Chapter Text
Những ngày gần đây, cả anh và gã đều bận bịu với những công việc của riêng mình, đến độ đôi ba phút gặp gỡ cũng là điều gì quá xa xỉ với cả đôi người. Trinh sát đoàn như mớ lộn xộn vì những thông tin mới về cái loại thuốc có thể đảo ngược sinh mệnh và mang người trở về từ cõi chết ấy. Cũng phải thôi, tại cái vùng đất mà sự sống là một điều xa xỉ với tất thảy những kẻ ngày ngày phải ngoi ngóp duy trì sinh mệnh mình, để rồi lại âm thầm cầu nguyện mỗi đêm để mình lại có thêm vài giây phút sống sót giữa tàn hoang của thực tại. Thế giới này đang rửa nát, nhưng những kẻ ở màn trời chiếu đất còn có thể nhìn thấy gì khác ngoài một hy vọng mong manh? Tất thảy đều thèm khát sự sống, đồng nghĩa với thứ thuốc mà anh đang nắm giữ trong lòng bàn tay. Anh hiểu rõ cái cơn khát day dứt ấy, và nó cứ âm ỉ đốt cháy từng đốt sống một sau lưng anh, chạy rần rật dưới những đầu ngón tay, thét gào, chỉ trích, hối hận, thất vọng.
Anh đang nắm trong tay mình sự sống. Sự sống đó như món đồ hộp rẻ tiền có hạn mười-ba-năm, và mười-ba-năm sau, kẻ được truyền cho cái sự sống ấy sẽ hoảng loạn đón nhận rằng cái sự sống có hạn của mình đang dần hết hạn. Mười ba. Mười hai. Rồi mười một. Chẳng mấy chốc, cái sự sống ấy sẽ chỉ còn đếm ngược lại mỗi không. Và kẻ ấy sẽ chết, như một điều hiển nhiên, như một món đồ hộp hết hạn bị vứt ra phía ngoài rìa xã hội. Hoặc đau đớn hơn, kẻ đó sẽ phải cảm nhận nỗi đau khi bị nuốt sống trong hàm của một tên khổng lồ khác, và đến cuối cùng, chẳng một mẩu xương thịt nào còn sót lại. Những kẻ được tiêm thứ sự sống kia như có một vận hạn sắp đặt, và họ chẳng có cách nào trốn thoát, đến độ anh cảm thấy những kẻ ấy thật đáng thương làm sao. Sự sống này như một án tử treo lơ lửng trên đầu, mà cứ mỗi năm, nó lại tiến gần hơn tới việc cắt đứt sợi dây sinh mệnh của kẻ ấy. Nhưng vẫn có nhiều người thèm khát thứ “sự sống đóng hộp” này, có chăng vì nó là một thứ xa xỉ. Những món đồ hộp luôn là thứ xa xỉ trong những bức tường này, vì nó tiện lợi, ta có thể sử dụng bất kỳ lúc nào ta muốn mà không sợ nó hỏng hóc, ôi thiu hay mốc meo. Dẫu cho thứ được đóng hộp đó là bất cứ thứ gì, dâu tằm, mứt nho, thịt nguội…, những kẻ thiếu thốn nó luôn thèm khát được chạm tay đến thứ mà họ không có được, và hẳn nhiên, nó là thứ xa xỉ phẩm chỉ có thể được nắm lấy bởi kẻ vốn đã thừa mứa nó trong cuộc đời. Anh cũng từng như vậy, trong những ngày quá khứ đói khát lê lết khắp vùng đất bị nguyền rủa cách xa Mặt trời kia. Nhưng rồi, khi rời xa cái đói khát và nghèo khổ ấy, anh nhận ra không phải thứ xa xỉ phẩm nào cũng đáng với cái giá của nó. Những thứ mỹ phẩm đầy chì của những quý bà khu Trung tâm đang ám hại bọn họ. Những món ăn được đóng hộp chứa đầy vi khuẩn tả khi không được giữ gìn đúng cách. Sự sống cũng vậy, và anh cảm tưởng rằng anh sắp trao thứ sự sống đóng hộp này cho một kẻ tuổi đời hãy còn rất trẻ, khiến cho sự sống của kẻ đó hẵng còn thừa mứa đến độ việc cho đi sẽ như một lời nguyền kết thúc cái mạng còm cõi của họ sớm hơn dự định.
Cái sự-sống-đóng-hộp ấy cũng dấy lên một mâu thuẫn giữa anh và gã.
Đó hẳn là một thứ mâu thuẫn ngấm ngầm, vì cả anh và gã đều không chính thức thừa nhận bất kỳ điều gì liên quan tới nó. Nhưng nếu anh và gã buộc phải ngồi xuống và bàn luận về chuyện ấy, thì đó hẳn là một trong những vùng đất cấm khiến cả hai phải chùn chân khi ghé thăm. Rồi ngày ấy cũng phải tới, và anh đang run rẩy trước cái sự thật rằng nó đã tới gần.
Anh không nghĩ bản thân mình lại hãi sợ nó đến thế - một cuộc trò chuyện về sự sống và cái chết, đặc biệt là cái chết của gã. Đây không phải là lần đầu anh và gã nhắc đến cái chết của gã, cái chết đã là người bạn đồng hành thân thiết kể từ lúc anh quyết định gia nhập nơi này, cũng không phải lần nào cuộc trò chuyện ấy cũng có thể kết thúc trong bình thản, không thiếu những lần anh và gã chẳng nói với nhau câu nào suốt gã tuần dài. Nhưng chưa lần nào, anh và gã có thể mơ tưởng tới một câu chuyện phía sau cái chết.
Liệu anh có thể trao cho gã một sự sống đóng hộp mười-ba-năm?
- Nếu tôi chết đi, em sẽ trao cho tôi huyết thanh Titan chứ?
Anh không còn nhớ rõ ràng phần trước của câu chuyện ấy đã diễn ra thế nào, anh chỉ rõ gã đã hỏi anh như thế. Có lẽ, cái chết với gã đã trở thành một thứ hữu hình hơn từ khi gã đánh mất cánh tay mình, đậm đặc, đỏ son. Nó trở thành con quỷ trong huyết quản, lăm le cuỗm đi tất thảy mọi thứ từ gã mà chẳng để lại bất kỳ cơ hội gì lại cho gã kịp cất lời phản đối. Cái chết, dẫu cho nó có kéo tới vội vã hay chậm rãi, thì ta cũng chẳng thể cản bước nó đi bằng bất cứ giá nào.
Đóng hộp sự sống cho gã trong mười ba năm sao, liệu anh có thể làm được điều ấy chăng? Nó như một câu hỏi còn bỏ ngỏ, mà bất kỳ câu trả lời nào cũng chẳng thể phù hợp để lấp đầy lỗ hổng mà nó để lại. Anh không thể đóng hộp sự sống của gã trong mười-ba-năm. Mười-ba-năm là một con số quá tàn nhẫn với gã, phải, gã chẳng còn trẻ trung gì nữa, khi cái tuổi tứ tuần đang ghé đến gần, và giờ phút trên đồng hồ dần vơi cạn. Gã đang tiến gần tới cái chết của mình hơn bao giờ hết, mà có lẽ, tất cả thời gian ở nơi này đều là thời-gian-đóng-hộp. Sự sống ở nơi này có hạn sử dụng, năm, mười, rồi hai mươi năm. Gã sống với một mức hạn định vô chừng mà chẳng biết bao giờ là ngày kết thúc, và nếu như anh có trao cho gã thêm một hộp thời gian khác, thì thứ hạn định vô chừng kia sẽ trở thành một con số có nghĩa. Anh có thể trông đợi một tương lai bình yên cạnh gã, nhưng khi hạn định tồn tại, thì cái sự sống kia bỗng dưng trở thành một đường chạy nước rút vội vã để hoàn thành tất thảy trước khi đích đến chạm chân.
Nếu anh để gã chết đi, thì cái ngày ấy sẽ là ngày hết hạn của gã. Anh liệu sẽ sẵn sàng để đón nhận một phần cơ thể mình xé toạc và rời đi cùng gã chăng? Hẳn nhiên là không, hoặc là do anh chưa phải đứng trước cái quyết định đó để mà trăn trở đến vậy. Tất cả những gì trong não bộ anh hiện giờ là gương mặt gã bên ánh nến lẻ loi, một câu hỏi chẳng thể trả lời, và rất nhiều nghĩ suy trong não bộ.
- Có lẽ?
- Có lẽ?
- Có lẽ.
Gã bật cười. Cái nụ cười gắng gượng của gã đã bán đứng tất thảy những gì gã đang nghĩ suy, như thể gã đang khát khô cả cổ và cố bật ra một tiếng cười đùng đục từ cái cổ họng đang rỉ máu không ngừng.
- Nếu đến lúc ấy em vẫn còn hận tôi vì những gì tôi đã từng làm, thì em cứ tự do trao cái hạn định mạng sống ấy cho tôi.
Gã vẫn nhìn anh, và anh vẫn nhìn gã. Giữa cái sự im lặng đến lẻ loi cô độc kia, tiếng máy phát nhạc đồ chơi của đứa bé nào đấy vang lên trong đêm.
‘Mặt đất vỡ tan, màn trời mở rộng
Mưa như lửa cháy, xác ta gỗ khô.’ (*)
(*): Lời dịch của bài hát Fine China - Lana del Rey
