Work Text:
"Cầu mong Mẹ Gaiathra nhắm mắt ba lần vì con;
Để huyết mạch của con chảy mãi,
Hành trình luôn được an nhiên,
Quỷ kế sẽ không bao giờ bị vạch trần."
Chào mừng đến với thế giới bi thương này, Kakavasha.
I.
Kakavasha thường mơ về những ngày nó còn bé, những ngày nó được gọi là Kakavasha; là Kakavasha của hàng đêm say ngủ trong vòng tay chị, an toàn giữa vòng tròn bảo vệ của thị tộc, và Avgin trong tâm trí nó luôn không ngừng trốn chạy khỏi sa mạc vô tận, nóng rát bỏng da bỏng thịt.
Để rồi khi giật mình tỉnh giấc; nó nhận ra biết bao lần suýt chết cóng bởi cái lạnh lẽo đến rét căm của buồng giam, bốn bức tường giam lỏng nó cùng những nô lệ khác chung số phận. Xích xắc gông cùm vang lên lách cách khi nó di chuyển. nuốt nghẹn cơn đau lưng chừng vòm họng, Kakavasha tội nghiệp vo tròn lấy bản thân đầy rẫy vết thương; bầm dập tứa máu hay sứt sẹo rách toác, nó chẳng còn thì giờ đâu mà để tâm. Điều nó có thể làm chỉ đơn giản là cố gắng thu mình gọn lỏn giữa hốc phòng, dẫu cho thừa biết rằng khi mặt trời một lần nữa ló dạng sau khung sắt bé tẹo kia, nó sẽ tiếp tục bị ném lên sàn đấu, mua vui cho lũ khán giả lắm tiền; hoặc sống, hoặc chết, với số hiệu 35.
Nó ngất xỉu, ngụp lặn trong hàng ngàn hàng vạn mảnh kí ức vỡ nát thuở ấu thơ, rồi lại một lần nữa bừng tỉnh với cơn đau âm ỉ cấu nghiến lấy cả cơ thể và linh hồn. Kakavasha nát nhàu dưới gót giày những kẻ đốn mạt hám tiền, bị bán rẻ chỉ với 60 đồng Tanba; hiện thực tàn nhẫn và đắng cay đến độ nó cứ ngỡ mình chưa từng được Mẹ Gaiathra Ba Mắt liếc nhìn, và may mắn cũng chưa từng mỉm cười với nó như cái cách mẹ đã đặt tên cho nó – Kakavasha, là Kakavasha, đứa con được Đất Mẹ Gaiathra ban phước.
Nó ước mình chết đi; như cái cách những tộc nhân Avgins khác (và cả chị gái) đã chết tức tưởi giữa màn khói lửa bất chợt bùng lên hừng hực, dưới lưỡi dao sắc lẹm của Katica, và dưới ánh nhìn trống rỗng tàn độc của những kẻ mặc vest đen. Kakavasha đáng thương; nó ước mình chưa từng được sinh ra, chưa từng đến với thế giới này cùng ân điển của Đất Mẹ Gaiathra. Cơn mưa là khởi đầu cuộc đời, là khoan dung và ân huệ, là thứ đã chở che cho nó, rồi cũng sẽ trở thành một điểm kết thúc mà nó luôn tìm kiếm cho quãng đời ngắn ngủi bất hạnh ấy. Nó ước mình được vùi thây giữa cát vàng cùng sa mạc bất tận, đất đá cằn cỗi quê nhà sẽ ôm lấy nó; để nó gặp lại chị gái, chìm giữa hơi ấm của cha mẹ,...
Phải, rồi chúng ta sẽ gặp nhau dưới bầu trời cực quang của Kakava.
“Này, xin chào. Cậu bạn nhỏ, tên ngươi là gì thế?”
Vàng kim.
Vàng kim rực rỡ, rọi sáng, che lấp đi bóng tối bấu víu sau lưng đứa trẻ xấu số. Song sắt giăng đầy qua đáy mắt nó phút chốc phân rã thành tro tàn, bốn bức tường đơn điệu đổ nát; qua bả vai người nọ, Kakavasha thấy xác thịt nhũn nhão chỉ còn lõng bõng máu tươi tanh nồng. Rồi thứ gì đó đột ngột che đi tầm nhìn, ngăn nó chứng kiến thêm cảnh tượng ghê người đến gai óc kia. Bàn tay đối phương ấm sực, là nhiệt độ thuộc về một cơ thể sống; Người bao bọc lấy nó trong vòng tay.
“Trẻ ngoan thì không được tò mò đâu nhé.”
Người thầm thì, êm dịu tựa lời hát ru. Kakavasha chôn cả khuôn mặt lấm lem đất cát vào hõm cổ Người, lọn tóc xám bạc cọ cọ chóp mũi nó ngưa ngứa. Cẳng tay gầy còm nhẹ bẫng, không còn xiềng xích trói buộc; nó cẩn thận nắm lấy vải áo trắng tinh, lại thả ra ngay. Máu đỏ rớm rỉ từ vết thương trên người nó đang dây lên chiếc áo sạch sẽ trông có vẻ vô cùng đắt tiền này. Nó đủ lớn và đủ nhận thức, cự quậy muốn giãy ra. Vậy mà Người vẫn cứ ôm cứng nó chẳng hề lung lay. Từng cử chỉ nhẹ nhàng tỉ mỉ, chưa từng động phải chỗ đau của nó lấy một lần. “Shhh, ngoan nào. Mọi thứ ổn rồi.” Người vẫn thì thầm như thế, Kakavasha dù có kiên cường đến đâu, cũng không thể ngăn khóe mắt cay xè.
Dịu dàng, quá đỗi dịu dàng. Tại sao lại phải dịu dàng đến thế chứ?
“Kakavasha.” Cuối cùng, nó nghe giọng mình vọng về từ chốn xa xăm, khản đặc khát khô; “Là Kakavasha ạ.” Người khẽ nghiêng đầu, đổ đầy vào tầm mắt nó một màu vàng sóng sánh hệt mật ong chín mùi, ngọt ngấy gắt cổ. Nó lại chẳng lấy làm lạ lẫm, như thể nó đã nằm lòng thứ sắc độ ấm áp này cả trăm Hổ Phách Kỷ trước đó, trước thời khắc nó được sinh ra đời. Hoặc có lẽ vì Người đem đến cảm giác an tâm lạ thường, nó biết rằng mình hoàn toàn có thể đặt niềm tin ở Người.
“Ồ, đứa trẻ được Gaiathra ban phước, hửm.”
“Thế, còn ngài. Tên ngài là?”
Khóe miệng duyên dáng cong lên độ cung rất nhỏ, và Kakavasha thề; đó là nụ cười đẹp nhất trần đời.
“Người đời hay gọi ta với cái tên Akivili. Mà, ngươi có thể gọi ta là Caelus, cũng chẳng sao.”
Trời lồng lộng nổi gió, chìm nổi phía trên vòm mây phủ tầng tầng lớp lớp dày đặc mà xám xịt, Kakavasha mơ hồ nhận ra cả một quân đoàn chiến hạm thấp thoáng. Người để lại nó bơ vơ trên mỏm đá mòn vẹt, rồi đến tận lúc nó hốt hoảng nhận ra, hình hài phàm nhân thuộc về vị Aeon vốn dĩ đã chết từ rất lâu về trước ấy, cứ thế mà chậm rãi tan biến cùng cơn giông đang dần kéo đến.
“Akivi— Caelus! Không, ngài đi đâu—”
“Kakavasha.” Bàn tay trong suốt luồng vào mái đầu nó rối bù, nhẹ nhàng vuốt ve như đang dỗ dành. Nụ cười ấy, rốt cuộc cũng in hằn khóe mắt.
“Ta đã chết. Nhưng, hãy tìm ta, hãy tìm Khai Phá.”
Ta là Khách Vô Danh, ta là đường ray bạc. Hãy tìm ta giữa biển ngân hà ấy, nơi vũ trụ tận cùng có một đoàn tàu không ngơi nghỉ, đem theo trái tim ta chu du đến điểm cuối sinh mệnh này, Kakavasha.
Kakavasha ngã khuỵ trên nền đất, cơn nức nở ứa nghẹn lồng ngực đứa trẻ. Bên tai nó, chỉ còn lại âm thanh động cơ từ phi thuyền.
II.
[Theo đường dây nóng Pier Point, đã có bước đột phá lớn trong vụ án Egyhazo Aventurine gây chấn động, nghi phạm hiện đã bị bắt giữ.
...]
Rè..., rè,...
[Nghi phạm trong vụ án này đến từ Sigonia-IV, là một trong những người may mắn sống sót sau [Vụ Diệt Chủng Katica – Avgin Lần Thứ Hai], hơn nữa còn không có Giấy Phép Du Hành Tị Nạn Hành Tinh...
Dưới sự chỉ đạo của Diamond – người đứng đầu Bộ Phận Đầu Tư Chiến Lược, công ty đã sắp xếp thỏa đáng cho anh ta trên tinh thần của Hiến Chương, cũng sẽ tiếp tục tiến hành điều tra để xác nhận thêm động cơ phạm tội của nghi phạm.
...]
Rè,... rè,...
_
Dưới sự tác động của [Hư Vô], Aventurine đã thấy được rất nhiều thứ; rất nhiều: về những tháng ngày thơ ấu trên hành tinh Sa Mạc Sigonia-IV – mắt bão hoang tàn tĩnh mịch nằm giữa điểm giao nhau của ba tinh hệ lớn, về những đêm đen guồng xích đằng sau cánh cửa phòng giam dành cho nô lệ, về cái khoảnh khắc gã bị đám man rợ chèn ép đóng dấu mã sản phẩm như một món hàng có mức trị giá chỉ vỏn vẹn 60 Tiền Đồng Đỏ, sau đó lại vực dậy từ đống vụn vỡ quá khứ với hai trận cược lớn – mà cả thảy, đều dùng mạng để đánh đổi.
“Đôi mắt đẹp làm sao. Nói cho tôi biết, chúng có phát sáng giữa màn đêm không?”
“Nếu chúng có thể, tôi chắc chắn sẽ bán chúng đi.”
Gã thấy mình trôi nổi giữa biển Hư Vô không đáy, chìm nghỉm giữa giấc mộng thuộc về IX. Ngoài gã, cũng chẳng còn thêm ai khác. Đế giày đáp lên mặt nước tĩnh lặng, gã cứ thế tiến về phía trước, không chần chừ cũng không quay đầu. Kakavasha bé nhỏ vẫn còn ở phía sau, là gã thuở bé, với ánh mắt trong vắt mà xán lạn biết bao.
“Tôi không phủ nhận điều này. Nhưng tôi tò mò là tại sao một vụ lừa đảo huy động nhiều người chấn động như vậy, lại không có một ai kiếm được lợi từ nó, bao gồm cả bản thân kẻ phạm tội?”
“Thưa quý cô, tôi đã đạt được thứ tôi muốn; bị đưa đến trước mặt cô để mở màn cho trận cược lớn tiếp theo.”
“Vậy thì hãy nói thử về vụ cá cược lớn thứ hai đi. Nói đi, lần này anh định cược cái gì?”
“Cược mạng của tôi. Tôi cá là cô sẽ không đưa tôi đến pháp trường.”
“Hmm,... vậy anh muốn có được gì?”
“Tôi muốn Lanor của các người đến gặp tôi. Tôi có điều muốn nói.”
Bóng lưng thẳng tắp, hệt như cái ngày gã quyết định rũ bỏ mọi thứ từng thuộc về miền kí ức gã ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ quên được; cùng với bộ quần áo cha để lại, chiếc bùa may bằng vàng ròng của mẹ, tình yêu và niềm tin chị gái đặt lên vai, máu thịt đồng bào hòa lẫn nỗi căm hờn với vận mệnh nghiệt ngã đưa đẩy gã đến bước đường cùng. Tất cả, tất cả đều được Aventurine cất giấu gọn ghẽ trong chiếc hộp khóa trái, chôn vùi đâu đó dưới phần đáy trái tim, để nó khỏa lấp khoảng trống rỗng tuếch hẵng còn kết vảy.
“Sau đó thì sao?”
“Tôi muốn tiền.”
“Không phải chỉ đơn giản như vậy chứ?”
“Đơn giản vậy đấy; ba mươi đồng Tanba, cái giá cho nửa mạng sống của tôi, không hơn không kém.”
“Chỉ cần có số tiền này, tôi có thể leo lên vị trí cao hơn cô, nắm giữ nhiều của cải hơn cô... Tôi cá là cô không dám đưa cho tôi, vì thế gọi anh ta tới đây đi.”
Hố đen của IX; Aventurine thả người, để chính mình rơi vào khoảng thinh lặng mênh mông đến sởn gáy. Nhiệm vụ ở Penacony của gã xem như đã xong; những chuyện còn lại, đành phó thác cho những vị Khách Vô Danh cùng quý cô Lệnh Sứ kia vậy. Việc mà gã có thể làm ở thời điểm hiện tại, chính là kiên nhẫn chờ đợi vở kịch đến hồi kết màn, và các diễn viên tài ba chịu ngả mũ; còn gã, gã sẽ tiếp tục men theo vệt sáng duy nhất từng chớp nhoáng xẹt ngang qua quãng thời gian tăm tối nhất đời mình, tiếp tục kiếm tìm dấu vết của [Khai Phá], dẫu cho Người dường như đã bặt vô âm tín.
[Giấc ngủ chính là màn diễn tập của cái chết.] Sinh mệnh vì đâu mà say ngủ? Bởi vì tất cả chúng ta, vốn dĩ vẫn chưa từng chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón một cái chết thật sự.
Vậy thì Ngài sẽ ở đâu trong điểm cuối sinh mệnh ấy? Vẫn sẽ đợi tôi dưới hình hài của loài người tầm thường, hay một lần nữa quên đi hết tất thảy mọi thứ, để phần linh hồn tinh khôi thuở nguyên sơ đây, Akivili (Caelus)?
III.
Aventurin—
“Không.”
Sao cơ?
“Không phải.” Cái lắc đầu phủ nhận, dường như gã đã phải kìm nén hết mọi sự run rẩy để Người không nhìn thấy được dao động thông qua đôi con ngươi dị sắc; “Không phải là Aventurine.”
Người đứng đó, vị trí hệt cái ngày gã chủ động tiếp cận Người bên trong gian phòng Khách Sạn Mộng Mơ; bối cảnh quen thuộc đến độ gã cứ ngỡ mình vừa bị Déjà Vu. Nhưng gã hiểu rõ rằng mình không hề mắc chứng hoang tưởng hay phát sinh phản ứng phụ sau khi tiếp xúc với [Hư Vô], và đôi mắt kia, chúng càng không thể dối lừa gã. Vì chỉ khi đứng trước Người, đứng trước Thần Linh tôn kính gã vẫn hằng mong mỏi, gã mới thật sự là Kakavasha; Kakavasha bé bỏng được Người ôm trọn vòng tay, cũng là Kakavasha đáng thương bị Người bỏ lại giữa hỗn loạn đoạ đày.
“Kakavasha.” Gần như là gằn nghiến, gã lặp lại; “Gọi tôi là Kakavasha, như cái cách Ngài đã gọi tôi khi đó ấy.”
Gã đang tỏ vẻ, gã biết. Bởi gã cũng chỉ đang cứng họng ngang bướng, đứa trẻ hư hỏng nũng nịu vòi vĩnh đối phương phải chiều theo ý nó. Gã đang lo lắng, gã rõ lắm chứ. Cũng bởi gã sợ rằng nếu mình không đanh thép hay không gắt gỏng dù chỉ chút ít, Người ở ngay gần tầm với gã đây sẽ lại một lần nữa biến thành mớ ảo mộng chẳng gom nổi thực thể tồn tại, để lại gã chới với xoay vần giữa trăm ngàn nỗi nhớ thương vụn vặt nhặt nhạnh từng chút từng chút, tồn đọng biết bao năm. Aventurine để mặc lớp vỏ giả tạo hào nhoáng đang dần nứt toác, bé nhỏ và thảm hại biết bao; lộ ra nhiều phần yếu mềm thương tổn vốn giấu giếm chẳng để cho ai chạm vào. Gã bày biện trước mặt vị Thần ấy, chẳng màng đến việc Người sẽ nâng niu lấy nó, hay sẽ bất chợt hóa thành ác mộng hung tợn, và rồi nuốt chửng cả thảy niềm tin lẫn tình yêu gã xuống vũng lầy nhem nhuốc.
Kakavasha. Xin Người, hãy chỉ thêm một lần nữa thôi, âu yếm cái tên ấy trên đầu lưỡi và rung cảm nơi cuống họng, tôi nào còn dám khẩn thiết thêm nữa đâu...
..., Kakavasha.
Và khi thanh âm cất lên giữa gian phòng lặng thinh, gã – một lần nữa – được bao bọc trong vòng tay cùng hơi ấm rất mực quen thuộc, đã bất chợt muốn òa khóc hơn bao giờ hết (dẫu gã thừa biết là mình chẳng thể nữa). Bàn tay Người khẽ khàng miết lấy gò má gã ửng đỏ, suýt xoa dịu giọng khi lắng nghe gã dồn nén nỗi đau thành tiếng rấm rứt câm lặng. Kakavasha siết lấy Người, chặt chẽ tựa một cái gọng kìm; cõi lòng nôn nao từng cơn sóng ngầm giục giã đã thôi khuấy động, như thể gã của những năm về trước từng ước ao yên bình đến khắc khoải đã tìm được bến đỗ dừng chân. Là Người chôn sâu trong vòng tay gã, là Người vùi đắp lồng ngực rỗng không, là Người khảm chặt lấy cốt tủy cùng máu huyết,...
Ôi, Caelus, Caelus của gã, thuộc về gã, một mình gã, chỉ là của Kakavasha,...
Kakavasha, không sao, không sao... Ta ở đây, ta ở đây rồi.
Nỗi cô đơn men theo những vết rạch lở loét rát buốt, chậm rãi ăn mòn, cứ thế ngày ngày gặm nhấm trái tim Kakavasha khốn khổ như thể đó là thứ mỹ vị tuyệt hảo. Gã tưởng chừng mình đã quên mất cả cách để yêu một ai đó; nhưng rồi ngay vào những khoảnh khắc gã bải hoải chẳng muốn bước tiếp vì ngày mai, Người lại xuất hiện chớp nhoáng thoáng qua tiềm thức, nhắc nhở gã; Người buộc gã phải sống, sống dai dẳng hơn bất cứ ai.
Gã buộc phải tiếp tục tiến về phía trước, dù cho có phải lục tung cả vũ trụ này, Kakavasha biết, mình cũng phải tìm cho bằng được Người.
.
.
.
Ende.
