Actions

Work Header

Khi bạn không hưởng ứng sinh nhật của mình, người khác có

Summary:

Tôi đã trì hoãn từ tận sinh nhật của Nguyên soái và giờ mới hoàn thành ('*゚▽゚)

Work Text:

Sakazuki thường không nhớ ngày sinh nhật của mình.

Với tôi, nó chỉ là một ngày bận rộn như bao ngày khác.

Nhưng những người xung quanh không nghĩ thế.

Thầy Zephyr thường đem tới một chiếc bánh nhỏ ngọt ngào cho anh.

Dù tôi không thích đồ ngọt. Sakazuki vẫn ăn hết.

Ông Garp sẽ tiện tay ném cho anh ấy một bịch bánh gạo. Sau đó Sakazuki sẽ đổi nó lấy trà của ông Sengoku kèm một cái bút làm quà. 

Thương hiệu bút bi mà ông Sengoku thường mua dùng rất tốt.

Kuzan và Borsalino là...không đáng mong đợi.

Cả hai đều không có tài chọn quà, vậy nên họ đã thể hiện lời chúc theo cách của riêng mình.

Ngồi ở yên sau xe đạp vượt biển trên băng khi tôi đang vội nộp báo cáo và bay qua bầu trời bằng đại bác trong khi bị bế kiểu công chúa, Sakazuki bày tỏ nguyện vọng muốn ném hai người bạn đồng hành vào miệng núi lửa.

Mặc dù nó cũng khá vui. 

Tất nhiên cuối ngày sẽ đi kèm với một hoạt động ''lành mạnh'' có thể khiến cho Sakazuki muốn đi chết vào sáng hôm sau.

Lưng đau quá lũ khốn nạn.


Năm nay có thêm hai người mới tăng thêm sự phong phú và kịch tính cho hành trình nhàm chán.

Kuzan đang đạp xe trở về Tổng bộ với mục đích bắt cóc tân Thủy sư Đô đốc thì bắt gặp hai bóng người trên biển. Một người lơ lửng trên không trung với bông hoa xoay tròn trên lưng, tay bám vào cuống một chiếc lá khổng lồ trôi trên mặt nước.

Nhiệt độ không khí giảm xuống khi anh ta nhận ra người ngồi trên cái lá là ai.

Arara~ tôi thấy rằng thằng nhóc người mới hay còn gọi là người hâm mộ cuồng nhiệt của người yêu tôi đang cướp người yêu tôi.

Mọi người ở Tổng bộ đã quen với những trận chiến quy mô nhỏ giữa các Đô đốc, bất kể thời gian, thậm chí không ai thèm nhếch lông mày khi thảm thực vật nổ tung ở cảng và biển xung quanh đóng băng.

Không sao không sao, đã có tân nhiệm Thủy sư Đô đốc giải quyết rồi. Thấy không, dung nham đã đốt cháy cả băng và cây cối, giờ những người lính hàng hải già có sở thích chăm cây có thể lấy đá nham thạch về miễn phí.

Đến trưa, một trận chiến nữa lại nổ ra trong phòng làm việc của Thủy sư Đô đốc.

"Saka-kun~ tôi tìm thấy một quán ăn mới mở có chất lượng không tệ~ bạn sẽ đi với tôi chứ?"

"Anh Sakazuki, tiệm Ramen vừa cập nhật hương vị mới, tôi nghĩ anh sẽ thích."

Khoảnh khắc hai Đô đốc bước vào phòng và đồng thời lên tiếng, Sakazuki đã có linh cảm không tốt.

Quả nhiên  một phút sau Tổng bộ phải hứng chịu một trận chùm laze ánh sáng với mọi thứ lơ lửng trong môi trường vô trọng lực.

Dưới sự khiển trách cứng rắn (nắm đấm dung nham) của Sakazuki, cả ba vị tướng chọn ăn ở căng-tin.

Bếp trưởng rất tinh tế nhớ ngày trọng đại và tặng Thủy sư Đô đốc một chiếc bánh nhỏ.

Những người lính run lẩy bẩy không dám lại gần do áp suất căng thẳng tỏa ra từ hai Đô đốc: Bếp trưởng quá dũng cảm!

Thấy rằng đã dành quá đủ thời gian cho đồng nghiệp rắc rối của mình, Sakazuki quyết định nhận lời mời ăn tối của hai tiền bối.

Cuối cùng tôi cũng có chút bình yên cho mình.

...

Hoặc là không.

Chết tiệt!

Series this work belongs to: