, cùng với sự giúp đỡ thêm rất nhiều của thầy Chilchuck, Laios đã có rất nhiều tài nguyên cho khóa luận tốt nghiệp của bản thân vào năm nay. Cảm mến trước sự nhiệt tình của thầy Chilchuck, tình cảm bắt đầu nảy sinh lúc nào không hay.
- “Đơn giản vậy thôi sao? Cậu chắc cảm giác đấy của cậu là yêu chứ, ngộ nhỡ cậu nhầm tưởng cảm giác yêu mến biết ơn với yêu thì sao?”
- “Lúc đầu tớ cũng nghĩ như vậy đấy,” – Laios thở dài, toan uống ngụm nước lớn – “Nhưng khi ở gần thầy ấy, tim tớ lại đập mạnh hơn, mạnh đến độ thầy ấy nghe được. Nhiệt độ cơ thể tớ cũng tăng, rồi thì cảm giác muốn được ở bên thầy ấy nhiều hơn, muốn được biết thêm nhiều hơn nữa tăng dần..”
- “Vậy đó là lý do anh mới đi theo thầy đến những quán quen sao. Nhưng cách làm của anh có vẻ đang làm thầy Chilchuck thấy dè chừng đó.”
Nhìn cách Laios từ từ ụp mặt xuống bàn, thái độ rầu rĩ của anh làm cho cô cảm giác nếu như Laios có đôi tai giống chó, thì nó đang cụp xuống hết cỡ để che đi khuôn mặt u sầu, không buồn lúc lắc lấy một giây. Nhưng biểu hiện đấy chẳng kéo dài lâu, Laios bật dậy trước sự ngạc nhiên của hai cô gái. Như một chú chó đánh hơi thấy món đồ yêu thích, ánh mắt háo hức đầy đam mê của anh lặng dõi theo bóng hình bé nhỏ của một người vừa bước vào trong quán.
Chilchuck không ngờ mình sẽ gặp ba người học sinh của mình ở quán cà phê quen như này. Lúc đầu khi thoáng nghe thấy âm thanh của họ, đặc biệt là Laios và những lời thú nhận của anh, Chil cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Bước vào và vờ như mình không nghe thấy gì, hay lặng lẽ bỏ đi để người ta thất vọng? Kì thực lúc này chính là một trong những khoảnh khắc đưa ra lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của Half-foot, bởi chính thầy cũng chẳng biết được tình cảm của mình với cậu học trò là như nào. Có quý không? Có. Có yêu không? Không biết. Nghĩ theo hướng nào, lương tâm người làm nghề vẫn thấy thật sai trái. Tình cảm giữa học sinh và giáo viên là thứ tình cảm cấm kị mà những người làm nghề giáo luôn phải tự ngẫm mỗi khi quyết định đặt chân lên giảng đường. Nhưng đấy là của những năm chưa phải đại học. Đại học là nơi mà con người ta thoải mái tự tin thể hiện bản thân, cũng như tình cảm, và tình cảm yêu đương ở cái chốn này không cần phải giấu diếm, bởi ai cũng biết rằng, ngoài quan hệ thầy trò ra, thì sinh viên cũng không khác một người đồng nghiệp trẻ tuổi đối với giảng viên cho lắm.
Gạt qua vấn đề đạo đức, đến vấn đề tình cảm, Chilchuck thực không có nhiều vấn đề với việc yêu đương người cùng giới nhưng khác chủng tộc cho lắm. Có một bí mật mà thầy luôn giấu, đó là Chil đã từng có khoảng thời gian thân mật với Senshi, ngắn thôi, trong khoảng thời gian tuyệt vọng sau cuộc li hôn với vợ cũ. Nhưng bảo để đáp lại tình cảm yêu đương, Chil không chắc. Có lẽ sau cú sốc hôn nhân kia, gã Half-foot bé nhỏ khó có thể tiếp nhận thứ tình cảm mới. Đau đầu vì những suy nghĩ chồng chéo lên nhau ở trong đầu, theo thói quen Chilchuck vẫn mở cửa bước vào quán cà phê vào 5 rưỡi chiều. “Mình nghĩ mình nên có cuộc nói chuyện trực tiếp với cậu Touden.”
- “Ôi không thầy ấy vừa nhìn qua chỗ này, tớ nghĩ với thính giác nhạy bén của thầy Chil, thấy ấy đã nghe hết những gì tớ thú nhận rồi. Giờ tớ phải làm sao đây Marcille, Falin?”
- “Đâm lao thì phải theo lao thôi, cố lên Laios!”
Đập thật mạnh vào tấm lưng to cao của người bên cạnh, Marcille mong là mình sẽ tiếp thêm xíu gì đấy cho cậu bạn. May mắn, lòng dũng cảm, cái gì cũng được, miễn là giúp cho cuộc tình này thành công.
- “Em nghĩ là thầy Chilchuck sẽ hiểu cho anh thôi. Dù sao anh cũng chỉ còn có nửa năm nữa là ra trường rồi, thầy sẽ không phải lo về vấn đề nảy sinh trong trường nữa!”
- “Hay nhỉ, mấy cô cậu tự kết luận là tôi sẽ đồng ý luôn rồi sao?”
Sau câu nói đó là âm thanh hoảng loạn của cả ba người vang lên cùng một lúc. “Thầy ấy thực sự rất nhẹ nhàng, mình không nghe thấy tiếng thầy lại gần luôn mà, như mèo vậy!”. Vừa nghĩ thầm trong đầu, Marcille vừa lặng lẽ lau đi vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.
- “Cho tôi ngồi cùng nhé, tôi có chuyện muốn nói với cậu Touden đây, được chứ?”
- “VÂNG THẦY CỨ TỰ NHIÊN Ạ!” – Âm lượng lớn quá mức cần thiết, Laios thực sự đang rất lo lắng.
- “Tôi có nghe thấy ở ngoài kia, có ai đó nói rằng mình đang cố tiếp cận tôi theo hướng tình cảm đúng không?”
Biết trước rằng bản thân đã bị bại lộ từ trước, Laios vẫn không khỏi sợ hãi khi đối mặt với người thương. Một phần là anh khó thể giữ bình tĩnh được mà muốn nắm tay thầy, ai lại chả khó chịu khi trước mặt là một chú mèo đáng yêu nhưng chỉ được nhìn chứ không được chạm? Một phần nữa, trường hợp mà Laios thực không muốn trải nghiệm, chính là bị từ chối. Mối tình đơn phương đầu tiên của anh.
- “Vậy là thầy nghe thấy hết rồi đúng không ạ, tất cả những gì em nói ấy.”
- “Không hẳn là tất cả” – Một lời nói dối, còn tại sao, thầy cũng chẳng rõ, có lẽ Chilchuck đang mong một điều gì đấy trực tiếp hơn – “Cậu Touden có muốn nói lại cho tôi nghe không?”
Nhìn biểu cảm ngượng ngùng và khuôn mặt đỏ tấy của cậu Tall-man đối diện, trong đầu người thầy giáo bỗng nảy ra một ý nghĩ “Hay cho cậu ta một cơ hội nhỉ?”. Tự cảm thấy bản thân mình có chút khốn nạn nếu như sử dụng đối phương làm thứ để chữa lành bản thân như cách thầy từng làm với Senshi, nhưng không hiểu sao Chilchuck lại không ngừng được mà muốn trêu chọc thêm cậu học trò. Có lẽ mình cũng muốn có gì đó…
- “Lúc nãy em có thú nhận với Marcille và Falin rồi, nhưng mà em chưa bao giờ nói trực tiếp với thầy…”
Cảm thấy rằng tốt nhất nên để hai người ở riêng với nhau, Falin liền kéo tay Marcille, tiện cầm theo nước của cả hai sang bàn bên cạnh. Ngồi ở đây là quan sát được rồi. Bỗng cô thấy anh trai mình đứng phắt dậy, rồi quỳ một gối xuống trước mặt thầy Chilchuck.
- “Thầy làm người yêu em nhé?”
Có hơi quá nhanh rồi không!? Thầy Chilchuck trong phút giây ấy đã cứng đờ người lại, rồi từ từ, màu đỏ bắt đầu lan dần dần lên khắp khuôn mặt của thầy. Nhìn khuôn miêng lắp bắp đang cố phát âm ra chữ “tên đần” của thầy mình, Falin vừa cười thầm vừa cố bịt miệng người yêu đang không kìm chế được mà hét lên hạnh phúc. Phong cách đánh trực diện, nói thẳng của anh trai mình đôi khi cũng hiệu quả nhỉ.
END.
