Work Text:
Clark chưa bao giờ đánh giá bản thân mình là người có tính chiếm hữu. Nhưng kể từ khi anh bắt đầu hẹn hò với Bruce, cái đánh giá đó đã được thay đổi hoàn toàn. Mọi người cứ liên tục tán tỉnh với người yêu anh, làm anh khó chịu điên lên được và khiến anh ghen như chưa bao giờ được ghen trước đây. Nhưng mà cũng không thể nào làm khác được. Vì Bruce vừa là Batman vừa là tay chơi tỉ phú, được người ta tán tỉnh cũng là chuyện tự nhiên. Mỗi lần Clark thấy có ai đó ve vãn Bruce, anh lại phải cố kiềm mình không thổi bay hắn đi với Siêu Hơi Thở cộp mác Superman.
Và cơn ghen chưa bao giờ dừng lại. Anh đã nghĩ rằng ở Trụ sở Liên Minh Công Lý thì anh cũng không cần phải lo về chuyện đó. Anh đã nghĩ sai rồi.
“Batman nè, anh có thể xem qua xấp tài liệu này được không?” Diana hỏi. Cô cúi người qua vai gã – hơi sát quá mức – trong khi Clark đứng nhìn từ xa. Diana bắt gặp ánh mắt anh và cười khẩy, làm máu anh sôi sục lên. Cô đang cố tình làm trò đó.
“Wonder Woman, đây là tờ quảng cáo cho một nhà hàng mà,” Bruce nghe có vẻ vừa khó chịu vừa bối rối.
“Hóa ra là vậy! Mà này, nơi này trông khá được đấy. Anh muốn tới đây vào lúc nào đó không? Chỉ anh và tôi thôi?”
“Gì cơ?”
Tới đây thì mắt Clark đã rực lên một màu đỏ tà ác. Anh càng nhìn lâu anh lại càng run rẩy với cơn thịnh nộ không được bùng phát ra. Bộ anh phải xăm tên mình lên cằm Bruce để cho mọi người biết rằng gã là hoa đã có chủ à? Diana phải nín nhịn không phá ra cười. Cô đang quan sát rất kĩ từng phản ứng của anh. Bruce nhận thấy cơn tức giận của Clark với một cái chau mày, rồi hướng sự chú ý của gã về Diana.
“Không, cảm ơn cô. Chúng ta đúng ra phải đang làm việc, nên đi làm gì quan trọng đi và đừng phí thời gian của tôi nữa.”
“Rõ thưa thuyền trưởng,” cô mỉa mai lầm bầm. Khi cô đã khuất bóng, Batman ném cho Superman một ánh nhìn tăm tối.
“Cô ấy chỉ đang cố lấy phản ứng từ cậu mà thôi.”
Clark chẳng tin vậy. Anh biết Diana thích Bruce rất nhiều, “Hoặc là cô ấy đang cố cướp anh--”
Chết! Lỡ lời rồi.
“Xin lỗi? Cướp tôi à? Như thể tôi là một món đồ để sở hữu à?”
Chết tiệt thật chứ Clark! Mày và cái mồm bô bô của mày!
“Không! Ý em là--”
“Khỏi đi,” Bruce quay trở lại làm việc. “Cậu cần phải học cách kiểm soát cơn ghen của mình đi Clark.”
Clark đang đấu tập với Barry, bắt kịp siêu tốc độ của cậu ta bằng tốc độ của chính mình. Như thế cũng là một bài tập thể hình tốt khi anh phải né cơn mưa nắm đấm như vũ bão mà Barry thích tung ra. Cùng lúc đó, Ollie và Bruce cũng đang đấu tập trên sàn đấu ngay kế họ. Ollie đã dùng một bộ tên mới để bẫy Bruce. Trước khi Bruce có thể dùng tới một trong vô vàn món dụng cụ của gã để thoát thân, Ollie đã nhảy lên người gã, hoàn toàn ghim chặt gã xuống sàn.
Ollie cười đểu, “Có vẻ như tôi đã bắt một chú dơi kiểng rồi nè.”
“Cậu đang nói cái gì vậy hả?” Bruce chẳng hề vui vẻ gì, hơi thở hơi nông do khối lượng của Ollie.
Clark cứng cả người, trận đấu của anh hoàn toàn bị quên bẵng đi mất. Barry dừng lại khi cậu thấy đối thủ của mình đã bị xao nhãng. Cả hai quan sát màn đối đáp giữa Ollie và Bruce.
“Xuống đi!” Bruce xấu hổ khi giờ đây đã có khán giả xem trò vui. Clark nghiến răng. Anh đã súyyyyt tới độ này thì tự tay lôi Ollie xuống khỏi người Bruce. Hay là lôi anh ta lên trời 1000 feet rồi trò chuyện thật lâu với anh ta cũng tốt.
“Tại sao tôi phải làm vậy chớ? Lúc anh đỏ mặt lên trông anh cũng dễ thương mà,” Ollie trông không có vẻ gì là sẽ chịu xuống sớm đâu.
“Đừng có giỡn nữa.”
“Và nếu tôi không chịu thì sao hả Bruce? Có lẽ tôi thích nhìn anh thế này đấy.”
Clark đứng ngay kế bên hai người họ, khinh khỉnh nhìn xuống Ollie với ánh mắt giận dữ.
“Anh có thể thả Batman ra ngay bây giờ, hoặc tôi sẽ giật tung cái chòm râu dê kia ra khỏi mặt anh.”
Tràng cười khùng khục thoát ra từ ngài Green Arrow. Bruce trừng mắt nhìn người yêu mình. Không muốn để căng thẳng leo thang hơn nữa, Barry tự dùng siêu tốc độ của mình để giải thoát cho Bruce. Bruce gật đầu biết ơn với cậu, tự giữ thăng bằng trên đôi chân mình.
“Buổi tập kết thúc,” gã ném cho cả Ollie và Clark một ánh trừng cộp mác Batman cuối cùng. Clark lẽo đeo theo sau gã như một con cún bay.
“Bruce ơi. Anh đi đâu thế?”
“Tôi đã bảo cậu là sửa cái thói ghen tuông đi mà.”
“Nhưng anh ta rõ rành rành là tán tỉnh anh ngay trước mặt em mà!”
“Để lôi được một phản ứng,” Batman lắc đầu. “Có vẻ như vài người bạn của chúng ta đã tìm được một trò chơi mới. Và chừng nào cậu còn cho họ thấy cái phản ứng mà họ muốn, họ vẫn sẽ tiếp tục làm vậy.”
Clark bẻ khớp ngón tay anh, “Hoặc em có thể--”
“Clark. Nói với tôi rằng cậu sẽ không thực sự đi đe dọa họ.”
Có lẽ…có lẽ là không. Clark cũng không chắc nữa, nên anh chỉ cười một nụ ngây-thơ-vô-số-tội với người yêu mình, làm cho Bruce phải thở dài.
Mỗi khi Cyborg cần được điều chỉnh, cậu thường đủ khả năng để tự làm một mình. Bởi vậy khi Clark nghe lén được cậu ta nhờ đến sự trợ giúp của Batman, anh ngay lập tức sinh nghi. Nên là, anh sau đó tự thấy bản thân mình trong phòng cơ khí. Từ phía xa xa anh quan sát trong khi Bruce kiểm tra hệ thống mạch điện của Cyborg. Khoang ngực của Cyborg đang mở toang hoác, để lộ toàn bộ những dây nhợ và máy móc bên trong. Clark không thích cái điệu cười nửa miệng đang chình ình trên mặt Victor. Anh biết rắc rối đang gõ lên cửa nhà họ đây.
“Victor, cậu đã nghĩ đến chuyện đi tìm Lucis Fox chưa? Ông ấy có thể kiểm tra cho cậu nhanh hơn là tôi. Và hẳn có thể nâng cấp luôn cho cậu nếu được nữa,” Batman đã quá quen thuộc với cảnh tượng Clark trừng trộ nhìn từ xa, nên giờ gã thậm chí còn chẳng thèm công nhận sự hiện diện của anh.
“Ai cần nâng cấp khi đã có một bộ óc thiên tài ở ngay đây chứ,” Victor chọc đầu Bruce một cái. Nó đã có thể được tính là một cú chọc thân thiện giữa bạn bè với nhau nếu không phải vì cái nhìn ve vãn lóe lên trong mắt cậu ta. Clark đã chịu đủ rồi.
“Cái bộ óc thiên tài đó thuộc về tôi.”
“Này, ai mà biết được?” Victor nhún vai hết mức có thể trong phạm vi cho phép, xét đến việc cậu ta vẫn còn đang nằm trên bàn và Batman thì đang lúi húi làm việc trong ngực cậu ta. “Có lẽ nó có thể thuộc về tôi chứ bộ.”
“Cái não đó nằm trong đầu TÔI. Nên nó là của tôi,” Batman loay hoay với món dụng cụ trong tay mình, tuyệt vọng muốn làm cho xong nhanh lẹ.
“Anh biết không, bố tôi luôn dặn dò tôi phải tìm kiếm trí thông minh từ người bạn đời,” Victor cười toe toét. Clark còn ba giây nữa thì bắt đầu một cuộc ẩu đả. Và Victor thậm chí còn chả thèm quan tâm nữa chứ! Cậu ta tới lúc này thì sắp phá ra cười rồi.
“Tốt cho cậu,” xong, Bruce đóng khoang ngực lại và quay ánh nhìn vũ bão về hướng Clark. “Văn phòng của tôi. Ngay.”
Clark không biết phải cảm thấy ra sao: vui vì anh đã có được sự chú ý của Bruce hoặc là sợ. Anh chọn cái sau. Ngay khi họ bước vào căn phòng nhỏ, Batman khoanh hai tay lại và nhịp nhịp chân, một dấu hiệu rõ ràng gã đang mất kiên nhẫn.
“Clark. Thôi. Phản ứng lại.”
“Phản…phản ứng lại…khi có người tán tỉnh với anh sao? Nhưng--”
“Tôi đã bảo cậu rằng họ chỉ đang chọc cậu thôi. Cậu càng hành xử theo cách họ muốn, họ càng làm tới. Và tôi thì đã mệt với cái trò này rồi. Nên họ dừng càng sớm càng tốt.”
Clark trề môi. “Em chỉ…quá là…quá--”
“—ghen?” Batman nhướn một bên mày.
Clark vòng hai tay quanh người Batman, người vẫn đang khoanh tay lại. May mắn thay gã không đẩy anh ra. “Em yêu anh mà.”
“Tôi sẽ không bỏ cậu đâu, Clark. Cậu phải biết điều đó chứ.”
“Em biết,” Clark vùi mũi vào hõm cổ Batman. “Em chỉ cần người khác cũng biết vậy.”
“Cậu cần phải cải thiện cái vấn đề ghen tuông của cậu đi.”
Bruce cuối cùng cũng khiến Clark phải đồng ý rằng sẽ cố không làm gì lần tiếp theo chuyện này lại xảy ra. Clark, háo hức được làm người yêu của mình vui, rất quyết tâm cố hết sức mình. Nhưng lần này sẽ là ai đây? Aquaman? Flash? Hoặc là—
“Nè U Ám. Tôi ngồi cùng với anh nha?” Hal còn chẳng thèm chờ câu trả lời. Cậu ta chen mình vào giữa Bruce và Clark, hai con người vừa mới phút trước đang tận hưởng bữa trưa trong yên bình.
Clark cắn môi dưới lại để kiềm mình không gào tướng lên. Anh chật vật lắm mới không nói gì. Anh cố nhìn đi chỗ khác khi Hal gác khuỷu tay lên vai Bruce, nhưng thế này chẳng khác gì quay đi khỏi một tòa nhà đang cháy rừng rực vậy. Đây là một thảm họa mà anh không tài nào dứt mắt ra được.
“Cậu muốn gì đây Jordan?”
Hal liếc qua hướng Clark chỉ trong một giây. Clark nhận ra đây là một bài kiểm tra mà anh cần phải vượt qua.
“Chỉ nghĩ là nên qua chào một cái với cái khuôn mặt xinh xẻo này thôi á.”
Clark hớp lon soda của mình, làm Hal cau mày thất vọng. Bruce không có phản ứng gì, nhưng Clark có thể nhận ra gã đang rất hài lòng với anh. Clark cuối cùng cũng kiểm soát được tính ghen tuông của mình. Ừ thì anh đã làm gãy đôi cái nĩa anh đang cầm trong tay, nhưng anh đã khôn ngoan mà giấu nó đi dưới gầm bàn.
“Tốt bụng quá nhỉ.”
Clark đã cho rằng Hal sẽ bỏ cuộc vì không có được phản ứng cậu ta mong muốn. Nhưng anh quên mất là người đàn ông này có nhiều gan hơi là não.
“Cậu đang làm cái gì vậy hả?” Bruce ra lệnh khi Hal trèo lên ngồi trên đùi gã như thể cậu ta là một đứa con nít sắp sửa đòi quà từ Ông già Noel. Clark không lường trước được trò này. Anh không biết phải hành xử như thế nào còn não anh thì đã ngừng hoạt động.
“Tôi nói thật mà. Anh có gương mặt dễ thương lắm. Sao anh không bỏ tên Xanh dương Bự cồ này rồi kiếm ai xanh lá hơn đi?”
Hal bị giật ra khỏi đùi Bruce ngay tức khắc. Clark đã túm lấy cổ áo cậu ta và giờ thì đang trừng trộ nhìn cậu ta với đôi mắt đỏ ngầu. Anh ghét bản thân mình vì đã rớt bài kiểm tra này. Nhưng chết tiệt thật mà, anh chỉ muốn đem Bruce tới Pháo đài Cô độc và giấu gã ở đó. Có lẽ chỉ có như thế thì sẽ không còn ai ve vãn gã nữa.
…Anh sẽ không thật sự làm thế đâu.
“Clark! Thả cậu ta ra!” Bruce ra lệnh cho anh bằng giọng đó. Giọng nói yêu cầu hợp tác hoàn toàn. Clark hít một hơi sâu và làm như được bảo. Anh bay đi trước khi anh có thể trút giận lên bất kì ai khác. Trong khi đó, Bruce lườm Hal. Rồi gã chĩa cái lườm của mình về bàn kế bên nơi mà Diana, Ollie và Victor đang ngồi.
“Cả ba người sẽ tuần tra gấp đôi thời gian hôm nay.”
Họ nhìn nhau với vẻ thống khổ chẳng hề che giấu, rên rỉ nhưng không cãi lại lời Batman. Họ biết họ đáng phải chịu hình phạt này.
“Nè U Ám? Còn tôi thì sao?” Hal hỏi.
“Cậu phạt gấp ba.”
Anh ngồi ở mép tòa Trụ sở, nhìn ra đại dương xa xa và chìm đắm trong cảm giác tồi tệ. Liệu Bruce còn muốn tiếp tục hẹn hò với anh khi giờ đây đã biết anh ghen tuông đến mức nào không? Có lẽ Bruce đang suy nghĩ lại về chuyện này ngay lúc này đây.
Clark cau mày. Kể cả khi có một phần không nhỏ trong anh chỉ muốn tiếp tục làm tên người yêu hay ghen và kiềm giữ Bruce trong tầm kiểm soát của mình; một phần lớn hơn thế biết rằng như vậy không tốt tí nào. Và cũng không công bằng với Bruce.
“Mọi chuyện ổn chứ?” giọng Barry vang lên từ phía sau anh. Cậu ngồi xuống kế bên Clark và trao anh một nụ cười thân thiện.
“Tôi ổn. Cảm ơn vì đã hỏi thăm.”
“Đừng để những gì họ làm ảnh hưởng tới anh. Họ cứ như lũ con nít ấy mà.”
“Barry. Cậu có nghĩ rằng nếu đang yêu nhau mà ghen tuông thì là xấu không?”
Barry cân nhắc câu hỏi của anh trong một khắc. “Chẳng có gì là xấu khi anh cảm nhận như vậy về một chuyện gì đó. Chỉ có cách anh phản ứng mới là vấn đề mà thôi.”
“À thì…tôi vừa mới cố đấm Hal Jordan.”
“Ai cũng cố làm vậy ít nhất một lần.”
“Nghiêm túc đó, Barry. Cậu có nghĩ rằng tôi đã để cơn ghen đi quá xa không?” Clark tuyệt vọng tìm kiếm một lời khuyên. Và Barry là một trong những người bạn thông thái mà anh có.
Barry nhẹ nhàng vỗ lưng anh một cái thân thiết. Anh dịch người vào sát hơn một tẹo.
“Không. Tôi nghĩ anh có một thứ cần phải cải thiện. Và sự thật rằng anh đang cố gắng là đủ tốt rồi. Tôi tin rằng Bruce cũng sẽ đồng ý như vậy.”
Cảm thấy nhẹ lòng rồi, Clark trao cho cậu một cái ôm thân thiết và thở dài hạnh phúc. Đây chính xác là sự động viên mà anh đã mong chờ. Barry quả là người bạn tốt nhất--
--Có phải cậu vừa thơm má anh không vậy?
Clark giật người lại nhanh đến độ anh suýt thì húc ngã Barry.
“Cái gì vậy?”
“Ồ…tôi chỉ nghĩ là anh dễ thương lắm thôi. Và vì anh đang ôm tôi lúc đó…tôi tranh thủ thời cơ luôn,” Barry giờ thì đang cười khẩy, nhưng mắt cậu thì lại đang nhìn ra đằng sau Clark. Clark xoay người lại, quá đỗi ngạc nhiên khi thấy Bruce đang đứng đằng kia. Cái trừng của Bruce lạnh hơn trước đây gấp ngàn lần.
“Phải vọt đây!” Barry lao vút khỏi đó trong nửa giây. Giờ thì Clark bị bỏ lại với một Bruce đang tức giận. Anh chạy lại chỗ gã và dừng lại chỉ có nửa inch trước mặt gã, trao cho Bruce một ánh nhìn van xin.
“Chuyện không phải như anh nghĩ đâu! Cậu ấy…cậu ấy…em không biết cậu ta sẽ--”
Trước khi anh có thể lắp bắp thêm được từ nào nữa, Bruce túm lấy cổ áo anh và ép môi anh lên môi gã. Nụ hôn nồng cháy kia đủ để khiến Clark nhũn cả người ra. Tay Clark tự tìm đến bờ mông săn chắc của Bruce. Thường thường thì Bruce sẽ cho anh ăn đủ vì trò đó. Nhưng lần này thì gã không có vẻ gì là để tâm. Nói cho đúng ra thì gã còn muốn nhiều hơn.
Bruce ngừng lại vừa đủ lâu để lầm bầm ‘của tôi’ trước khi quay trở về với nụ hôn.
“Bruce! Anh cần phải kiểm soát cơn ghen của mình đi,” Clark biết Bruce sẽ khiến anh phải trả giá vì đã thốt ra câu đó.
“Im lặng và hôn tôi đi.”
Gã Dơi bám dính lấy anh như một lớp da thứ hai và Clark yêu từng giây phút của điều đó. Clark nhận ra những người kia đã thuyết phục được Barry tham gia vào trò vui của bọn họ. Anh sẽ phải cảm ơn cả năm người kia sau mới được.
