Work Text:
“Ông xã,” một ngày nọ House nói trong lúc cả hai đang ăn trưa, “mình thật sự cần đặt ngày đó.”
“Ông xã?” Wilson nhướn một bên mày.
“Em yêu? Cục cưng?” House với tay ra tính trộm vài miếng khoai tây chiên.
“Tôi chấp nhận ông xã vậy,” Wilson quyết định, đập tay gã đi. “Chúng ta phải đặt ngày cho cái gì?”
House há hốc mồm vẻ bi kịch, một tay gã đặt lên ngực. “Anh không thể tin là em quên đó.”
Wilson không chắc anh có muốn biết hay không. Nhưng như một thằng ngốc, anh vẫn hỏi. “Gì?”
“Anh không hiểu sao anh lại ngạc nhiên nữa,” House sụt sùi. “Em thậm chí còn không cho anh đeo nhẫn.”
À.
“House, chúng ta không có thật sự đính hôn.”
“Em đã cầu hôn! Lại còn ở ngay chỗ công cộng.”
“Anh có nói có đâu. Vả lại, nó có hơi.” Wilson nhận ra ngay khi anh nói ra. “Ngược thứ tự nữa.”
“Có! Giờ tôi nói có đây. Tôi đeo nhẫn được chưa?”
“Cái nhẫn cưới của người bà đã mất của tôi á?”
“Đó là nhẫn cưới của cậu. Tôi ở ngay đó lúc cậu kết hôn với Bonnie nhé.”
“Okay, được. Tàn dư cuối cùng của cuộc hôn nhân thứ hai của tôi, anh muốn cái đó chứ gì?”
“Nó thật sự là người đẹp mà.” House nhún vai và bày vẻ mặt cún-con-mắt-long-lanh với anh.
Wilson cau mày. “Tôi tưởng anh cuối cùng cũng thừa nhận với Nora là toàn bộ mọi chuyện chỉ là để làm chuyện đó với cổ rồi chứ.”
“Ờ, đúng. Cổ nghĩ tôi là thằng khốn. Tôi không nghĩ chúng ta nên mời cổ đến lễ cưới.”
“Chúng ta sẽ không có lễ cưới!”
“Tôi không thể tin được là cậu lại tàn nhẫn đến nhường này. Bộ cậu lo tôi sẽ biến thành một cô dâu yêu quái à?” House lại thử chôm đồ ăn.
“Và nhiều thứ nữa.” Wilson để House trộm lần này; gã có thể tiếp nhận thêm chút rau xanh vào chế độ ăn con nít của gã.
“Chỉ là một buổi lễ nhỏ thôi. Thân mật. Trong nhà nguyện của bệnh viện.”
“Anh vô thần mà,” Wilson nhắc gã nhớ, và rồi nhận ra lại một lần nữa anh đang tập trung vào nhầm thứ rồi. Và để House lại lần nữa kéo anh vào một trong mớ bòng bong điên rồ nho nhỏ và rối tung rối mù của gã.
Họ sẽ, anh quyết định, chắc chắn không kết hôn.
----------------------------------------------
“James Wilson, con có hứa sẽ lấy người đàn ông này làm…”
Được rồi, họ có vẻ đang kết hôn. Anh không chắc làm cách nào chuyện này lại xảy ra. House cứ kéo dài chuyện này – dù nó có là gì đi chăng nữa – suốt mấy tuần nay, và họ đã đặt ngày, và mời mọi người, và bằng cách nào đó giờ anh đứng đây trong một bộ vét và họ còn có cả canapés.
Câu “Con có” được anh nói ra gần như theo phản xạ – đây cũng không phải lần đầu anh kết hôn – và thay vì cảm giác đầy hy vọng ủy mị thông thường mà anh liên hệ với những từ đó, lại là một cảm giác gì đó lặng lẽ hơn. Có gì đó về chuyện này cảm giác – chà, cảm giác đúng đắn.
“Gregory House, con có hứa sẽ lấy người đàn ông…”
Và bỗng dưng Wilson đông cứng người. Bởi vì bây giờ chính là khoảnh khắc đó, chính là lúc House sẽ nói cái gì đó sắc bén, và sỉ nhục tất cả mọi người vì đã tới, và anh chắc chắn trăm phần trăm rằng nó sẽ xảy ra và anh không muốn thế.
Mắt họ chạm nhau và Wilson thấy bản thân mình dưới cùng sự soi xét mà House sẽ thường dành cho kết quả xét nghiệm của bệnh nhân – khi mà não gã đánh giá chính xác chuyện gì đang xảy ra, nhìn ra sự thật ẩn nấp bên dưới những chi tiết nhỏ bé mà người khác có thể bỏ lỡ. House biết chính xác anh đang suy nghĩ điều gì.
“Con có,” House nói.
Wilson cùng một lúc nhận thức được vài thứ: rằng ít nhất một trong số quan khách đã há hốc (anh đoán là Cuddy), âm thanh không thể lẫn đi được của một tờ tiền gấp lại được chuyền tay (anh đoán Foreman đã cá với Chase rằng họ sẽ không tiếp tục đám cưới này, dù Taub có thể cũng đã tham gia vào vụ cá cược này), và nụ cười bẽn lẽn nho nhỏ trên gương mặt người chồng mới của anh.
Anh chưa từng nghĩ anh sẽ kết hôn lần nữa. Chưa từng nghĩ anh sẽ mạo hiểm lần nữa.
Đây có lẽ là tình huống khả thi duy nhất mà anh có thể thấy bản thân với một chiếc nhẫn lại lần nữa được đeo lên ngón áp út của mình, và anh tự hỏi liệu House có biết trước anh – đã thấy điều gì đó trong lời cầu hôn giả tạo và đầy kịch tính mà anh thậm chí còn không nhận ra ở chính mình.
“Đừng nghĩ nữa,” House thì thầm, và hôn anh.
