Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2021-01-06
Words:
16,445
Chapters:
1/1
Comments:
19
Kudos:
43
Bookmarks:
6
Hits:
460

Một bước

Summary:

Một bước là khoảng cách giữa Du Lượng và Thời Quang.

Notes:

mọi ván cờ được nói đến trong đây phần nhiều là mình chế, ai biết chơi cờ vây thì bỏ qua giúp mình nha...xin hãy thông cảm cho con người giờ vẫn đang làm các bài tập atari, và mới học định thế nên...mình xin lỗi trước! 🙏🙇

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

●○

Luôn có một khoảng cách vô hình giữa Du Lượng và Thời Quang. 

Lần đầu nhận ra điều đó là khi cậu chơi ván cờ thứ hai với cậu ấy. Rồi có lẽ từ lúc đó Du Lượng đã bắt đầu chạy. Cậu chạy trên con đường cô độc của một kỳ thủ thực thụ, với bàn cờ và quân cờ đen trắng làm bạn, mục tiêu là ánh sáng dẫn đường. Tất cả chỉ để rút ngắn khoảng cách đăng đẳng giữa cậu và Thời Quang.

 

Nhưng mọi chuyện bị đảo ngược từ ván cờ thứ ba. Bóng dáng thần cờ năm ấy Du Lượng ngỡ mình có thể đã được hạnh ngộ cứ như không tồn tại. Thời Quang chơi cờ như một người mới, và trình độ của cả hai thì vẫn xa xôi như năm xưa. Nếu cậu ấy quả thật là một kỳ thủ thiên phú, kết quả ván đấu chỉ cho thấy cậu ấy chẳng muốn dính dáng gì đến Du Lượng, sau cùng chỉ một mình cậu tự xem đây là đối thủ của đời mình. Nếu ván cờ thứ ba thực sự là trình độ của Thời Quang, vậy sáu năm qua cậu đã đuổi theo một ảo ảnh? Đáp án nào cũng thật đau lòng.

“Tôi đã đau lòng đến khóc đấy.” Du Lượng nói, đặt một quân cờ khai phá địa bàn của ở góc của Thời Quang.

Thời điểm bây giờ đã là năm năm kể từ trận đấu đó, Du Lượng và Thời Quang đã cùng nhau chơi cả trăm, ngàn ván cờ.

“Sao tôi không thấy?” Thời Quang nói, xòe quạt và quạt cho mình. Mỗi khi bí nước đi thì cậu ấy toàn như thế.

“Vì tôi quay đi rồi. Mà bảo này, cậu cứ nghĩ không ra hướng giải quyết mà quạt quạt như vậy thì đối thủ của chúng ta sẽ biết đó.”

Thời Quang lúc này lại đặt xuống một quân cờ, rồi nói: “Dạ thiếu gia để em thoải mái chút, đấu với người ngoài tôi biết đường đóng kịch mà, chỉ với cậu thì tôi mới thảnh thơi được thế này.”

Du Lượng mỉm cười. Quả thật từ ván cờ thứ ba đến giờ, Thời Quang tiến bộ đến không thể tin nổi. Trong nước cờ của Thời Quang rõ ràng có sự ảnh hưởng của người ấy, nhiều nước đi thâm sâu khó đoán tựa như thần cờ một thời khiến Du Lượng chấn động tâm can, làm giới cờ vây nghiêng mình ngả mũ.

 

●○

Cứ đến ngày mồng năm tháng năm, Thời Quang sẽ biến mất. Bất kể hôm ấy có kỳ thi đấu gì, quan trọng đến thế nào cậu ấy cũng sẽ biến mất, bảo rằng có công việc riêng. Cũng may là các giải đấu lớn đa phần không rơi vào ngày đó. Có đôi lúc Du Lượng cũng thắc mắc và hỏi thì chỉ nhận được sự ngập ngừng và lời khất lại sau này.

Sau này đến lúc thích hợp, tôi sẽ kể cậu nghe.

Nghe có vẻ buồn cười, nhưng Du Lượng cảm giác so với bất kỳ người nào khác, hình như cậu biết chuyện gì đã xảy ra.

Giải Vi Giáp ba năm trước diễn ra vào ngày mồng năm tháng năm, sau đó thì Thời Quang đã xin nghỉ cờ vây. Ban đầu nghe Hồng Hà nói vì chuyện tình cảm nên Du  Lượng cảm thấy giận lắm, vì cờ vây với cậu là tín ngưỡng, còn với Thời Quang thì là gì? Nhưng sau đó cậu lại chẳng nghĩ đó đơn thuần chỉ là chuyện tình cảm. Nhớ lại, một hôm cuối hè ba năm trước, cậu lên trang Weida Online và thấy account của Chử Doanh hiện chữ “Tài Khoản Đã Bị Xóa”. 

“Sao cơ, ý cậu là vì Chử Doanh mà năm nó Thời Quang đòi bỏ cờ vây?” Hồng Hà hỏi, tay vẫn cầm bình gốm trắng, điểm thêm vài nét hoa, trong lúc suy nghĩ nước cờ với Du Lượng.

“Tôi luôn cảm thấy Chử Doanh và Thời Quang có mối quan hệ mật thiết.”

Hồng Hà sẩy tay, một nét mực dài đi hết nửa vòng bình gốm. Cậu ta ngẩng đầu nhìn Du Lượng hoảng hốt.

“Cậu biết gì à?” Du Lượng thờ ơ hỏi.

“Không! Không… Tôi biết gì đâu? Nhỉ…?”

Cậu ta luống cuống đứng dậy, cầm theo bình gốm chạy sang phòng khác.

Vốn thế giới của Du Lượng chỉ có ba mẹ, cờ vây, sư huynh Phương Tự, Thời Quang là vừa đủ một bàn tay. Nhưng nhờ có Thời Quang, cái vòng bạn bè của cậu cứ thế mở rộng ra. Thỉnh thoảng không có ván đấu, không có Thời Quang hay sư huynh, cậu lại tìm Hồng Hà chơi cờ. Giờ cậu ấy lo cho xưởng của gia đình, coi như từ bỏ nghề kỳ thủ chuyên nghiệp. Nhưng đam mê với cờ thì chẳng dễ buông như vậy, vì thế trong xưởng gốm cũng có bàn cờ. Thời Quang hay dẫn cậu đến chơi, đôi khi cậu cũng gặp Thẩm Nhất Lãng, cả thầy Lâm nữa.

Khi quay trở lại, Hồng Hà đặt vội một quân cờ. Du Lượng nhìn cậu nghiêm khắc.

“Cậu đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Một mình thầy Lâm nhìn tôi như vậy là đủ rồi…”

“Cậu còn nói? Tại sao lại đi nước đi này, cậu đã nhìn rõ bàn cờ chưa? Đây đâu tính thời gian, tôi còn cả chiều chơi cờ với cậu!”

Hồng Hà nhắm nghiền mắt, hít một hơi sâu. Rồi đặt hai quân cờ nhận thua.

“Tôi không dám chơi cả chiều với cậu. Nói đi, cậu muốn gì…”

“Cậu đã biết gì, có thể nói tôi hay không?”

Hồng Hà dáng vẻ bất lực, lẩm bẩm mấy lời xin lỗi Thời Quang mà cứ nghĩ là Du Lượng chẳng nghe thấy. Rồi hít sâu thở dài một đoạn mới nói.

“Thật ra tôi biết Chử Doanh là ai. Đó chính là ông nội cậu ấy. Ông đã thắng cả thấy Du đấy!”

“Cậu nói dối. Cậu không muốn tôi biết cũng không cần nói dối như vậy.”

“Tôi nói thật mà! Hồi đang học ở Dịch Giang Hồ, có lần tôi nói Chử Doanh trên mạng lừa đảo, Thời Quang lập tức lên mạng kiểm tra, bị tôi bắt tại trận cậu ấy cầm account của Chử Doanh, cậu ấy mới dẫn tôi đến gặp ông nội-”

“Ông nội cậu ấy còn sống không?”

“Nói gì vậy, dĩ nhiên còn sống rồi! Du Lượng cậu làm tôi sợ đấy…”

“Hồng Hà ạ, Chử Doanh không phải ông nội của Thời Quang. Tôi từng đấu với ông, sức cờ không tương xứng. Nhưng việc cậu ấy cầm account Chử Doanh tôi không thấy lạ.”

“Không thể nào… Nói như cậu thì cậu ấy thực sự là Chử Doanh?”

“Cũng không phải.”

“Gì vậy…rối quá tôi không hiểu…”

“Cũng thường thôi.”

Du Lượng cũng từng bối rối như vậy. Nhưng cậu biết đích xác Chử Doanh có tồn tại, Chử Doanh không phải là Thời Quang, nhưng Chử Doanh chắc chắn là người ảnh hưởng đến cách chơi cờ của Thời Quang nhiều nhất. Chỉ là làm sao Chử Doanh có thể chỉ dẫn Thời Quang chơi hai ván cờ đầu tiên với Du Lượng thì cậu không hiểu lắm, chưa giải thích được cặn kẽ.

“Tôi nghĩ cậu có thể đi nước này, sẽ có cơ hội sống đấy. Cậu từ từ suy ngẫm thêm nhé.”

Rồi Du Lượng đứng dậy chào Hồng Hà và rời đi.

Trên đường về nhà cậu ghé nhà Thời Quang. Dì bảo Thời Quang chưa về tới nên cậu vào phòng cậu ấy đợi.

Trong phòng cậu ấy có bàn cờ, đã bày sẵn một thế cờ thú vị. Nhìn từng nước đi là thấy rõ một bên Chử Doanh, một bên Thời Quang. Cậu ngồi ngẫm nghĩ, nếu là Chử Doanh có lẽ sẽ đi ở đây, nếu là Thời Quang thì sẽ đi chỗ này. Nếu là cậu thì sẽ cẩn trọng giữ vùng lãnh thổ của mình. Cứ như thế chẳng biết qua bao lâu thì cậu nghe thấy tiếng bước chân vội vã, rồi tiếng cửa mở toang ra.

“Cậu…cậu ở đây bao lâu rồi?” Thời Quang hỏi.

“Cũng một lúc rồi, ván cờ này là quân nào đi tiếp?”

“Quân trắng…”

“Vậy Chử Doanh đi thế nào?”

“Tôi không phải là Chử Doanh…”

“Tôi biết.”

Thời Quang là Chử Doanh vốn nên là đáp án hợp lý nhất. Nhưng tự trong thâm tâm Du Lượng hiểu rõ, Thời Quang không phải là Chử Doanh.

“Tôi không biết phải giải thích nào,” Du Lượng nói, “nhưng tôi luôn cảm thấy cậu không phải là Chử Doanh. Và cũng biết, Chử Doanh có ảnh hưởng không nhỏ tới cậu.”

“Cậu…cậu cảm giác đúng rồi đấy. Nhưng đợi đến một lúc nào đó, tôi, tôi sẽ giải thích cậu nghe.”

“Tôi biết.”

Thời Quang im lặng nhìn Du Lượng. Vẻ mặt bối rối, cứ như làm sai điều gì.

“Tôi đến để nói cuối tháng này bố tôi sẽ lên chùa Lan Nhân chơi cờ với sư phụ lười đấy. Nếu cậu muốn thì chúng ta cùng đi.”

“Ừ, vậy… vậy cũng được. Lâu rồi không lên, nói với thầy Du là nếu không phiền thì cho tôi đi cùng.”

“Vậy tôi sẽ nhắn bố. Giờ tôi về.”

Thật ra những điều này chỉ cần nhắn tin qua điện thoại, Du Lượng cũng không nhất định phải đến nhà để hỏi tận người. Dù gì hôm nay là mùng năm tháng năm, cậu chỉ muốn kiểm tra xem Thời Quang có ổn hay không. Sắc mặt không tồi, có đôi vai xìu xuống như chó con bị đá trông thật tội. Mỗi lần Thời Quang như vậy, là Du Lượng lại thấy mình sẽ chẳng bao giờ bước qua được cái khoảng cách giữa hai người.

 

●○

“Cậu đấy…” 

Thời Quang đặt quân cờ đen, cướp một quân trắng của Du Lượng.

“Sao cơ?” 

Và Du Lượng chỉ đáp lại bằng cách gia cố phần lãnh thổ góc trái dưới, cậu có cảm giác Thời Quang đang đặt bẫy.

“Hôm qua đã tìm hiểu được gì rồi?” Rồi lại đặt một nước vồ. Rõ ràng là đang bẫy cậu.

“Cậu nắm account weida của Chử Doanh. Nói chung cũng như tôi dự liệu, không tính là có gì mới cả.” Du Lượng cố thủ.

“Tôi nằm suy nghĩ cả đêm đấy, cứ thấy gì không đúng. Cậu điều tra tôi à? Hôm qua đến nhà chờ tôi cả buổi cũng chỉ nói chuyện chùa Lan Nhân thôi sao? Biết là cậu thương tôi, nhưng đến tận nhà nói ba cái như vậy không phải là hơi lộ liễu sao? Tại sao cậu biết tôi nắm account của Chử Doanh mà cứ bình thản như vậy?”

“Cậu không chơi à? Đây là cờ chớp đấy?”

“Ấy chết!”

Lúc ấy tiếng thông báo các kỳ thủ tập trung cho vang lên. Ván cờ tạm kết thúc, Du Lượng thu dọn bàn cờ. Cả đội của Du Lượng lẫn Thời Quang đều tập trung tại bàn cờ của hai người.

“Ái chà cờ hay thế. Sao rồi Thời Quang, có nắm được điểm yếu gì của Du Lượng không, nói anh xem.” Anh Hậu trêu.

“Hậu ca, anh còn cần sao? Anh đã cửu đẳng rồi đấy???” Thời Quang thật thà đáp

“Còn Du Lượng, biết được điểm yếu gì của Thời Quang thì chia sẻ với anh em bọn tôi đi chứ?” Mục Thanh Xuân hỏi cắc cớ.

“Cậu ấy có yếu điểm gì tôi phân tích hết rồi, cậu còn không đánh thắng cậu ấy thì tôi cũng khổ tâm lắm.” Du Lượng đáp lại với vẻ mặt thê lương.

“Thôi, hỏi thăm nhau tí, mấy cậu đừng nghiêm trọng quá vậy. Hôm nay thi đấu cho tốt nhé!” Hứa Hậu vỗ vai Thời Quang. Cậu ấy đứng lên để nhường chỗ cho anh Hậu, còn mình thì ngồi qua vị trí phó tướng. 

“Thời Quang,” Du Lượng bỗng gọi. “Chuyện của Chử Doanh cậu đã nói sau này kể thì cứ thế mà làm. Tôi tự có suy nghĩ của tôi, không có điều tra gì ở đây cả. Đừng suy nghĩ nhiều, tập trung mà thi đấu.”

Và Thời Quang mỉm cười, vẫy vẫy chiếc quạt. Những ai tình cờ có thể nghe được lời Du Lượng khi đó đều xì xào bàn tán về Chử Doanh. Còn Mục Thanh Xuân thì khó chịu hẳn với cậu.

Hôm ấy, cả Du Lượng và Thời Quang đều thắng. Du Lượng thắng suýt sao nửa mục nhờ quan tử. Thời Quang thắng trung bàn. Kết quả thì đội Du Lượng thắng. Sau trận đấu thì phải về câu lạc bộ phân tích kết quả. Có hai ngày nghỉ giữa các trận đấu, một ngày cậu sẽ dành để phân tích chiến thuật với đội, ngày còn lại là tập trung luyện cờ cho đội tuyển quốc gia. Cứ như thế cho đến khi kết thúc giải. Bỗng Du Lượng lại mong ngóng đến chuyến đi đến Lan Nhân tự.

“Anh Hậu, lúc trung bàn nếu anh đi ở đây thì anh thắng ván này rồi?” Thời Quang nhìn qua ván cờ, bỗng nói.

Trừ Du Lượng và Hứa Hậu thì ai cũng có vẻ bất ngờ, vội nhìn kỹ vào ván đấu giữa cậu và Hậu ca. Sau một hồi suy nghĩ, anh Hậu mỉm cười thấu hiểu. “Sóng sau xô sóng trước, có khi anh lại phải như Phương Tự, rút về sau làm đào tạo trẻ thôi.”

Ngày xưa sư huynh Phương Tự cho đi bài PR về giải Bắc Đẩu, đã đặt cho cậu và Thời Quang cái danh hiệu “Nhất Thời Du Lượng” (一时瑜亮 ), cứ như dự báo trước tương lai của hai đứa. Du Lượng luôn cố gắng trau dồi bản thân, Thời Quang cũng không hề đứng yên mà luôn đuổi theo sát cậu. Như điều tất yếu, cả hai vì thế cũng tiến lên, tiến xa, vượt qua rất nhiều người khác mà chính Du Lượng và Thời Quang đều không hề hay biết.

 

●○

Sau hôm thi đầu tiên, Du Lượng lên tuyển quốc gia kiểm tra và tập huấn, hôm sau nữa thì về đội và phổ biến chiến thuật. Vòng tiếp theo không căng thẳng bằng vòng trước nên cũng có thể buổi tập trung này sẽ ngắn gọn hơn.

“Theo tôi được biết có khả năng từ vòng sau Thời Quang sẽ nắm vị trí chủ tướng-”

“Mẹ nó! Đúng là thứ quái vật!”

“Mục Thanh Xuân!”

Du Lượng không phải không hiểu cảm giác của Mục Thanh Xuân. Từ những trận đầu của Vi Giáp, Thời Quang luôn là đối thủ của cậu ta. Khi cậu ấy lên phó tướng, vô tình thúc đẩy Mục Thanh Xuân cố gắng để lên được vị trí phó tướng trong đội. Giờ thì Thời Quang đã là chủ tướng, nhưng Mục Thanh Xuân chưa thể vượt qua Du Lượng.

“Tên này rút cuộc là yêu quái phương nào, trong thời gian quá ngắn ngủi lại có thể tiến bộ kinh hoàng như vậy?”

“Tôi cũng từng băn khoăn như vậy,” Du Lượng trả lời dù biết câu hỏi kia là Mục Thanh Xuân tự hỏi mình nhiều hơn. “Tính ra cậu ấy chính thức chơi cờ được gần năm năm thôi. Để đỡ suy nghĩ tôi cứ cho đó là thiên phú rồi bản thân càng phải tự trau dồi mà vươn lên thôi.”

Mục Thanh Xuân nhìn Du Lượng khó chịu. Nhưng hôm nay cậu chẳng còn hơi sức quan tâm.

“Tôi nói ra vấn đề này để mọi người chú ý chút, có khả năng chung kết chúng ta sẽ gặp lại đội của Hứa Hậu dù nhiều khi cũng không cao lắm đâu. Vì Thời Quang lên chức chủ tướng, anh Hậu quyết định rút lui, tất nhiên sẽ cho tân binh vào và bỏ lỡ cúp năm nay để dựng lại đội hình cho giải năm sau. Quân lính của họ đã bị quân lính bên ta đánh bại, cậu ta có khả năng trở thành phó tướng hay không thì tôi tin đều không phải vấn đề chúng ta cần lo. Khả năng vô địch của chúng ta vì thế cũng cao hơn, nên mọi người cố gắng tập trung nhé.”

“Còn chủ tướng thì sao, có tin mình thắng chắc Thời Quang không? Hay tôi phải nói có cố để mà thắng không?” Mục Thanh Xuân lại công kích. Tên này rút cuộc là Thanh Xuân hay là pháo xuân, mở miệng toàn khói cay?

“Tôi mà không cố gắng thì chẳng ngồi đây làm chủ tướng của mọi người đâu. Mỗi tuần 3 lần tôi đã phải tập huấn với Thời Quang ở tuyển quốc gia, gần như mỗi ngày đều chơi cờ với cậu ấy. Sự tiến bộ của cậu ấy kinh hoàng thế nào, tôi là người cảm nhận trước tiên. Cậu ấy chỉ thua tôi một đẳng cũng chỉ vì nửa năm không thi đấu đó mà thôi. Tôi dám nói cậu ấy là kỳ thủ thất đẳng mạnh nhất từ trước đến giờ. Tôi hôm nọ thắng anh Hậu nửa mục, cậu ấy hôm qua ở tuyển cũng thắng một kỳ thủ bát đẳng mười mục quân trắng chưa cộng điểm. Tôi mà không cố gắng được sao?”

Phòng họp im lặng phăng phắc. Du Lượng cứ mỗi khi gặp cảnh này lại chất vấn mình có thích hợp làm chủ tướng hay không, vì sau cùng cậu chỉ muốn được chơi cờ.

“Tôi nói ra không phải để mọi người nhụt chí thế này. Mà mong mọi người tôn trọng đối thủ để thi đấu thật cẩn trọng. Còn Mục Thanh Xuân, nếu cậu không phục thì chí ít vào được tuyển quốc gia rồi tự mình chứng kiến, một Thẩm Nhất Lãng kém đẳng hơn cậu còn vào được tuyển đấy. Tôi cho mọi người năm phút tự điều chỉnh tinh thần, sau đó chúng ta bàn về chiến thuật thi đấu ngày mai.”

Rồi Du Lượng vội vã ra ngoài. Cậu rót cho mình một cốc nước để tự chấn chỉnh tâm lý. Nhưng chút yên tĩnh ngắn ngủi này hình như ông trời cũng không muốn cho cậu.

“Mấy lời em nói khi nãy có tác dụng khích tướng Mục Thanh Xuân lắm đấy.”

Phương Tự xuất hiện, không sớm hơn, không trễ hơn, cứ ngay lúc cậu đang dành thì giờ cho chính mình.

“Quả nhiên anh nhìn người không sai, em làm chủ tướng rất hợp lý.”

“Sư huynh nhìn người không sai? Anh mà nhìn không sai thì năm đó phải lấy cho được chữ ký của Thời Quang kia kìa!”

“Thầy Du nhỏ bớt giận, bớt giận nào. Anh chỉ muốn khen em thôi mà…”

Du Lượng biết sư huynh không phải tự dưng nói chuyện riêng với cậu. Thể nào khi uống xong cốc nước này, anh sẽ hỏi han ngay. Nên Du Lượng từ tốn, chậm rãi uống nước. Ngay khi uống xong, quả nhiên Phương Tự đã không chờ được mà hỏi:

“Rút cuộc Thời Quang mạnh đến thế sao?”

“Em nghĩ cũng cỡ em hay hơn em gì rồi,” Du Lượng trầm ngâm.

“Em có đánh giá cậu ta quá cao không đó?”

“Em có bao giờ nói sai về Thời Quang không? Chính thầy Bạch, bạn của sư huynh đấy, cũng từng nói Thời Quang đã tạo rất nhiều kỳ tích, bùng nổ thế này mới đúng là cậu ấy.”

“Anh chỉ là có điều không hiểu. Hôm trước anh xem lại hai ván cờ đầu tiên của em với Thời Quang, nói thật thì trình độ cậu ta khi ấy so với bây giờ vẫn cao thâm hơn rất nhiều. Nếu đúng như năng lực lúc nhỏ thì giờ cậu ta phải ngồi trên đầu anh rồi.”

Du Lượng hiểu điều sư huynh nói đến, bản thân cậu cũng biết chút ẩn khuất nhưng đây là việc riêng của Thời Quang.

“Chắc là tài năng thiên bẩm? Kiểu như vì vấn đề gì đó mà quên mất tài năng? Sau rồi học lại từ đầu và nhớ ra, nên giờ tăng tốc? Như trẻ sơ sinh mới ra đời chẳng phải bơi rất giỏi sao? Sau đó thì đứa nào cũng phải đi học bơi lại mới biết mà, có khi Thời Quang là như vậy?”

Du Lượng nói một tràng, chẳng biết mình đã nói gì nữa.

“Vậy sao?” Phương Tự nhướng mày hỏi cậu.

“Em đoán thế, chứ em cũng có hiểu đâu? Hoặc cậu ấy đa nhân cách? Ai mà biết được?”

“Em…làm tiểu thuyết gia được rồi đấy!”

“Em chỉ nói là-”

“Anh hiểu. Anh biết. Em chỉ phỏng đoán. Nhưng anh có điều muốn hỏi em. Nếu những điều em nói là thật, em không sợ cậu ta à? Em không thấy Thời Quang có vấn đề à? Những thiên tài ở giới cờ vây không ít, em cũng là một trong số các thiên tài ấy. Nhưng bùng nổ quái dị như cậu ta, thường là những kẻ điên đấy. Và nếu không điên, em không sợ mình thua kém sao.”

Du Lượng sững sờ nhìn Phương Tự. Vốn cậu chỉ dựng chuyện để sư huynh bớt để ý đi, nhưng giờ ngẫm lại, thì những trường hợp kia cũng chẳng vô lý, những điều anh nói cũng không sai. Chỉ là…

“Em không bao giờ sợ Thời Quang.” Du Lượng bình thản nói. Chưa bao giờ cậu nói ra điều gì mà cảm giác chắc chắn như vậy. “Nếu có sợ gì, thì em sợ mình không đủ chăm chỉ, không đủ nỗ lực để đi cùng cậu ấy. Thiên tài như cậu ấy cả sau này có vượt qua em, bỏ em xa ngàn dặm, thì cũng chẳng phải là em không có kinh nghiệm để đuổi theo cậu ấy. Thế thì có gì phải sợ?”

Du Lượng nhận ra, những lời mình nói là sự thật bấy lâu nay cậu gác lại, không dám nhìn vào.

“Nếu Thời Quang là kẻ điên thì cũng có làm sao? Cậu ấy không hại mình, cũng chẳng hại người khác, chỉ là chơi cờ vây rất giỏi, thì là điều tốt kia mà? Anh ở vị trí cửu đẳng, đoạt cúp Thiên Nguyên, từng vô địch thế giới một lần, anh đã gặp ai có thể chơi cờ bình đẳng với anh, thắng thì vui mà bại vẫn vui chưa? Em thì đã gặp Thời Quang, nên có lý do gì để mà sợ kia chứ?”

Du Lượng cũng nhận ra, cậu chẳng còn xem Thời Quang là đối thủ của mình, mà là một tri kỷ. Như bố đã từng nói về ván cờ duy nhất của ông với Chử Doanh, là ván cờ thỏa mãn nhất đời, và tiếc nuối khi chẳng thể cùng tri kỷ chơi thêm một ván cờ thì mãi chẳng nguôi. Đó là một tâm tư giằng co giữa thỏa mãn và luyến tiếc mà ông sẽ mang theo cả đời mình. Du Lượng thì…chính cậu cũng chẳng rõ tâm tư mình là thỏa mãn hay không, nhưng luyến tiếc thì đã có rất nhiều. Cậu đã chờ Thời Quang đến chín năm.

 

●○

Thi đấu, tập luyện, dẫn dắt đội, thêm cái nóng mùa hạ khiến Du Lượng ngã bệnh khi nào mà cậu cũng không biết. Không vì hôm đó Mục Thanh Xuân cứ chốc chốc nhíu mày nhìn cậu, thì cậu cũng không biết mặt mình đỏ gay vì sốt. Cũng may là ván hôm ấy cậu có thể xử lý nhanh gọn để về nhà nghỉ ngơi, mọi chuyện gác lại cho sư huynh và Mục Thanh Xuân.

Từ vòng hai của giải Vi Giáp, khi Thời Quang trở thành chủ tướng và phó tướng của họ là Thẩm Nhất Lãng, Mục Thanh Xuân đã thay đổi hẳn thái độ, kể cũng hay. Du Lượng đỡ được một số việc nhắc nhở, giờ cũng an tâm nằm nhà nghỉ ngơi một hôm.

Nói nghỉ ngơi nhưng Du Lượng cứ vùi đầu ngủ. Chỉ thỉnh thoảng lại thức một lúc ngắn rồi ngủ tiếp. Có lần thức, cậu thấy ánh vàng buổi hoàng hôn, lần khác thì nghe thấy tiếng phát ra từ ti-vi về vũ trụ và các vụ nổ siêu tân tinh. Có đôi lần thì mẹ gọi cậu dậy ăn cơm uống thuốc rồi Du Lượng lại về phòng ngủ. Cứ như chú sâu bướm đến đến kỳ xây kén, chỉ có ăn và ngủ, và cơ thể đau đớn vì những thay đổi sắp sửa diễn ra.

Lần tiếp theo Du Lượng thức giấc, cậu thấy căn phòng mình nhuộm màu xanh thẳm của buổi sớm, khi mặt trời chưa kịp ra khỏi đường chân trời. Đó là khung giờ lạnh nhất của ngày, đầu óc Du Lượng nhập nhằng giữa thực và mơ. Căn phòng tĩnh mịch và giấc mơ hồi bé, cậu một mình bên bàn cờ và những quân cờ trắng đen.

Cờ vây từng là mọi thứ mà Du Lượng có. Là thế giới, là sở thích, là mục tiêu phấn đấu, là ước mơ trên vì sao xa. Cờ vây cũng là thứ đưa bố đi thật xa khi cậu còn nhỏ, chỉ qua cờ vây cậu mới nắm bắt được tay bố. Cờ vây là cô độc, cũng vì thế mà thế giới của Du Lượng từng thật tĩnh mịch như không gian của bốn giờ sáng.

Nhưng rồi Thời Quang xuất hiện với Chử Doanh, và căn phòng đó cũng tràn ngập ánh sáng. Cờ vây cũng trở thành một thế giới ấm áp hơn. Như cái cách bàn tay cậu ấy áp lên trán cậu.

“Giảm sốt rồi.”

Tiếng Thời Quang nghe thật xa xôi. Đây có lẽ lại một giấc mơ khác. Một giấc mơ khiến cõi lòng Du Lượng nổi những cơn sóng êm đềm. Cậu như được ru vào một giấc ngủ sâu, và lần này chẳng còn mộng mị gì nữa.

 

Lúc Du Lượng tỉnh dậy hẳn, trời đã về chiều. Cậu vươn vai ngồi dậy thì thấy Thời Quang đang ngồi bên bàn cờ. Vạt nắng vàng rọi vào bàn cờ và những quân cờ lấp lánh. Hình ảnh Thời Quang chăm chú xem cờ chẳng rõ vì sao mà cứ như một giấc mơ vậy.

“Cậu ở đây làm gì?” Du Lượng hỏi.

Thời Quang như bị kéo ra khỏi không gian khác, quay lại nhìn cậu.

“Cậu khỏe hẳn chưa?”

Du Lượng lấy tay sờ trán mình, rồi gật gật đầu.

“Cậu không đến viện cờ tập trung à?”

“Nghe nói cậu xin nghỉ bệnh nên tôi chạy sang luôn. Dù gì hôm nay cũng chỉ có nghiên cứu kỳ phổ nên tôi xem ở nhà cậu cũng được. Với sẵn dì và thầy Du có việc bận ra ngoài, tôi tiện tay chăm bệnh cho cậu đó mà.”

“Cậu mà chăm ai…”

“Ê ê, đừng có mà coi thường. Nãy giờ tôi thay khăn đắp trán cho cậu hơi bị nhiều luôn đó!”

“Thật à?” Du Lượng ngạc nhiên, nhớ về chuyện buổi sáng đã thấy Thời Quang. Trông cậu ấy thật gần mà cũng thật xa, nên cậu cứ nghĩ đó là cơn mơ nào đấy. “Hồi nãy là cậu thật à?” 

Thời Quang đứng dậy đi về phía Du Lượng. Cậu ấy dùng mu bàn tay áp lên trán cậu.

“Cậu đừng làm tôi sợ nha.”

Du Lượng gạc nhẹ tay Thời Quang đi. Còn cậu ấy thì bật cười, lắc đầu, sau lại ấn hai ngón tay vào ấn đường giữa trán cậu.

“Bớt chau mày lại, già sớm đấy thầy Du nhỏ.”

Du Lượng bật cười theo. Bụng dạ phấp phới rộn ràng.

 

●○

Khỏi bệnh rồi mọi thứ quay về với guồng quay cũ. Thi đấu, tập huấn, huấn luyện. Nhưng cơn cảm mạo này cứ như chẳng rời khỏi cơ thể cậu, cứ lâu lâu khiến cậu thấy đau họng, và nhức mỏi. Chẳng đến mức phải gục ngã nghỉ ngơi, nhưng cả người uể oải. Cứ mỗi lần như vậy cậu lại nhớ về chiều hôm ấy, khi Thời Quang chăm bệnh cho cậu, cứ nhớ về bàn tay áp lên trán cậu. Bụng dạ cậu lại lăn tăn những cơn sóng nho nhỏ.

Trong lúc Du Lượng bận bịu với công việc và những băn khoăn bất chợt về đủ thứ chuyện khác thì chẳng mấy chốc mà giải Vi Giáp đi đến hồi chung cuộc. Như dự đoán của Du Lượng, đội của cậu gặp đội Thời Quang.

“Sao nào sao nào! Cuối cùng rồi thì tôi cũng đấu với cậu rồi nhỉ?” Thời Quang phe phẩy chiếc quạt, vui vẻ huyên thuyên.

“Cậu cứ làm như bình thường chúng ta không đấu với nhau vậy?”

“Ày, cậu chán thế? Tung hứng với tôi không được à?”

Từ sau giải Bắc Đẩu, Thời Quang và Du Lượng đấu với nhau vô số lần. Những lần chơi cờ vui vẻ trên gác xép của ông ngoại Thời Quang. Những kỳ luyện tập nghiêm túc ở tuyển quốc gia. Hay cả những giải đấu danh hiệu lớn, hai người đối đầu so kè, thay nhau thống lĩnh giới cờ vây. Chỉ có ở giải Vi Giáp, Du Lượng và Thời Quang lần đầu đấu với nhau.

“Muốn hứng tung thì đi kiếm Hồng thiếu hiệp của cậu đi!”

Du Lượng trêu một câu, thì Thời Quang trả cho cậu bằng cán quạt đập nhẹ vào cánh tay. Ở phía xa là đám Mục Thanh Xuân, Thẩm Nhất Lãng, trông có vẻ khá căng thẳng với nhau.

“Trận đấu này tôi đoán quân lính đội tôi sẽ thua, nhưng phó tướng Thẩm Nhất Lãng thì không dễ đối phó đâu à nha. Anh Hậu khó khăn lắm mới mượn được anh ấy từ câu lạc bộ khác đó. Được mùa này là ký đứt, về đội tôi luôn, nên anh ấy sẽ rất cố gắng.” Thời Quang vui vẻ nói.

“Tôi cũng đoán thế. Phong độ của Thẩm Nhất Lãng rất ổn định. Anh ấy đi cờ rất vững vàng. Nhưng Mục Thanh Xuân đội tôi cũng biến hóa lắm đấy. Có mấy lúc hơi bốc đồng thôi.”

“Còn cậu thì sao? Tâm trạng thế nào?”

“Cũng được…”

Thời Quang lại khẽ vào tay Du Lượng.

“Đừng có mà nói dối tôi! Ai bảo tôi phải tin người đó như tin chính mình hả?”

Du Lượng nhíu mày bực bội. Đúng là cậu đã bị nhìn thấu tâm tư rồi.

“Đúng là có hơi oải tí. Hết thi đấu, rồi huấn luyện, rồi tập huấn. Có hơi quá tải…”

“Hôm nay có lại thắng được tôi không?” Thời Quang hỏi nhỏ, mở tròn mắt nhìn Du Lượng, miệng mím chi.

“Tôi sẽ xử đẹp cậu! Cậu lo mà liệu cái thân đi ở đó đi hỏi thăm tinh thần tôi.”

“Thì tại…Lần nào thi đấu, dù cùng đội hay đối thủ, cậu đều để ý đến tinh thần của tôi. Nên tôi cũng phải quan tâm cậu chứ?”

Du Lượng mỉm cười. Cõi lòng ấm áp.

“Tôi sẽ lại thắng cậu thôi.” Du Lượng đáp.

“Đừng có mơ nhé!”

 

Hôm ấy, đội Du Lượng thắng, bảo toàn được vị trí quán quân. Quân lính đội Du Lượng tàn sát quân lính đội Thời Quang. Mục Thanh Xuân thắng Thẩm Nhất Lãng chỉ suýt sao một phần tư mục. Nhưng Du Lượng thì thua Thời Quang, trong sự bất ngờ của tất cả mọi người.

Từ ngày cả hai sóng đôi đem cúp Bắc Đẩu về với Trung Quốc sau nhiều năm, ai cũng nhận định cả hai như là song tử tinh của giới cờ vây, nhưng trong thâm tâm nhiều người thì Thời Quang vẫn kém hơn Du Lượng. Du Lượng thì không nghĩ vậy. Bởi có những lần chơi cờ chớp hay chơi cho vui, Thời Quang vẫn thường thắng cậu. Chỉ là ở một giải đấu chính thức, thì Thời Quang chưa bao giờ có cơ hội hạ bệ Du Lượng.

“Hai mục, cậu thắng tôi rồi Thời Quang.” Du Lượng nói, trong lòng như có chút thỏa mãn.

“Không thể nào…”

“Tôi đếm kỹ rồi, cậu đã thắng. Tôi đã xử lý rất tốt ở trung bàn, nhưng quan tử bị sai sót. Nếu cẩn thận hơn thì đã có thể quan tử ngược.”

“Tôi thật sự có thể thắng cậu sao?” Thời Quang tròn mắt hỏi cậu.

“Có tin tôi đập chết cậu không? Muốn nói đi nói lại bao lần nữa?”

“Ôi trời!”

Thời Quang rõ là xúc động, đôi mắt còn lấp lánh như có nước. Sau rồi cậu ấy mở chiếc quạt rồi hít thở sâu, rồi ánh mắt lại chăm chú vào bàn cờ.

“Đúng là tôi thắng thật. Nhưng Du Lượng này, rất hiếm khi cậu bị sơ hở ở góc. Cậu có thể đi vào điểm này ở đây, rồi sau đó chẹt khí ở đây, tiếp đó là vây đánh ở đây. Tôi sẽ vật vã đi theo do tôi cũng gần hết đường rồi.”

“Đúng, nhưng quả thật khi đó tôi còn có thể đi-“

“Chủ tướng, Thời Quang, hai người muốn phục bàn thì về nhà mà phục, giờ phải báo cáo thành tích rồi đi nhận giải nữa!”

Phải khi Mục Thanh Xuân nhắc nhở, cả hai mới nhớ ra mình đang ở đâu. Dù thắng nhưng Mục Thanh Xuân trông có vẻ khá vất vả, còn Thẩm Nhất Lãng lại trông kiên định hơn bao giờ hết. Thời Quang và Du Lượng thay nhau bắt tay đối thủ rồi đi thông báo kết quả cờ.

 

Lúc đứng nhận cúp thì đội Du Lượng đứng trên bục cao nhất. Liền kề là đội hạng nhì. Cậu đứng cao hơn Thời Quang một khoảng cách ngắn ngủi, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy cả hai đang vai kề vai, bình đẳng đứng trên một mảnh đất bằng, thế gian như là của họ.

 

●○

Kết thúc cúp Vi Giáp, mọi câu lạc bộ đều có thời gian nghỉ một tuần. Du Lượng và Thời Quang đúng hẹn, cùng bố của cậu đi Lan Nhân tự. Ban ngày làm việc, đến chiều lại chơi cờ vây. Cuộc sống thư thả dễ thở nên cậu chơi cờ cũng tốt hơn, sức khỏe cũng khá hơn. Ván này đã là ván thứ ba mà cậu chơi với Thời Quang tại chùa, Du Lượng thắng hai và Thời Quang thắng đúng trận cờ chớp.

“Cậu nói xem, cậu chơi kiểu này thì sao lần đó lại thua tôi hả?” Thời Quang đặt một quân đen chẹt khí. Coi như nỗ lực để không thua quá nặng nệ.

“Thì tại cậu giỏi được chưa? Thắng rồi mà sao cứ hỏi hoài? Phiền quá đi mất.” Du Lượng đặt quân trắng củng cố địa bàn.

“Không, tôi cứ thấy mình ăn may thế nào.”

Du Lượng đã lấy sẵn một quân cờ rồi lại thả xuống.

“Thế cậu muốn câu trả lời thế nào?”

“Thì…mấy bữa nay ít thi đấu, không phải quản đội, kiêm huấn luận viên cho đội, tôi thấy cậu chơi bình thản hơn? Không biết nữa, tôi cứ thấy vậy.”

Thật ra thì Thời Quang nói không phải là không đúng. Nhưng việc đó cũng không làm chiến thắng của Thời Quang là ăn may. Rõ ràng khi đấu với cậu ấy, Du Lượng phải tập trung tâm trí tối đa, mọi sơ hở đều có thể bị cậu ấy lợi dụng. Không thì Thời Quang dẫn dụ cậu bằng một chiếc bẫy, thậm chí là bẫy nằm trong bẫy. Như ván cờ năm xưa Thời Quang đấu với bố cậu. Ông đã từng chia sẻ rằng ông phải thật cẩn trọng để đấu với những chiếc bẫy mà cậu ấy đã liên tục cài cắm. Nếu đi theo thì cũng thắng, nhưng giả như trong trường hợp cậu không nhường ông 15 mục, thì ông sẽ thua nếu đi theo trò chơi của Thời Quang. Ngày thua hôm ấy, Du Lượng chỉ mắc đúng một lỗi duy nhất do một khắc lơ đãng.

“Tôi thấy cậu chỉ nên làm chủ tướng, và từ bỏ việc huấn luyện. Và không cần làm cái gối bông cho các thành viên khác luôn.” Thời Quang âm trầm nói, hạ xuống một nước cờ.

“Ý cậu là sao?” Du Lượng hỏi, quan sát vị trí của nước cờ đen mới đặt xuống trên bàn cờ. Một nước cờ thật hay, mang cảm giác cờ của Chử Doanh rất rõ ràng.

“Ý tôi là,” Thời Quang xòe chiếc quạt rồi vẫy nhè nhẹ, giọng nói đều đều, tâm thái ung dung, trông lại như mấy ông già trong phim kiếm hiệp. “Tôi chẳng hiểu sao cậu phải đi làm ba cái việc kích tướng, rồi chuẩn bị tâm lý, rồi phân tích đối thủ. Tôi làm chủ tướng thì làm chủ tướng thôi, ba cái kia có Hậu ca và cả một đội ngũ làm rồi. Phương Tự sư huynh cũng đâu thiếu năng lực tài chính mà để cậu gánh vác một lúc đủ thứ như vậy.”

“Hợp lý,” Du Lượng đáp, đặt xuống một nước cờ trắng, không công kích quân đen mà xây dựng hình cờ.

Thời Quang gấp quạt, ngẩng lên nhìn Du Lượng. Rồi cậu lại cúi xuống chuyên chú nhìn bàn cờ. Lần lượt, Thời Quang đặt quân đen, Du Lượng đặt quân trắng. Được tầm mươi lượt di chuyển nữa thì kết cục ván cờ coi như định sẵn. Thời Quang thua với khoảng cách tối thiểu, Du Lượng bảo vệ chiến thắng với một hình cờ khá đẹp, không giống phong cách thường thấy.

“Lần sau đấu với nhau ở vị trí chủ tướng, tôi muốn được chơi một trận như thế này.” Thời Quang nói.

“Được thôi. Lần sau tôi tiếp cậu với thứ cờ còn hơn như thế này.”

“Nhưng cậu sẽ không làm được nếu vẫn cứ ôm đồm như vậy.”

Du Lượng không nói gì, chỉ nhìn Thời Quang một lúc rồi gật gật đầu. Sau cùng, cậu nói: “Tôi sẽ nghiêm túc nghĩ về việc này.”

Đúng lúc ấy thì có điện thoại gọi đến. Mẹ Thời Quang gọi bảo cậu ấy về gấp vì ông nội nhập viện. Rồi chẳng mấy chốc sau Thời Quang đã lên đường rời núi Ô Lô. 

Đêm hôm ấy Du Lượng nằm suy nghĩ về mấy lời Thời Quang nói. Dĩ nhiên nếu bỏ bớt các công việc khác thì sẽ dễ dàng cho cậu hơn, chỉ là cậu muốn giúp sư huynh, như cách anh ấy từng hết lòng giúp cậu. Trăn trở mãi không ngủ được, cậu lấy kỳ quyển phổ ra đọc, quyển mà Thời Quang nhờ cậu trả cho sư phụ lười. 

“Ghi chép tay về các ván cờ thời Nam Bắc triều” chứa khá nhiều trận cờ hay, nhiều ván rõ ràng là những bước đầu trong một trường phái cờ vây nhất định. Thời Quang đọc những quyển kỳ phổ này thay vì sách giảng về cờ vây hiện đại, nên cách chơi cờ của cậu ấy có phần cổ quái. Mà chẳng rõ có phải cậu đang nghĩ về Thời Quang mà tự dưng thấy tên của cậu ấy trong quyển kỳ phổ. Nhưng khi đọc ván cờ, Du Lượng nhận ra những nước đi này sao quá quen thuộc. Khi nhìn lại tên ván cờ, thì cậu dòng chữ: “thầy của Thời Quang”.

Du Lượng dụi dụi mắt mình rồi nhìn kỹ lần nữa. Vẫn là dòng chữ ấy, và ván cờ ấy. Nhưng…tại sao lại là “thầy của Thời Quang”? Nhân vật “Thời Quang” trong sách này là thế nào mà lại có kỳ phổ của thầy mình? Tại sao người thầy không xưng tên mà lại dùng tên học trò? Và quan trọng nhất, những nước đi xưa cũ này chỉ có thể là nước cờ của Chử Doanh. 

Đêm ấy, Du Lượng không ngủ mà chạy đi tàng kinh các của Lan Nhân tự, làm phiền giấc ngủ của sư phụ lười, cậu lật giở hết tất cả các quyển kỳ phổ để tìm kiếm ván cờ có phong cách tương tự. Trong đêm tối, Du Lượng với ánh nến tìm từ kệ sách này đến kệ sách khác.

Trưa hôm sau, Du Lượng đã kiếm nhanh được ba quyển kỳ phổ có các ván cờ mang phong cách của Chử Doanh và được ký bằng tên “thầy của Thời Quang”. Tất cả các quyển này đều chép lại từ các quyển kỳ phổ cổ hơn, các ván cờ đều dưới thời Nam Bắc triều. Chiều cậu đã phải cùng bố về rồi, việc tìm kiếm có lẽ cũng không thể tiếp tục. Nên cậu quyết định gọi cho Thời Quang.

Trong lúc chờ Thời Quang bắt máy, Du Lượng đã suy nghĩ cách mở lời. Vì suy nghĩ này cứ hoang đường quá. Nhưng có rất nhiều điều hoang đường đã xảy ra vì Thời Quang.

“Sao đấy Du Lượng?” Đầu điện thoại bên kia phát ra tiếng nói đã sớm thân thuộc.

“Ông nội cậu sao rồi?”

“Ông nội tôi khỏe rồi, đi khiêu vũ bị vấp nhẹ, giờ về nhà nghỉ ngơi rồi.”

“Ừ…thì, có việc này…” Du Lượng ấp úng.

Ngập ngừng một hồi, rồi Du Lượng cũng nói. Cậu nói về kỳ phổ có tên của Thời Quang, về ván cờ có lối chơi của Chử Doanh, và cả suy đoán của cậu. Đáp lại, là sự im lặng tuyệt đối, và phải mất một lúc sau cậu mới lại nghe giọng của Thời Quang, một giọng nói vô hồn.

“Cậu nói là quyển kỳ phổ tôi nhờ cậu trả cho sư phụ lười có tên tôi?”

“Đúng vậy?”

Sau đó Thời Quang miêu tả chính xác kỳ phổ ván cờ, và hỏi: “Tên người chơi không phải là Vô Danh?”

“Không phải.”

Cuộc trò chuyện lại rơi vào im lặng. Mất một lúc Du Lượng cất tiếng:

“Tôi…sẽ đem hết những quyển kỳ phổ có ván cờ “thầy của Thời Quang” về để cho cậu tự xem, có muốn không?”

Đáp lại vẫn là im lặng. Rồi Du Lượng nghe một tiếng khịt mũi.

“Nhờ cậu.” Thời Quang nói, giọng nghẹn ngào. 

Rồi sau đó là những tiếng “bíp” được lặp lại liên tục, báo hiệu cuộc gọi đã chấm dứt.

 

●○

Từ sau khi Du Lượng đưa cho Thời Quang mấy quyền kỳ phổ lấy từ Lan Nhân tự, cậu ấy lại biến mất. Không ai liên lạc được, cũng chẳng chịu đến báo cáo vắng mặt trên tuyển. Mọi sự đều là Du Lượng gánh vác thay cậu ấy. Cứ như vậy đã chẵn một tuần.

Cứ cách ngày Du Lượng lại đến nhà Thời Quang hỏi thăm một lần. Vừa muốn kiểm tra xem cậu ấy đã về chưa, vừa an ủi mẹ của Thời Quang. Dì thì cứ lo Thời Quang sẽ như năm đó, bỏ cờ vây rồi sống mà như đã chết, cứ gắng gượng qua ngày. Dù chính dì đã nói với cậu ấy, nếu cờ vây chẳng đem lại niềm vui gì thì cứ dứt khoát bỏ đi.

“Nhưng từ ngày nó lại trốn học đi thi đấu cờ, dì biết thằng con này của dì đã dành trọn tâm trí cho cờ vây rồi. Đó là thứ khiến nó cố gắng, khiến nó đau khổ, cũng khiến nó vui. Nhưng cháu xem, nó không thể cứ lâu lâu lại hành xử như vậy, đúng không?”

Du Lượng chỉ biết ngồi cạnh an ủi dì.

“Chuyện lần đó cũng đã ba năm rồi. Cháu nghĩ lần này Thời Quang sẽ không đến mức như thế đâu. Chắc cậu ấy cần chút thời gian để giải quyết vướng mắc nào đó của năm xưa. Dì đừng lo quá.”

Quả thật so với đám Hồng Hà và Thẩm Nhất Lãng, thì lần này Du Lượng lại không nghĩ Thời Quang sẽ từ bỏ cờ vây như năm đó. Dẫu vậy, cậu vẫn thường xuyên ghé qua xưởng gốm của Hồng Hà, đội của Hậu ca để hỏi thăm. Tập huấn trên tuyển cho giải giao hữu mùa hè thì vẫn là cậu lấy lý do giúp Thời Quang. Chuyện này kéo dài một tuần đã là quá nhiều, Du Lượng sắp không biết mình phải lý do gì giúp Thời Quang.

Có một điều chắc chắn, dù lần này Thời Quang chọn điều gì, Du Lượng sẽ không như năm đó làm đủ mọi cách để cậu ấy hồi tâm chuyển ý. Một phần cậu tin Thời Quang sẽ không thể bỏ cờ vây. Phần còn lại là điều mà cậu có thể làm cho cậu ấy. Ở đây, chờ cậu ấy. Dù chuyện gì xảy ra, Thời Quang sẽ luôn có Du Lượng. Cậu ấy có thể bỏ cờ vây, và Du Lượng sẽ là bạn của cậu ấy. Nếu cậu ấy quay về, sẽ luôn thấy Du Lượng ở đây.

“Thôi trời cũng khuya rồi, hôm nay Du Lượng nghỉ tạm ở phòng Thời Quang nhé. Dì đi nấu chút gì đó để dành khi cháu đói.” Mẹ của Thời Quang lau nước mắt rồi nhanh chân đi về phía bếp.

Thật lòng Du Lượng cũng không có thói quen ăn đêm. Nhưng cậu nhìn ra dì muốn làm gì đó để phòng khi Thời Quang về có cái mà ăn.

 

Căn phòng của Thời Quang giờ nhìn lại thì quả là nhỏ. Trên kệ là những quyển truyện tranh, những tấm poster, rồi cả những chiếc xe đồ chơi nữa. Cái giường nhỏ vừa khít cho hai người nằm. Trên giường là các quyển sách dạy cờ vây . Số lượng ít hơn so với số sách vở ở nhà Du Lượng, nhưng chỉ bằng này mà cậu ấy đã có thể hiên ngang tiến vào giới chuyện nghiệp sau hai năm.

Cậu lấy mấy quyển sách, đặt trước bàn cờ, rồi chăm chú đọc. Chỗ đặt bàn cờ cạnh giường và ngay bên cửa sổ, nên có ánh trăng bàng bạc xuyên qua tấm rèm mỏng lay nhẹ trong gió, rọi vào trong căn phòng. Từng con chữ trên các trang sách, hai hộp đựng cờ bằng gỗ và 361 giao điểm trên bàn cờ, cả mái đầu non trẻ của Du Lượng cứ như được bảo bọc trong ánh sáng dịu dàng.

Qua từng quyển sách, từng năm xuất bản, Du Lượng dường như nhìn ra được Thời Quang đã chăm chỉ học cờ thế nào. Có những quyển trước là trước thi đấu giải Trung Học Phổ Thông, đơn giản, dễ hiểu. Có những quyển sau giải đấu với trình độ khá hơn một chút, song song là những quyển cao cấp không đúng lắm với sức cờ của Thời Quang khi đó. Từng quyển, từng quyển ít nhiều có vài nét bút của Thời Quang. Như quyển cao cấp này có vết chì và vết đỏ, vết chì của người trình độ viện cờ, vết đỏ cao thâm đầy ý tứ. Những suy đoán của Du Lượng cứ bằng số sách vở này mà được chứng minh. Những định thế có lối đi sáng tạo cho một số trường hợp nhất định cũng giúp cậu được mở mang tầm mắt. 

Du Lượng đọc xong quyển này lại đến quyển khác. Khi ánh trăng lên cao thật cao, thì cũng là lúc Thời Quang trở về.

Có tiếng cửa phòng mở làm Du Lượng chú ý. Khi ngẩng đầu nhìn sang, Du Lượng thấy Thời Quang. Cậu ấy đứng ở cửa phòng nhìn cậu. Đôi mày nhướn, rồi bờ vai lại rũ.

“Cậu về rồi, Thời Quang.”

Du Lượng đứng dậy nhìn Thời Quang, người vẫn đứng bất động tại cửa phòng. Rồi như cơn gió lớn, Thời Quang đi nhanh về phía Du Lượng, ôm lấy cậu để giấu đi gương mặt đầy nước mắt. Từ người Thời Quang có mùi cồn nồng nặc. Chẳng biết làm gì hơn, cậu cũng ôm lấy Thời Quang và vỗ về. Thế là cậu ấy được nước lại khóc to hơn, tay càng siết chặt hơn, tựa như một đứa trẻ khư khư giữ lấy món đồ của mình. Cũng may dì đã đi trực đêm, nếu nhìn phải một Thời Quang thế này, dì hẳn đau lòng lắm.

“Được rồi, được rồi, tôi vẫn ở đây mà, không sao đâu.”

Khi ấy Thời Quang mới ngẩng lên, nước mắt nước mũi khắp mặt. Du Lượng không khỏi nhìn xuống bờ vai ướt nước đã cho cậu ấy mượn lúc nãy.

Đúng như phong cách của Thời Quang, cậu ấy dùng tay chùi hết nước mắt nước mũi. Lẩm bẩm tiếng xin lỗi. Du Lượng vội đưa mấy tờ khăn giấy, rồi tay vỗ lưng an ủi. Thời Quang nhận lấy mọi sự ân cần của Du Lượng, đẩy hết mọi nước mắt nước mũi, mọi buồn thương của mình vào những tấm giấy lụa trắng tinh tươm.

Du Lượng không biết phải nói gì. Hai giờ sáng, không gian càng tĩnh mịch. Thỉnh thoảng lại có tiếng xe phóng xuyên qua màn đêm, tô vẽ chút sinh khí. Trong căn phòng nhỏ của Thời Quang, chỉ có cậu ấy cúi gầm mặt, và tiếng nấc lên lặng lẽ. Mãi một lúc sau khi bình tĩnh lại rồi, Thời Quang mới nói.

“Chử Doanh thật sự không quay về nữa rồi.” Thời Quang nói.

Rồi Thời Quang kể về Chử Doanh cho Du Lượng nghe. Nói rằng người đó là người thầy, người anh lớn dẫn dắt cậu bước vào thế giới của cờ vây, hướng dẫn cậu ấy chơi cờ, dìu dắt qua mọi khó khăn.

“Tôi vốn nghĩ anh ấy biến mất, rồi có khi, một lúc nào đó trong tương lai, sẽ quay lại thôi. Anh ấy từng biến mất 6 năm kia mà. Tôi đi khắp chùa này chùa nọ, lục tung tàng kinh các cũng chỉ kiếm được thêm hai ván cờ của anh ấy. Khi về Phương Viên còn gặp một người giống anh ấy nữa cơ. Nhưng…không phải, người đó không biết chơi cờ. Nhân gian này không còn Chử Doanh nữa rồi.”

Du Lượng nghe mà đôi chỗ không sao hiểu được. Không lý giải được hai ván cờ lúc nhỏ mà hai đứa từng chơi cùng. Nhưng mà Thời Quang có vẻ rượu vào lời ra, lời lẽ cũng không được rành mạch rõ ràng.

“Tôi không hiểu lắm. Nhưng những ván cờ của Chử Doanh ở trên mạng, với bố tôi, có cậu, có tôi, thêm cả năm ván cờ này, không phải đã đủ để chứng tỏ sự tồn tại của Chử Doanh?” 

“Chỉ là…từ ngày biết chơi cờ vây, tôi luôn có Chử Doanh ở bên. Anh ấy đi rồi, tôi mới biết cờ vây cô độc nhường nào…Cứ như…cứ như trong đây có một cái hố không đáy nên không sao lấp lại được? Chỉ có mình tôi, ở trong cái hố đó…”

“Nhưng cậu còn có tôi nữa mà.” Du Lượng khẽ nói. “Cái hố không đáy của cậu sẽ luôn có tôi. Tôi sẽ chơi cờ với cậu, hướng dẫn cậu. Dù có lẽ chẳng thể nào bằng Chử Doanh, nhưng cậu có tôi ở bên mà.”

Thời Quang im lặng hồi lâu rồi ngẩng lên nhìn Du Lượng.

“Ừ nhỉ…”

“Lại còn ừ nhỉ? Không phải tôi đã nói từ mấy năm trước rồi sao?”

“Cậu cũng là ánh trăng mà nhỉ?”

Du Lượng chau mày, rồi khẽ lắc đầu.

“Cậu say rồi, dứt khoát đi nghỉ thôi.”

Du Lượng đỡ Thời Quang ngồi xuống giường, đưa cho cậu ấy cốc nước trà của mình. Thời Quang uống một ngụm, mặt nhăn lại vì đắng, rồi nằm xuống.

“Cảm ơn cậu Du Lượng. Nhờ có mấy quyền kỳ phổ cậu đưa cho tôi, giờ tôi đã hiểu mình cần làm gì rồi.”

Thời Quang nói, rồi lại vùi mặt vào gối nằm và rắm rức một hồi lâu.

Du Lượng không hiểu ý tứ của Thời Quang, nhưng cậu biết cậu ấy cần thời gian để giải tỏa nỗi buồn này. Nỗi buồn mà cậu mang theo suốt ba năm qua, giờ đây đã đến lúc để nó nguôi đi. Du Lượng chỉ cần đợi. Đợi Thời Quang hết khóc rồi Du Lượng sẽ hâm lại món sườn xào chua ngọt mà mẹ cậu ấy đã chuẩn bị sẵn cho. Đợi nỗi buồn thương dịu đi và hai người sẽ lại có những ván đấu bất tận.

Và Du Lượng cũng hiểu, cậu mãi mãi không thể vượt qua cái khoảng cách chưa đầy một bước giữa mình và Thời Quang. Vì không ai có thể vượt qua Chử Doanh.

 

●○

Sau đêm hôm ấy, Du Lượng đã đi gặp Phương Tự sư huynh để bàn về công việc câu lạc bộ. Rằng cậu sẽ chỉ làm chủ tướng, cậu không muốn phân tích hay đưa ra đấu pháp cho các giải đấu cờ vây, cậu không muốn chăm sóc tâm lý của các kỳ thủ khác. Du Lượng muốn dành thời gian để nâng cao kỹ năng bản thân.

“Chuyện này là vì ván đấu em đã thua Thời Quang hôm ấy à?” Phương Tự hỏi.

“Một phần thôi. Như anh thấy đó, Thời Quang chỉ làm đúng công việc chủ tướng, các việc còn lại là có đội ngũ lo. Cậu ấy thi đấu với tâm lý tốt nhất, còn em hôm ấy thi đấu với tâm lý lo nghĩ về các thành viên khác.”

“Vậy phần còn lại là gì?”

Du Lượng không đáp vội, mà dành chút thời gian để lựa lời.

“Vì chính em. Sở trường và sở thích của em là chơi loại cờ vây có hình cờ thật đẹp, và em còn muốn khám phá ra những định thế mới. Dù hình cờ đẹp không hiểu quả thì em muốn tiếp tục theo đuổi phong cách đó, và sẽ biến nó thành một đấu pháp có tính thực chiến.”

Còn cả vì sức cờ của Thời Quang ngày càng mạnh lên. Cậu ấy có thể chơi hình cờ đẹp nhưng cũng rất hiệu quả. Cờ của Thời Quang là kết nối quá khứ với tương lai. Còn Du Lượng, cậu chơi đúng phong cách cẩn trọng để chiến thắng của bố. Cậu không phải không từng chơi một kiểu cờ phóng khoáng, liều lĩnh, đầy tính tấn công. Nhưng vì câu lạc bộ, các giải đấu, vì phải chiến thắng, cậu tạm đặt mong muốn phát triển bản thân sang một bên. Giờ cậu không thể chần chừ khi đối thủ định mệnh đang tiến đến cậu như vũ bão, khi sức cờ của Chử Doanh từ những kỳ phổ kia cho thấy người đó đã mạnh hơn cả bố.

“Em muốn chơi thứ cờ thật xuất chúng. Chứ không phải chỉ để chiến thắng. Em muốn chơi như cách bố đã đấu với anh trong trận cờ cuối của sự nghiệp.”

Phương Tự biết mình sẽ không còn cách nào thuyết phục được Du Lượng, anh đồng ý với cậu.

 

Mọi chuyện sau đó diễn ra như đúng suy nghĩ của Du Lượng. Phương Tự cắt một đội ngũ chuyên làm những việc phân tích từ đội tuyển trạch sang. Anh tự mình đứng ra làm huấn luận viên cho đội như Hứa Hậu. Mục Thanh Xuân đã bớt miệng lưỡi độc địa mà tập trung vào cờ vây của chính mình, có vẻ như cậu ta đã nhận ra mục tiêu của mình là Thẩm Nhất Lãng với những nước cờ kiên định mạnh mẽ. Về phần mình, Du Lượng đã nhờ chính bố của mình hỗ trợ cậu. Ông dù đã giải nghệ vẫn vui lòng giúp đỡ con trai trong giới hạn cho phép của sức khỏe.

Mỗi ngày, Du Lượng vẫn gặp Thời Quang chơi cờ. Vẫn như dự đoán, Thời Quang càng bùng nổ hơn bao giờ hết. Nhưng Du Lượng cũng không thua.

“Du Lượng, cậu trâu bò hay gì?” Thời Quang nhận thua, giọng vờ ai oán.

“Cậu cũng có vừa đâu…” Du Lượng nhìn qua ván cờ một lượt, phân tích lại một số nước đi.

“Thì cũng do cậu.”

Du Lượng ngẩng nhìn Thời Quang.

“Tôi phát hiện từ sau cậu vứt hết đám công việc của nợ cho anh Phương Tự, cậu chơi cờ khá lên gấp nhiều lần. Tôi càng chơi với cậu, càng học được nhiều điều. Mỗi ngày chúng ta đều chơi cờ, đấu xong còn phục bàn, luận cờ. Cái này còn hơn hồi tôi ở Dịch Giang Hồ luyện cờ để thi định đẳng. Chưa kể chúng ta còn hay luyện đấu cờ đôi. Mà cờ đôi là gì chứ? Là phương pháp giúp cho người yếu hơn tiến bộ nhanh hơn. Cậu mà không mạnh thì sao mà tôi mạnh? Tôi mạnh hơn thì cậu cũng phải mạnh theo?”

“Ý cậu là…?”

“Chúng ta đang cùng tiến về sự xuất chúng. Ngày càng trở nên hơn người?”

Du Lượng bỗng nhận ra hôm nay là trăng tròn. Lúc họ chơi cờ, trời đã mưa một lúc. Và có vẻ sau cơn mưa, mây đã tan, để lộ ra ánh trăng sáng rọi vào căn gác nhỏ của ông ngoại Thời Quang. Bàn cờ cũ, quân cờ nứt, không gian đầy dấu vết thời gian. Cảnh tượng này từ ngày cậu cùng Thời Quang tranh chức chủ tướng cho giải Bắc Đẩu, không biết cậu đã trải qua bao nhiêu lần. Có những lần Thời Quang xa xôi cách trở, đôi mắt buồn ráo hoảnh mà vẻ mặt như đã khóc thật nhiều. Và có những lần, như lần này, cậu ấy nhìn Du Lượng, nở một nụ cười mang theo hai chiếc đồng điếu nhỏ, nhìn cậu chăm chú.

“Chắc là vậy?” Du Lượng đáp, mỉm cười với Thời Quang.

“Tôi nói cậu nghe, rồi chúng mình sẽ là bá chủ thế giới! Vua của vũ trụ, trùm cuối không thời gian!” Thời Quang bắt đầu huênh hoang, khua tay múa chân.

Du Lượng bật cười thành tiếng. Cậu bất giác cũng tin vào những lời đó, rằng họ sẽ cùng nhau làm bá chủ thế gian.

 

●○

Kết thúc giải giao hữu mùa hè, thì đến các giải tranh danh hiệu cá nhân, rồi sau đó sẽ là kỳ khảo thí mùa đông đội tuyển quốc gia các cấp, tham dự các giải thi đấu quốc tế. Cuộc đời kỳ thủ chính là cứ rèn luyện và chơi cờ đến khi không thể nữa. Hoặc đến khi không còn hứng thú với cuộc đời kỳ thủ chuyên nghiệp như bố của Du Lượng.

Dạo gần đâu Du Lượng và bố luyện tập cờ vây khá nhiều. Dù rằng ông chơi không đặt nặng thắng thua, nhưng những nước cờ đã biến hóa khôn lường hơn ngày trước. Đôi khi Du Lượng nghĩ nếu bố vẫn còn ở giới chuyên nghiệp, có lẽ sẽ còn khiến nhiều người kinh ngạc.

“Du Lượng, con lại thiếu tập trung rồi.” Du Hiểu Dương nhắc nhở.

“À dạ, con xin lỗi.”

“Bố thấy con đang nghĩ gì đó khác. Có cần bố giải vây cho không?”

Du Lượng xấu hổ nhìn bố rồi ngồi thẳng người và nghiêm túc hỏi.

“Dù con hiểu vì sao bố lại chọn giải nghệ. Nhưng con vẫn cứ băn khoăn vì sao bố lại đổi phong cách chơi cờ?”

Du Hiểu Dương mỉm cười, xòe chiếc quạt đã luôn mang bên mình và vỗ nhè nhẹ. Ông như đang chiêm nghiệm, lại như đang tận hưởng thời gian với con trai mình.

“Con nói bố nghe xem, vì sao bố lại giải nghệ?”

Du Lượng vốn luôn nghĩ việc giải nghệ của bố mình chỉ có thể có hai lý do. Một là vì mẹ, hai là vì cách chơi cờ vây mới mẻ mà ông đang thử sức này.

“Phần vì bố muốn giữ gìn sức khỏe để mẹ không lo nữa. Con đoán phần còn lại là nếu không có áp lực thắng thua thì bố sẽ dễ dàng chơi được nhiều loại cờ vây hơn?”

“Ừ, con nói đúng một phần. Phần còn lại nói ngược lại mới đúng”

Du Hiểu Dương cầm ly sứ có họa hình lá trúc, uống một ngụm trà nhài thơm phức. Trà nhài này là trà tươi ở quê gửi cho mẹ Du Lượng, bà vào mùa hè hái hoa nhài rồi ướp cho trà. Thứ trà này chỉ có bố và Du Lượng được thưởng thức. Ông sau đó mới từ tốn kể về ván cờ mà ông đã có cơ hội chơi với Chử Doanh. Về những nước đi tự do tự tại, phóng khoáng như đất trời. Chử Doanh thuận theo đất trời mà hạ cờ, ông vì chiến thắng mới hạ cờ nên sau cùng đã thất bại. Nhìn một thế cờ phóng khoáng, dũng mãnh, và sảng khoái như vậy, ông nhận ra mình đã đến lúc buông chấp niệm thắng thua.

“Không phải vì bố muốn chơi cờ mà giải nghệ chuyên nghiệp. Bố không như con, không có khát khao theo đuổi hình cờ hay định thế của chính mình. Khát khao duy nhất của bố từng là chiến thắng. Mà chiến thắng bố đã làm được rất nhiều, nên cũng có thể nói là về sau này bố thấy hơi lạc lối, giả như mình không chiến thắng nữa thì sao. Và rồi, người ấy đã chỉ cho bố thấy, cờ vây không chỉ là chiến thắng. Chiến thắng chỉ là một phần của cờ vây.”

Từ bên ngoài bỗng có tiếng nói vang vang. Không thấy người đã nghe tiếng thì chỉ có thể là một người.

“Dì à, dì phải cho con uống trà nhài nha. Trà dì ướp là thơm nhất đó.”

Là Thời Quang. Du Lượng bất giác mỉm cười.

“Vậy cho nên,” Du Hiểu Dương khẽ hắng giọng, “cho nên là bố muốn khám phá ra những phần khác của cờ vây. Trong đó có hình cờ đẹp mà con theo đuổi chẳng hạn.”

“Dạ.”

“Con với Tiểu Quang dạo này khá lên nhiều lắm đấy. Cờ của hai đứa ngày càng hơn người. Và cũng ngày càng giống nhau. Càng giống Chử Doanh.”

“Dạ?”

“Cờ vây nói lên rất nhiều điều ở một con người. Bố chỉ nói thế thôi, con tiếp Tiểu Quang nhé, bố ra với mẹ.”

Du Lượng ngơ ngác nhìn bố bước ra khỏi phòng, sau đó cậu quay lại nhìn ván cờ trước mặt mình, tự hỏi nước đi nào cũng mình mà giống Chử Doanh? Nhưng khi chưa kịp nhìn ra, đã có một giọng bình phẩm hết sức phiền hà vang lên ngay bên tai.

“Uầy, sao nước này của quân trắng đi ngốc thế? Không tập trung, không tập trung xíu nào.”

Rồi kẻ đó bình thản ngồi xuống chiếc ghế trước mặt cậu, một tay vẫn cầm dĩa bánh quế hoa, tay còn lại lấy tăm ghim bánh bỏ vào miệng mình.

“Cậu lại làm sao?”

“Thì mẹ tôi đi trực, hôm nay không làm gì nên tôi chạy qua đây. Dù gì dì cũng thương tôi hay ở nhà một mình, hay kêu tôi qua chơi thường mà.”

Ở một khía cạnh nào đó Thời Quang như một đứa con nít, dễ dàng khơi gợi tình thương từ mọi người chung quanh. Cậu ấy đi đến đâu cũng có người đối đãi cậu ấy như con, xem mình là mẹ mà chăm bẵm cho cậu ấy từng chút một. Mẹ Du Lượng cũng không là ngoại lệ. Đến Du Lượng hình như cũng chẳng phải là ngoại lệ.

“Hồng Hà đâu, Thẩm Nhất Lãng đâu? Rồi Tuyết Minh, Cốc Vũ gì đó?”

“Du Lượng, cậu bị khờ à? Hôm nay Thất Tịch, dĩ nhiên bọn họ có hẹn với người yêu rồi, tôi đi để làm kỳ đà hay gì?”

“Khoan, vậy tôi là lựa chọn sau cùng à?”

Thời Quang nghiêng đầu mỉm cười đắc ý. Du Lượng biết mình lại bị cậu ấy trêu rồi nên không nói gì, tập trung quay lại ván cờ. Nhưng Thời Quang thì đang rảnh rỗi, cậu ấy ngồi im chẳng được bao lâu liền kiếm chuyện để hỏi.

“Ván cờ này có gì mà cậu nhìn ghê thế? Có huyền cơ gì à?” 

“Bố tôi bảo tôi đánh cờ giống Chử Doanh. Tôi đang nhìn xem nước đi nào của tôi mới giống đây.”

“Cái gì?”

Thời Quang cũng chăm chú nhìn vào ván cờ. Cách chơi cờ của một người thể hiện tư duy của người đó. Ở quân cờ nào của Thời Lượng cho thấy tư duy của cậu đã bị ảnh hưởng bởi Chử Doanh?

“Có lẽ là ở đây,” Thời Quang chỉ vào chỗ quân đen và trắng giằng co ở góc dưới bên phải của Du Lượng.

“Thật à?”

Du Lượng chăm chú nhìn bàn cờ, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của Thời Quang. Và chẳng biết là ngôi sao nào đã thẳng hàng với nhau, bỗng dưng Thời Quang hỏi:

“Du Lượng này, hồi nhỏ cậu đã nghĩ gì mà tin mình sẽ làm kỳ thủ chuyên nghiệp để ngày ngày đến hội quán luyện cờ vây?”

Và Du Lượng bối rối.

Bình thường trả lời phỏng vấn, cho câu lạc bộ hay là cho đội quốc gia, đều là công việc của Du Lượng. Cậu nói rất gọn gàng, đủ ý, câu cú ngữ pháp chuẩn mực, và vì thế mà báo chí khó bắt bẻ câu chữ của cậu. Mọi câu trả lời đều là sự khách sáo, là điều mà mọi người muốn nghe. Đến tạp chí phỏng vấn cũng không thể khai thác được gì có tính riêng tư từ cậu. Nhưng cũng chưa có ai từng hỏi cậu về vấn đề này. Vì với họ, việc cậu đi theo con đường của cha mình là hiển nhiên, và điều mà họ quan tâm thường là Du Lượng có thể vượt qua được hình bóng của cha mình không.

Phải khi Thời Quang dùng hai ngón tay ấn vào phần ấn đường, Du Lượng mới hay mình có lẽ đã nhăn nhó mất một lúc lâu rồi.

“Thì chắc tại…muốn ở gần bố, tại bố là kỳ thủ chuyên nghiệp? Hoặc là vì bố làm nghề đó nên mình muốn làm theo. Rồi cũng có tài, nên mình theo luôn…?”

Thời Quang nghiêng đầu nhìn cậu nghi hoặc.

“Không phải chứ? Tôi nhớ hồi nhỏ cậu rất nghiêm túc vậy mà sao giờ nói như cậu chẳng thích cờ vây vậy?”

“Tôi thích chứ. Nó là cả thế giới của tôi đó chứ. Ngoài nó ra tôi cũng chẳng có mấy bạn bè, hay sở thích gì. Nhưng cờ vây cũng như kẻ thù vậy, mang bố đi xa, còn đồng nghiệp chơi cờ thì chỉ có hai thái độ dành cho tôi, không dè chừng thì là đắc ý.”

Và có lẽ đó là lý do cậu quấn quýt với Thời Quang như vậy. Trong thế giới đó, chỉ có Thời Quang là thoải mái chơi cờ với cậu, chưa bao giờ e ngại hay dè chừng cậu. Lúc thua, Thời Quang không mất ý chí mà còn dõng dạc tuyên chiến. Lúc thắng, cậu ấy vui mừng như đạt được thành tích gì đó phi thường và thẳng thắn chia sẻ niềm vui ấy với cậu. Phương Tự sư huynh hay Hong Soo Young cũng là một trong những bạn bè ít ỏi có thể chia sẻ niềm vui ấy với Du Lượng, nhưng không rõ sao cậu cứ thấy Thời Quang có gì đó khác biệt. 

Thế là bất giác Du Lượng ngẩng nhìn Thời Quang. Lúc ấy cậu mới hay, hóa ra cậu ấy đang nhìn mình. Ánh nhìn xa xăm đầy ẩn ý.

“Gì đó?” Du Lượng hỏi.

“Không có gì… Thế mà tớ vì cái thái độ nghiêm túc kính nghiệp với cờ vây mà quyết định đi lên chuyên nghiệp luôn cơ đấy.”

“Thật à?”

“Lại giả? Ai đã nói với tôi gì mà một người đã chơi cờ vây giỏi không thể bỏ cờ vây? Rồi gì mà dùng hai màu trắng đen để vẽ nên vạn vật muôn màu? Tôi nghe xong cảm động tới mức học chơi cả cờ vây.”

“Khoan? Mấy lời đó sao cậu biết? Tôi đâu nói với cậu bao giờ?”

Thời Quang nhìn Du Lượng cười khinh. Cậu chợt nhớ về một ngày nhiều năm về trước, khi cậu mới từ Hàn Quốc trở về.

“Cái người hôm đó bảo cậu đi châu Phi cũng chính là cậu à? Tại sao khi đó lại tránh mặt tôi?”

“Cậu biết rồi còn gì? Tôi lại chả sợ cậu quá?”

Du Lượng im lặng trừng mắt Thời Quang. Còn cậu ấy thì hết ngồi rồi lại đứng, lại đi ngó nghiêng như thể mình chưa bao giờ bước vào phòng Du Lượng.

“Sau đó thì cũng vì cậu tôi muốn đi lên chuyên nghiệp. Nhớ cái lúc cậu bảo chẳng muốn tốn thời gian với tôi nữa. Có trời biết đất biết, và cái hội quán nhà cậu cũng biết, là tôi bực cỡ nào. Khi đó chỉ mong mình mau giỏi lên, đường đường chính chính đấu với cậu, không để cậu có thể bỏ mặc tôi.” 

Thời Quang se sẻ giọng kể chuyện hồi hai đứa mười bảy tuổi. Ngó nghiêng mấy bức tranh xếp hình treo trên tường. Du Lượng cũng bất giác tay chống cằm, nghiêng nghiêng đầu lắng nghe hoài niệm những ngày đó.

“Hồi đó vừa định đẳng xong, chẳng hiểu sao tôi cứ như mất hứng thú với cờ. Có hẳn những ngày chẳng luyện cờ, mà suốt ngày ở trong phòng chơi xếp hình nghìn miếng. Giờ nghĩ lại, hẳn là do cậu từng làm tôi thất vọng sâu sắc đó.”

Thời Quang quay đầu nhìn cậu, lắc lắc đầu.

“Nói dối!”

“Là thật,” Du Lượng đứng hẳn dậy, tay chỉ vào những bức tranh treo tường. “Đây toàn là do tôi xếp đó.”

Sau cậu còn đi hẳn về phía tủ quần áo, từ phía sau kéo ra một miếng xếp hình lớn đã xếp xong vùng rìa, chỉ còn lại khu chính giữa là trống rỗng.

“Đây chính là bức tôi xếp chưa xong. Rồi tối hôm đó thì ghé qua Dịch Giang Hồ, thấy cậu miệt mài luyện cờ vây, tự dưng tôi lại thấy mình phải quay lại với cờ, mình đã lãng phí mấy ngày rồi.”

Du Lượng nhìn bức tranh xếp hình nghìn miếng mà ngay giữa lại dở dang, cậu cũng chỉ nhớ nhớ quên quên đây là bức tranh gì. Khi cậu quay lại nhìn Thời Quang, cậu ấy đang tay chống cằm suy nghĩ gì đó mà miệng cười tủm tỉm.

“Du Lượng, thế giới của cậu thực sự chỉ là cờ vây nhỉ? Cậu nhìn xem, người ta chơi xếp hình sẽ chọn các vị trí khác màu, nhiều chi tiết khác biệt để xếp trước, rồi tới phần rìa, các chỗ đồng màu nằm ở các góc là phần xếp cuồi cùng. Còn cậu thì sao? Chơi xếp hình vẫn như chơi cờ. Vẫn đi từ góc vào trung tâm.”

Điều này Du Lượng không biết, cũng chẳng từng nghĩ qua. Dù gì cậu cũng xem đó là trò chơi, nên chơi theo cách khiến mình thoải mái nhất. Và như thói quen, cậu bắt đầu từ góc của bức xếp hình.

“Kể cả đêm đó cậu có gặp tôi luyện cờ hay không, tôi tin cậu sẽ quay lại với cờ vây. Vì một người khi đã yêu cờ vây, cậu sẽ không muốn bỏ nó. Như tôi…” Thời Quang hít một hơi sâu, mới mỉm cười đạm bạc mà nói tiếp, “dù đã từng muốn bỏ cờ vây, nhưng không thể bỏ được.”

“Thời Quang, tôi-”

“Kể cả không có tôi, cậu sinh ra là để chơi cờ vây. Cậu có điều kiện, có khả năng, có người ủng hộ. Thế giới của cậu thật sự là cờ vây.”

Du Lượng chỉ muốn nói: Nhưng không có cậu, thế giới cờ vây thật cô độc. Cờ vây phải là trò của hai người, phải là hai người mới có thể tạo nên một ván đấu hay. Phải là hai người, thì hai màu cờ trắng đen mới vẽ nên bức tranh vũ trụ đẹp đẽ huyền bí. Cờ từ hai người mà thành, người vì những ván cờ mà nhìn rõ nhau. Tôi đã chờ mãi một người nhìn thấy mình. 

Nhưng sau cùng, những điều ấy sao mà thật riêng tư, thế nên thiên ngôn vạn ngữ cũng chỉ là:

“Thời Quang, cậu cũng vậy. Cậu có khả năng, có người ủng hộ, có tôi ủng hộ. Có tôi chờ cậu.”

Bàn tay Du Lượng siết lấy góc của bức tranh, giấu đi những ngón tay run rẩy cho những điều thiếu chút đã thành lời.

“Dù gì cờ vây cũng là trò chơi của hai người. Không có cậu, làm sao có tôi của ngày hôm nay? Có khi chỉ có con trai của Du Hiểu Dương mà thôi.”

Thời Quang gật gật đầu, mỉm cười mà mắt đỏ lên. Mặt mũi nhìn sao cũng như một đứa trẻ mới được an ủi, dỗ dành. Thật sự thì Du Lượng không phải là ngoại lệ, không cách nào mà không chăm bẵm cho Thời Quang.

 

●○

Mùa thu cứ vậy trôi qua với kỳ thi lên đẳng và các danh hiệu lớn, cả Du Lượng và Thời Quang đều đã lên cửu đẳng, đồng thời vượt qua kỳ khảo thí cho cho cúp Đại Hùng vào tháng Mười Hai. Giải đấu này có nhiều thể thức thi đấu nên tuyển quốc gia cũng không còn giới hạn chỉ ba người đấu chính. Mục Thanh Xuân đội cậu vì thế mà cũng có cơ hội vào tuyển, giờ thì bắt cặp với Thẩm Nhất Lãng ở thể thức đấu cờ đôi.

“Cậu nghĩ xem, Mục Thanh Xuân nhà cậu và Thẩm Nhất Lãng nhà tôi rồi có thể đánh đấm ăn ý không? Một người chơi cờ biến chuyển mà ào ạt như nước, người thì vững chãi chậm rãi như sơn.”

Vẫn là Thời Quang và Du Lượng, trên gác xép của ông ngoại Thời Quang, ngồi trên tấm sàn ván gỗ kêu cọt kẹt, giữa cả hai là bàn cờ cũ kỹ mà Thời Quang trân trọng. Cậu ấy vẫn đang nhìn cậu hạ nước cờ tiếp theo, miệng xếch cái vẻ đắc ý cứ đáng ghét thế nào đó.

“Đó là việc của họ thôi.” Du Lượng đáp qua loa, mắt vẫn chú mục vào bàn cờ.

“Nếu mà Hồng Hà còn ở giải chuyên nghiệp thì chắc cũng bắt cặp ăn ý với Thẩm Nhất Lãng.” Thời Quang tay nhịp nhịp cây quạt, trầm tư. Cứ khi nào nghĩ về Hồng Hà, cậu ấy luôn như vậy.

“Nhưng cũng không chắc, vì Mục Thanh Xuân đâu kém cỏi gì. Vào tuyển quốc gia thì chỉ có thể nói về vấn đề thực lực thôi.” Du Lượng hạ xuống một quân cờ, đôi mày vẫn chau lại suy tư.

“Cậu có chắc là muốn đi nước đó không? Mặt mũi gì thế này?” Thời Quang lại quen thói ấn vào ấn đường cả Du Lượng. Ở thời điểm này, Du Lượng cũng đành chịu, trừng mắt nghiêm giọng mấy cũng chẳng hề gì đến Thời Quang.

“Dĩ nhiên là không chắc. Tôi cứ thấy ván cờ này có gì đó, mà nghĩ hoài không ra.”

“Nghĩ không ra thì nghỉ! Giờ mình về nhà mẹ tôi ăn cơm.” Thời Quang đứng dậy rồi rời khỏi căn gác.

Lần này tập huấn không ở nhà Du Lượng nữa. Việc này là vì mẹ của Thời Quang cứ đến mùa đông con trai mình lại sang nhà người khác, đã cảm thấy tủi thân ít nhiều. Nên năm nay Du Lượng dứt khoát chọn nhà Thời Quang làm chỗ tập huấn. Mẹ Thời Quang thì vui ra mặt còn bản thân Thời Quang lại càm ràm hết mấy buổi. Nào là nhà bất tiện, mẹ hay xông cửa vào, nào là ở nhà có truyền hình nên thể nào cậu cũng mê xem phim. Đến khi dì giận Thời Quang ra mặt, nộ khí xung thiên cậu ấy mới chịu thua. 

Dù đúng là so với nhà của Du Lượng, chỗ Thời Quang hơi thiếu tiện nghi, lâu lâu mẹ cậu có khách thì cả hai lại đi qua nhà ông ngoại chơi đỡ. Nhưng Du Lượng lại thấy chỗ nào cũng ấm cúng hơn, có không khí người hơn. Ăn uống cũng không lo bị Thời Quang hớt tay trên. Nhất là khi đánh cờ trong phòng Thời Quang, cậu cứ có một cảm giác kỳ lạ. Cái cảm giác mà hồi Du Lượng mới biết chơi cờ, được bố cầm tay chỉ dạy cho.

Du Lượng chìm trong suy nghĩ của chính mình, những bước chân tự động bước theo Thời Quang như được lập trình sẵn. Chỉ thi thoảng khi vai cậu đụng phải vai Thời Quang, cậu mới như trở về thực tại. Từ nhà ông ngoại đến nhà Thời Quang cũng gần. Cậu cùng Thời Quang đi dưới cơn mưa đầu đông, vai kề vai trong tán dù nhỏ. Thời Quang bình thường huyên thuyên nói hoặc là múa may đóng kịch, nay chỉ đút tay vào túi mà đi, mặt đờ đẫn suy nghĩ.

Vừa về tới nhà Thời Quang, Du Lượng đã ngửi thấy mùi đồ ăn rất thơm. Còn Thời Quang thì vẫn như đang ở chế độ tự động đi thẳng từ cửa vào bếp, rồi ôm lấy mẹ thật chặt từ phía sau.

“Bao tuổi rồi mà còn làm nũng thế này hả con trai?” Dì dịu dàng nói, tay vỗ nhẹ bàn tay của đang ôm lấy mình.

Du Lượng nhớ lại cách đây không lâu dì còn tâm sự về chuyện chơi cờ vây của Thời Quang. Đã ba năm từ sự kiện lần đó, Thời Quang trưởng thành hơn, tâm lý ổn định hơn. Nhưng Du Lượng cũng dần nhìn ra Thời Quang là người ôm đồm suy nghĩ và cảm nhận của người khác đặt nặng trong lòng. Và việc đó ảnh hưởng ít nhiều đến chính cách chơi cờ của cậu ấy. Chỉ là cũng may, Thời Quang có pháp vật bảo hộ cho mỗi trận cờ cậu chơi. Cứ đôi khi nhìn sang chỗ Thời Quang chơi cờ, Du Lượng lại thấy cậu ấy mở quạt, và nhắm mắt định thần.

“Du Lượng à, dì có pha trà nhài mà mẹ cháu gửi qua đó. Cốc trà để ở sẵn bên bàn cờ trong phòng rồi nhé!” Dì nhìn thấy Du Lượng liền cười, vừa nói vừa múc đồ ăn ra đĩa.

“Cậu xem, mẹ tôi còn cưng chiều cậu hơn tôi. Mẹ chẳng bao giờ chuẩn bị nước cho tôi cả.” Thời Quang vẫn còn ôm mẹ, xoay đầu nhìn cậu mà trêu.

Dì khẽ đánh tay Thời Quang, rồi bắt đầu trách móc, vở kịch mẹ mắng con khóc lóc được vén màn. Du Lượng vừa hóng kịch vừa dọn bàn ăn. Căn bếp rộn rã tiếng nói cười.

Sau bữa ăn, Du Lượng về phòng để khôi phục lái ván cờ dở dang ban nãy. Thời Quang xem xong phim buổi tối mới vào tiếp cờ với cậu. Chơi được một lúc thì Thời Quang đã ngáp ngắn ngáp dài.

“Cậu mệt thì hay là cứ đi ngủ trước đi?” Du Lượng gợi ý.

Đáp lại cậu là vẻ mặt mắt mở không lên của Thời Quang. Cậu ấy gật gật mấy cái rồi thì leo lên giường, nằm sát vào trong vách để chừa lại khoảng giường trống chỉ vừa đủ cho thêm một người. Chẳng mấy chốc sau đó là nghe được tiếng thở đều của Thời Quang.

Du Lượng tắt bớt đèn phòng, chỉ chừa cây đèn vàng bên giường Thời Quang. Hôm nay lại là một ngày trăng sáng khác. Ánh trăng bàng bạc soi thẳng vào bàn cờ, sáng lấp lánh trên những quân cờ trắng đen. Căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng máy điều hòa trở cánh quạt, tiếng thở của người đã say giấc, và tiếng quân cờ chạm vào bàn cờ bằng gỗ. Du Lượng cứ thế say sưa, chìm trong không gian ấm áp ấy mà khám phá từng ngóc ngách của ván cờ trước mặt.

Mãi đến khi nước trà trong cốc sứ đã cạn, Du Lượng mới phát giác giờ đã hơn một giờ sáng,  Cậu đi ra bếp để lấy nước ấm. Đang trong lúc chờ nước sôi thì cậu nghe tiếng của Thời Quang khẽ gọi ra.

“Chử Doanh?”

Trước khi Du Lượng kịp định hình mình có nghe nhầm hay không, thì cậu lại nghe thấy tiếng Thời Quang gọi, to hơn, khẩn thiết hơn.

“Du Lượng? Du Lượng?”

Cậu vội vàng tắt bếp và chạy về phòng.

Khi mở cửa phòng ra, Du Lượng thấy Thời Quang đang nhìn ra phía mình. Trán và cổ Thời Quang đẫm mồ hôi, mắt dường như có nước.

“Thời Quang? Cậu sao vậy?”

Du Lượng ngồi cạnh giường, tay áp lên trán Thời Quang xem thử cậu ấy có bị sốt hay gì không. Khi nãy trong cơn mưa lúc chiều muộn, trời cũng có gió lớn, mà Thời Quang chỉ bận mỗi chiếc áo hoodie màu hồng.

“Cứ sợ cậu đi mất như Chử Doanh…” Thời Quang nói thật khẽ, như nói với chính mình nhiều hơn là nói với Du Lượng.

“Có chuyện gì hả Thời Quang?” Du Lượng hỏi.

“Đêm đó cũng như đêm nay. Tôi và Chử Doanh chơi cờ rồi tôi đi chợp mắt. Lúc thức dậy, đã chẳng còn Chử Doanh.”

Thời Quang nhắm mắt, trán dựa vào bàn tay của Du Lượng. Cậu để tay thêm một lúc, rồi từ từ rút tay lại, rụt rè.

“Cậu không có sốt mà ta. Sáng ra có không thấy tôi thì cũng có thể tôi về nhà lấy ít đồ thôi mà. Thêm nữa tụi mình đang trong kỳ tập huấn, tôi đâu đi đâu được.”

Thời Quang chỉ tròn mắt nhìn Du Lượng, như săm soi, như cố nhìn thấu tim gan cậu.

“Nếu…nếu mà tôi nói việc này, thì cậu có tin không?” Thời Quang nói thật khẽ.

Như bình thường, Du Lượng sẽ hỏi cụ thể là việc gì. Nhưng chẳng rõ sao khi nhìn thái độ dè dặt của Thời Quang, bàn tay nắm tay mép chăn thật chặt, Du Lượng cũng dè dặt theo. Biểu cảm này cứ như một người đang đứng bên kia bức tường cổng bán nguyệt, lấp ló đợi chờ để được nói một lời gì đấy. Trong những cảnh phim đó, mỗi khi điều đang được chờ đợi lại chẳng như mong đợi, người kia sẽ quay đầu chạy đi, rồi chôn chặt điều muốn nói xuống tận đáy lòng, và sau đó bộ phim chỉ còn là những tiếc nuối.

“Tôi tin cậu,” Du Lượng đáp, bàn tay đặt lên nắm tay của Thời Quang, “khi tôi đã bảo cậu tin tôi, thì tôi sẽ luôn tin cậu.”

Thời Quang chẳng nói gì, cứ nhìn cậu vậy thôi, làm Du Lượng cũng không dám di chuyển.

“Nếu mà tôi nói…Chử Doanh là một hồn ma, vì vậy mà lúc nhỏ tôi mới có thể chơi được hai ván cờ đó với cậu, thì cậu có tin không?”

Du Lượng khẽ nuốt khan. “Đáp án” này không phải là lần đầu cậu nghe thấy. Lúc hai đứa chín tuổi, Thời Quang đã nói thế một lần, khi đó Du Lượng tức nước vỡ bờ, khóc một trận thật to. Trong đời có mấy khi cậu khóc như vậy đâu. Rồi sau này thi thoảng Thời Quang lại nói mà như đùa, rằng Chử Doanh là thế lực siêu nhiên, là thần cờ, là người đang đứng ở bờ bên kia của vũ trụ và đang chờ tất cả chúng ta. Du Lượng đã nghĩ, cậu ấy đang ám chỉ một điều gì đó, như là Chử Doanh đã qua đời.

“Cậu đừng giận tôi, Du Lượng. Tôi chỉ nói-”

Khi thấy bàn tay Thời Quang rút về, Du Lượng nắm chặt lại.

“Tôi tin cậu mà, cũng còn cách nào khác đâu.”

“Nhưng nếu cậu tin, cậu không thấy tôi khùng điên à, không sợ à?”

Du Lượng bật cười, câu hỏi này hình như cách đây không đã có người hỏi cậu. Sau cùng thì câu trả lời vẫn chỉ là như vậy mà thôi.

“Không, tôi sợ gì cậu chứ?”

Du Lượng cười khổ, tay còn lại vuốt lại mớ tóc bết vào trán Thời Quang. Cái vầng trán thông minh, đôi mày ngoan cường, đôi mắt sáng này.

“Cậu đã nói bao lần rồi, tôi không tin thì còn đáp án khác sao? Cứ cho nó là thật thì cũng không phi logic gì. Cậu nhìn bàn cờ kia mà xem, tôi đã mất cả ngày để hiểu nó. Tôi đã dùng gần như cả đời mình cho cờ vây, tôi có hiểu hết nó không? Cờ vây cũng như một vũ trụ nhỏ, điều tôi chưa biết đâu phải là không thể tồn tại, nên chuyện tôi không hiểu được cũng không nên là lý do để tôi e ngại cậu. Vả lại cũng không phải tôi chưa từng chơi cờ với cậu và Chử Doanh. Như bố tôi hay nói, cách chơi cờ thể hiện tính người, Chử Doanh và cậu thật sự là những người khác nhau. Tôi chỉ có thể tin lời cậu vì…đó là lý do phù hợp nhất với mọi chuyện đã xảy ra, không phải sao?”

Thời Quang chỉ tròn mắt nhìn Thời Quang. Du Lượng chẳng rõ là cậu không hiểu hay là ngạc nhiên điều gì.

“Tôi và Chử Doanh khác nhau thế nào?” Thời Quang hỏi.

“Ừm…Chử Doanh nề nếp, cậu thì bừa bãi. Mỗi nước đi của Chử Doanh đều có dụng ý thâm sâu tầng tầng lớp lớp, cậu giờ có thể đi cờ thâm sâu, mà nhiều tầng ý như Chử Doanh thì chưa được đâu. Hình cờ của Chử Doanh rất đẹp, nhìn cứ như một bức tranh. Còn cậu thì bản năng hơn, hình cờ chớp đẹp hơn là những ván đấu cần rõ thắng thua.”

“Sao tôi giờ mới nhận ra, ai kia cũng là một fan của Chử Doanh nhỉ?” Thời Quang cắt ngang. Ánh mắt cười, miệng lại nhếch, chính là cái vẻ lém lỉnh đó.

Du Lượng cười theo, rồi lại hắng giọng: “Đã bao năm rồi, cậu vẫn chưa nguôi ngoai được chút nào sao?”

Đây là điều Du Lượng luôn muốn hỏi. Mỗi khi cậu nhìn Thời Quang trầm ngâm nhìn về nơi nào xa xôi, mỗi khi cùng cậu ấy đi ngang công viên, hoặc tình cờ thấy những chiếc xe đạp đôi. Những đêm mưa như đêm nay. Nhất là những đêm trăng sáng, Thời Quang một mình ngắm trăng.

“Nguôi thì cũng nguôi. Nhưng mà không quên được.” Thời Quang đáp.

Những lúc thế này, dù Thời Quang đang ở rất gần, Du Lượng cũng cảm thấy mình chẳng cách nào nắm lấy được cậu ấy.

“Kiểu như đôi lúc tự dưng thấy gì đó thì sẽ nhớ đến. Rồi có đôi lúc nhớ đến thì sẽ thấy nuối tiếc vì những chuyện mình không làm được cho anh ấy, hay là nuối tiếc những điều mãi mãi không thể cùng làm với anh ấy.”

Và Du Lượng hiểu, mình không bao giờ có thể bước qua khoảng cách một bước này.

“Nhưng nhớ về Chử Doanh cũng không phải lúc nào cũng buồn. Có nhiều điều cũng rất an ủi, cũng rất hạnh phúc. Nữa là vì anh ấy mà gặp cậu với mọi người.”

Thời Quang nhìn vào mắt Du Lượng. Miệng cậu ấy khẽ cong lên.

“Cậu cũng giống Chử Doanh thật nhỉ.” Thời Quang nói

“Cậu là người thứ hai nói tôi chơi cờ giống Chử Doanh đấy.”

“Không phải. Cậu cũng hướng dẫn tôi, chăm lo tôi, còn cho tôi lời khuyên này.” Thời Quang nói, lần này giọng nhỏ hơn.

“Ý cậu là Hồng Hà chứ nhỉ?”

Thời Quang cười thành tiếng. Du Lượng nghe đâu đó có tiếng chuông ngân, gần đây có lẽ có nhà thờ nào đó.

“Du Lượng ngốc.”

Thời Quang rút tay khỏi tay của Du Lượng. Lần này, đến phiên cậu ấy nắm lấy bàn tay của cậu. Lại chẳng rõ những ngôi sao nào đã thẳng hàng, Thời Quang kéo bàn tay đến gần môi, và hôn một cái thật kêu.

“Ý tôi là vậy đó.”

Thời Quang đặt tay Du Lượng xuống, rồi quay lưng về phía cậu. Mặt đối tường rồi, Thời Quang vờ ngáy thật to.

Du Lượng tội nghiệp vẫn chưa kịp hoàn hồn. Giữa đêm khuya vắng lặng, ấy mà cậu chỉ nghe thấy tiếng tim thình thịch bên tai, cảm thấy gò má mình nóng ran, nhận ra hơi thở mình vội vã hơn. Và Du Lượng lại thầm cảm ơn trời vì Thời Quang không nghe được tiếng trái tim cậu đang dội từng cơn mãnh liệt.

 

●○

Du Lượng có chút thay đổi, đến Thời Quang đôi khi hơi chậm tiêu cũng nhận ra điều đó.

Sau đêm kỳ lạ nọ, Du Lượng thỉnh thoảng lơ đãng khi đấu cờ, đôi lúc lại thở dài.

Nhưng Thời Quang cũng thay đổi. Cậu ấy thân thiết hơn, hay động tay động chân với Du Lượng khiến đầu óc cậu càng thêm rối rắm, tim lại đập thật nhanh. Mấy khi cậu ấy ở thật gần, Du Lượng chỉ thầm cầu trời cho Thời Quang không nghe thấy tiếng tim mình.

Thời Quang càng thế, Du Lượng càng lơ đãng vì chìm trong muôn vàn suy nghĩ. Mà Du Lượng cứ lơ đãng, Thời Quang càng cố ý kề cận bày trò thân thiết.

Nên Du Lượng bèn đi trốn Thời Quang, ở chiếc ghế mây gần Hắc Bạch Vấn Đạo.

Hôm đi trốn trời mùa đông bỗng có chút nắng, lại rọi vào đúng chiếc ghế mây, ngồi sưởi nắng thì thích không tả nổi. Đôi khi Thời Quang chê cậu như ông già, bao nhiêu tuổi đầu mà đã thích ngồi ghế mây thư giãn. Nhưng Du Lượng vẫn thích chỗ này lắm, ngồi ở đây rất dễ suy nghĩ. Có khúc mắc gì, buồn bã gì, thì cũng chỉ cần đến đây suy nghĩ giải pháp.

Chỗ này cũng không phải bí mật gì. Cậu từng nhiều lần dẫn Thời Quang tới đây, cũng chỉ để ngồi lại, rồi hai đứa tịnh tâm một chút, trò chuyện một chút. Nên có lẽ cậu cũng chỉ muốn Thời Quang tìm thấy mình.

Mấy ngày nay cậu vẫn nghĩ cậu thích Thời Quang chắc cũng một khoảng thời gian. Cậu vẫn luôn hiểu mình không thể nào tiến gần cậu ấy hơn, nên cậu thật ra cũng không cần. Chỉ cần như mọi khi, được cùng chơi cờ, được quan tâm chăm sóc cậu ấy một chút. Thay cho dì, cho Hồng Hà, và cả Chử Doanh. Khi Thời Quang cảm thấy mình chẳng còn ai, thì sẽ nhớ ra là còn có Du Lượng, mãi luôn ở đây chờ Thời Quang. Nên khi Thời Quang dường như cũng hiểu được tâm ý của Du Lượng, cậu không biết phải làm gì.

Nên tiếp tục như bình thường, hay can đảm đòi hỏi nhiều hơn một chút?

Hai lựa chọn ấy cứ như thế mà chiếm lấy đầu óc của Du Lượng. Nhưng khi cậu ngồi ở chiếc ghế mây này, nhìn hai đứa trẻ ngồi chơi cờ ở Hắc Bạch Vấn Đạo, thì cậu lại quyết định được rồi.

Du Lượng nghĩ, nếu Thời Quang tìm thấy mình, thì mình sẽ tự biết đủ, và tạm gác lại cái mớ bòng bong rối ren này để mà chuyên tâm chơi cờ vây, coi như can đảm đòi cho mình chút quyền lợi ít ỏi này. Nếu Thời Quang không tìm thấy mình, thì hãy trở về làm Du Lượng của Thời Quang như mọi khi, vì “như mọi khi” đã đủ với cậu rồi.

Du Lượng đã chờ, và Thời Quang đã đến. Trong chiếc áo thun vàng, một tay cầm cốc trà, một tay cầm quạt.

“Sao lại trốn đến chỗ này hả? Đi nghiên cứu kỳ phổ mà chẳng thấy cậu đâu.”

Thời Quang đi đến trước mặt Du Lượng, rồi đưa cậu cốc trà. Lẽ tự nhiên, cậu đưa tay ra đón, thì Thời Quang lại giật lại ly trà, trêu cậu một phen.

“Ai nói cái này cho cậu, là cho tôi, mới cãi nhau với sư huynh trên tuyển vì cậu đấy. Khô cả cổ!”

Rồi Thời Quang thảy cây quạt cho Du Lượng cầm, bản thân thì ngồi xuống chiếc ghế tựa bên cạnh, mở nắp trà ra rồi uống hết một ngụm.

Du Lượng chỉ lắc đầu, mỉm cười vì mãn nguyện. Cậu chỉ cần thế này.

“Chỉ muốn tịnh tâm suy nghĩ chút. Để bớt lơ đãng.”

“Nghĩ gì đây? Về tôi à?”

Lời của Thời Quang có lẽ là đùa.

“Ừ.”

Còn Du Lượng thì nói thật. Cậu nhắm mắt lại, cảm thấy cõi lòng tự dưng nhẹ nhõm quá.

Đáp lại cậu, không phải là sự bối rối vì Du Lượng thật lòng, mà là một giọng nói còn bình thản hơn cả cậu.

“Tôi biết là tôi quan trọng với cậu lắm mà. Không uổng công tôi thích cậu, tin cậu đến vậy.”

Du Lượng mở mắt, ngồi thẳng dậy nhìn Thời Quang. 

“Thật à?”

“Chứ còn gì nữa, tôi không tin cậu thì sao chúng mình có thể cùng chơi cờ đôi tốt vậy. Tôi còn hay giao quạt cho cậu cầm đấy thôi”

“Không! Là lời trước đó.”

“Ừ…là thích đấy. Có được không?” Thời Quang nhìn cậu, đôi bàn tay cầm chắc cốc trà.

Du Lượng nhìn Thời Quang, rồi như từ từ nhận ra điều gì đó. Tim cậu lại dồn dập nơi lồng ngực, và má lại nóng ran lên. Trước mắt chỉ có Thời Quang đang mỉm cười, vẫn là hai chiếc đồng điếu bé xíu đáng yêu ấy ẩn hiện trên gương mặt. Cậu ấy đang nghiêng nghiêng đầu nhìn cậu. Như có được dũng khí, cậu ấy đặt cốc trà xuống chiếc ghế đẩu trước mặt và đứng dậy. Rồi Thời Quang đến đứng trước mặt cậu, hai tay ấp lấy gương mặt hẳn đang đỏ bừng của Du Lượng, vẫn mỉm cười dịu dàng.

“Sao nào, trái tim thiếu nữ của cậu đã nhận ra rồi hả? Chuyện này từ rất lâu rất lâu rồi đấy.”

Du Lượng chẳng biết mình đã bày ra vẽ mặt gì nữa mà Thời Quang lại cười lên khanh khách. Bên tai cứ như có tiếng chuông ngân vang, gần Hắc Bạch Vấn Đạo lại có nhà thờ mới xây sao?

“Đáng yêu ghê.”

Và Thời Quang dày vò mặt cậu. Phải khi Du Lượng khẽ đánh nhẹ vào hai bàn tay của Thời Quang, cậu ấy mới thôi.

“Riết rồi lộng hành!” Du Lượng cố gắng nghiêm giọng nói. 

Cậu quay đầu đi để giấu gương mặt mình mà chẳng biết tai mình ửng hồng. Thời Quang khi ấy lại khẽ nắm lấy cái vành tai của Du Lượng, khiến cậu phải quay lại nhìn Thời Quang, người đang nhìn mình bằng ánh mắt mà Du Lượng không cách nào lý giải. Chỉ là chẳng còn vẻ trêu chọc gì, mà là điều gì đó khiến bụng dạ Du Lượng lại lăn tăn như những con sóng dần trôi vào bãi cát.

“Vậy cậu có muốn tụi mình trở thành…ừm…gì nhỉ? Trở thành-” Thời Quang ngập ngừng.

“Muốn.” Du Lượng vội trả lời câu hỏi chưa hoàn chỉnh của Thời Quang, câu trả lời dễ dàng nhất, mà chính cậu đã hiểu rõ từ lâu. “Tôi muốn lắm.”

Và Thời Quang nở một nụ cười, lấp lánh như ánh sáng nhảy múa trên vỉa hè, trên bức tường trơn khi có cơn gió thổi ngang và tán lá lay động. Thật rung động lòng người.

“Vậy thì đi về tập huấn thôi, bạn trai.” 

Thời Quang đưa bàn tay phải của mình cho Du Lượng, dõng dạc nói. Du Lượng mỉm cười, nắm lấy tay Thời Quang.

“Giải Đại Hùng kỳ này là có Hong Soo Young và Ko Ha Yong đấy. Tôi nói cậu nghe, lần này chúng ta khoai rồi. Có khi chơi tới cờ nhò, rồi dùng quan tử để thắng. Mà quan tử sẽ là tôi và cậu…”

Thời Quang nói, và Du Lượng lắng nghe. Khóe miệng ai cong cong nụ cười.

Từ bao giờ nhỉ, là cái lần đấu cờ ngay sau khi cả hai cùng vượt qua vòng loại Cúp Bắc Đẩu? Hay là trước đó nữa, khi Thời Quang muốn bỏ cờ vây? Du Lượng có thể thấy mình luôn cách Thời Quang một chút, dù là cờ, hay là những chuyện khác. Cậu hiểu giữa hai đứa sẽ mãi mãi tồn tại khoảng cách một bước chân. Nhưng giờ thì cậu nhận ra, Thời Quang từ lâu đã luôn đưa tay mình ra để cậu nắm lấy, xóa nhòa khoảng cách ấy giữa hai người. Để Du Lượng và Thời Quang có thể sóng bước bên nhau.

Mọi chuyện mà Du Lượng có thể làm, là dũng cảm nắm lấy bàn tay đã luôn chờ đợi mình. Lúc ấy giữa Thời Quang và Du Lượng sẽ chẳng còn khoảng cách nào nữa.

 

Notes:

16k chữ ai mà đọc đến đây đã vất vả nhiều rồi. cảm ơn bạn.

Edit: Có vài điều mình muốn chia sẻ.
1. Mình viết 'Một bước' khoảng hơn một tháng trước, ngay sau khi mình xem xong Kỳ Hồn. Nội dung này đã phải sửa đi sửa lại rất nhiều lần, vì nhiều tính tiết hơi drama, hoặc là nhân vật quá OOC. Trong lúc viết và sửa mình nhặt nhạnh một số tình tiết, có mượn cả cảnh gặp lại người giống Chử Doanh của Dear Missy. Số trang word nếu tính tất cả các nội dung bị thay đổi có lẽ lên tới 70,80 trang font Arial size 11.
2. Với mình, cả Chử Doanh và Du Lượng đều là ánh trăng của Thời Quang. Chử Doanh là bạch nguyệt quang, Du Lượng là yuliang (đồng âm yue liang).
3. "Quan tử" là cách chơi cờ làm sao để quyết định thắng thua nếu ván cờ vây rơi vào tình thế cờ nhò, cách biệt suýt soát. Mình nghĩ để chơi tới khi cần dùng "quan tử" phải là những cặp đối thủ sức mạnh tương ứng nhau ("nhất thời du lượng" đó). Nhưng hay ho nhất quan tử trong tiếng Anh vừa khéo là "endgame". Câu "quan tử sẽ là tôi và cậu…”, ý mình là Du Lượng và Thời Quang chính là endgame cp.