Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Series:
Part 1 of Người và Ta
Stats:
Published:
2026-01-07
Updated:
2026-02-23
Words:
10,218
Chapters:
3/?
Comments:
3
Kudos:
24
Bookmarks:
2
Hits:
307

Giang Sơn Của Người

Chapter 3

Summary:

Hắc Phong.

Chapter Text

Nguyễn Huy và Hắc Phong.

Thiên hạ đồn rằng, ở Kỳ Nam xuất hiện vong mã. Ngay cánh rừng phía Đông, sát biên giới Kim Quốc, dạo gần đây người dân thường trông thấy bóng ma của một con ngựa đen tuyền, hai mắt đỏ rực như lửa, chỉ xuất hiện vào ban đêm. Nói là “bóng ma” vì chưa ai thực sự đối mặt với con vật này, có người kể họ thấy một chiếc bóng rất giống ngựa vụt qua nhanh như gió, có người chỉ thấy được cặp mắt đỏ trôi lững lờ giữa đêm đen mà kinh hãi quay đầu chạy mất. Một số thợ săn hiếu kỳ từng lên kế hoạch “tầm vong mã” nhưng chưa một ai thành công, có người còn mất tích đến mấy ngày trong rừng mới được phát hiện đem về.

Lần đó, Nguyễn Huy theo cha và Hoàng đế đi săn, mải đuổi theo một con cáo tuyết, hắn bị lạc. Biên giới phía Đông được coi là nơi khá nguy hiểm, rừng thiên nước độc, thường các toán binh lính đều cố gắng giữ đội hình để không bị tách đoàn, chỉ có những tay thợ săn lão luyện nhất mới có khả năng sống sót một mình trong cánh rừng này.

Nguyễn Huy ghìm cương ngựa nhìn quanh, rừng sâu bốn phía đều hun hút, cảnh vật lặp đi lặp lại bất tận tựa như mê cung với hàng vạn chiếc gương soi chiếu lẫn nhau, những tia nắng cuối ngày len xuống từ kẽ lá dần yếu đi. Hắn có thể cảm nhận rừng đang chuyển mình, âm thanh trong trẻo réo rắc của ngày bắt đầu suy tàn để nhường chỗ cho những rền rĩ mệt mỏi về đêm. Vừa lúc đó một tiếng sói tru ập tới, con ngựa hoảng sợ chồm lên, hất hắn xuống đất rồi chạy mất tích.

“Chết tiệt!!!”

Nguyễn Huy ôm cái vai vừa tiếp đất không được êm ái cho lắm, rồi lần tay nắn xuống phía dưới mạn sườn. Bầm dập không nhẹ. Hôm nay đúng là bước ra cửa sai chân. Hắn cắn răng chịu đau, xé áo để cố định vai rồi vác thương tiếp tục lần theo chút ánh sáng của ngày tàn để đi về phía Tây, vừa đi vừa khắc ký hiệu, Nguyễn gia quân chắc chắn đang đi tìm hắn.

Đến khi trời tối hẳn, Nguyễn Huy tìm được một hốc cây tương đối lớn để nghỉ chân, đang loay hoay nhóm lửa thì hắn nghe có tiếng động cách đó không xa. Nguyễn Huy ngừng tay. Một con vật to lớn đang dẫm lên lá khô. Không phải sói hay gấu…

Là móng ngựa?

“Con ngựa ngu ngốc kia biết đường quay lại tha mình về sao…?”

Rất nhanh sau đó hắn nhận ra không phải con ngựa ngu ngốc hắn chọn cưỡi đi săn ban sáng, mà từ trong màn đêm, hai hòn ngọc đỏ rực dần hiện ra, lơ lửng giữa không trung…

“Mày…”, Nguyễn Huy siết chặt trường thương, căng mắt nhìn vào bóng tối đặc quánh.

Trái tim hắn đập loạn, vẫn đang cố gắng định hình vật thể trước mắt thì kẻ thứ ba xuất hiện thu hút sự chú ý của hắn lẫn vong mã, một con sói xám đang rẽ lá đến gần, dường như cân nhắc nên tấn công Nguyễn Huy hay sinh vật kia. Còn Nguyễn Huy, hắn nên tấn công con sói hay con ngựa, hay để con sói xử lý con ngựa rồi sau đó hắn sẽ giết con sói?

Và ngay khoảnh khắc con thú dữ chọn được mục tiêu, nhanh như cắt lao về phía bóng đen to lớn thì trường thương trong tay Nguyễn Huy đã ghim thẳng vào cổ họng nó, con sói tru lên một tiếng thảm thiết rồi gục xuống bất động trên nền rừng. Dùng lực quá đà, vết thương trên vai và sườn bị động, Nguyễn Huy thả người tựa vào gốc cây thở dốc.

“Được rồi! Bây giờ mày có thể đi, hoặc kéo tao xuống địa ngục!”, hắn thì thầm.

Thời gian như ngưng lại, Nguyễn Huy có thể nghe tiếng thở của mình lẫn trong tiếng lá xào xạc, một cơn gió lớn chợt thổi dạt tán cây để ánh trăng nhẹ nhàng đổ xuống, ngay khoảnh khắc đó, hắn trông thấy nó, một con ngựa đen tuyền với đôi mắt đỏ rực. Nó hiện ra giữa ánh sáng bàng bạc như ngọc trai, vừa huyền bí vừa xinh đẹp, lại vô cùng cô độc. Nguyễn Huy nín thở, chậm rãi vươn tay, con ngựa từ từ tiến đến, khựng lại giây lát rồi dụi mặt vào tay hắn.

“Mày có thật à?”, hắn thì thầm, nhẹ như thở.

Con ngựa khẽ phẩy đuôi.

“Theo tao về nhà được không?”, hắn nhìn sâu vào đôi mắt đã hơi sẫm lại của nó.

Sáng hôm sau, hình ảnh Nguyễn Huy được “vong mã” đưa ra khỏi rừng đã thành truyền thuyết mới của Kỳ Nam.

Hắn đặt tên nó là Hắc Phong, vì con ngựa này cực kỳ nhanh, lại giỏi ẩn thân. Khi ai đó nhận ra sự tồn tại của nó thì cũng là lúc nó chỉ để lại tiếng gió phía sau lưng. Đôi khi hắn tự hỏi đêm đó quyết định cứu Hắc Phong có phải hơi dư thừa hay không, với tốc độ như vậy thì chắc gì con sói xám kia kịp chạm vào một cọng lông đuôi của nó. Nhưng có vẻ con ngựa cho rằng đó là một hành động dũng cảm đáng được ghi công nên quyết định nhận nuôi Nguyễn Huy, tức là chỉ một mình Nguyễn Huy mới có thể cưỡi và ra lệnh cho Hắc Phong, phần còn lại của thế giới, nó đều không để vào mắt.

/

Nhật Hoàng và Hắc Phong.

Nhật Hoàng, tất nhiên, không phải ngoại lệ.

Ngoài một lần, mặt trời nhỏ - báu vật quốc gia - Thái tử của Kỳ Nam suýt té gãy cổ vì cố gắng trèo lên người Hắc Phong thì thực sự chưa có xung đột nào khiến Nguyễn Huy đau đầu hơn.

Nhật Hoàng, vừa được Nguyễn Huy đỡ lấy khi rơi xuống đất, vẫn đang nằm trong lòng hắn đã chỉ tay, cong môi quát thẳng vào mặt Hắc Phong, “Mày! Khi dễ tao sao? Có tin tao cho chém đầu không???”

Hắc Phong chỉ im lặng nhìn y, đuôi còn không thèm động đậy. Nguyễn Huy thực sự nhịn cười tới nội thương.

“Còn ngươi nữa? Vui lắm sao?”, Nhật Hoàng bắt nạt con ngựa không xong thì quay sang ăn vạ chủ của nó.

“Không vui…”, đến lúc này thì hắn thật sự bật cười, “Nhưng chúng ta đứng dậy được không, đường đường là Thái tử lại ngồi bệt trên đất cãi nhau với ngựa thì không thể cản người ta cười được…”

Nhật Hoàng đỏ mặt, nhưng cũng ngoan ngoãn để Nguyễn Huy kéo dậy, hắn phủi cát đất trên người, vuốt thẳng lại quần áo của y, “Ta sẽ khuyên nó, để nó từ từ làm quen với người, hôm khác thử lại nhé?”

“Không cần, ta sẽ tìm con ngựa khác đẹp hơn, nhanh hơn nó!”, nói rồi y đùng đùng bỏ đi.

Nguyễn Huy nhìn theo bóng dáng giận dỗi kia, vừa cười vừa lắc đầu, lại quay sang vuốt ve Hắc Phong, “Mày đó! Bớt xấu tính lại đi!”

Con ngựa cào cào móng lên mặt đất một cách vui vẻ, dụi mặt vào lòng bàn tay hắn.

“… Là ngựa hay chó vậy?”

-

Bị Hắc Phong ghẻ lạnh nên Nhật Hoàng cực kỳ vui vẻ khi đến đầu năm mới, Sứ thần Kim Quốc sang thăm Kỳ Nam và đem theo rất nhiều lễ vật, trong đó có một con bạch mã vô cùng xinh đẹp, gọi là Tuyết Vũ, quà tặng riêng cho Đương kim Thái tử.

Người chịu trách nhiệm đưa lễ vật đến Kỳ Nam lần này là Vương gia Tô Khải, em trai của Kim đế. Lần đầu gặp mặt, Nhật Hoàng rất bất ngờ vì Sứ thần này còn khá trẻ, có lẽ chỉ bằng hoặc nhỉnh hơn Nguyễn Huy vài tuổi, dung mạo tuấn tú, khí độ bất phàm, đứng giữa hoàng thành bên cạnh Tuyết Vũ thực sự tạo nên mỹ cảnh.

“Tuyết Vũ là con chiến mã được chính ta huấn luyện từ nhỏ, đặc biệt để dành dâng tặng cho Thái tử, mong người không chê cười!”

Nhật Hoàng hào hứng chạm vào bộ lông trắng muốt mềm mại, Tuyết Vũ khẽ lắc đầu rồi phẩy đuôi một cách hoà nhã. Quả nhiên là dễ thương hơn Hắc Phong nhiều. Nhật Hoàng thầm nghĩ, “Cảm ơn Vương gia! Món quà này quá quý giá rồi!”

Tô Khải mỉm cười cúi đầu, từng cử chỉ đều rất vừa vặn chừng mực. Hắn rời mắt khỏi Nhật Hoàng đang làm quen với Tuyết Vũ để chuyển sự chú ý sang Nguyễn Huy.

“Vốn nghe danh Tướng quân đã lâu, nay mới được diện kiến, ta có hơi ngạc nhiên…”

“Ta thế nào? Khiến Vương gia thất vọng sao?”, Nguyễn Huy tò mò.

“Ta cứ nghĩ Hắc Báo uy chấn thiên hạ hẳn phải là một gã võ điền cục mịch, hay là một kẻ hung hăng thô lỗ, nhưng Tướng quân đây… ngọc thụ lâm phong, nhân diện thật khó khiến người ta rời mắt.”

Nghe được những lời có cánh đó, Nguyễn Huy đứng sững không biết nên đối đáp thế nào, còn Nhật Hoàng – bàn tay đang mải mê vuốt ve Tuyết Vũ bỗng chậm lại, đôi mày kiếm nhấc lên một bậc, thầm cảm thấy Sứ thần năm nay đã bớt đáng mến đi nhiều.

Tô Khải sẽ ở lại Kỳ Nam trong nửa tháng, để cùng hoàng thất bàn bạc về các vấn đề phát sinh ở biên giới cũng như tình hình phân chia tài nguyên giữa hai nước. Kỳ Nam vốn lớn mạnh hơn nên cũng không nhất thiết phải quá hoà hoãn với Kim Quốc nhưng Hoàng đế vẫn chủ trương giữ hiệp ước hoà bình, đôi bên cùng có lợi để người dân hai phía biên giới có được cuộc sống bình yên và đủ đầy. Trong suốt thời gian này, Nguyễn Huy là người chịu trách nhiệm tiếp đãi đoàn Sứ thần. Tính ra hắn và Tô Khải khá hợp nhau, vì có chung sự yêu thích đặc biệt dành cho ngựa và binh lược, mỗi lần gặp đều có chuyện để hàn huyên không ngừng. Điều này khiến Nhật Hoàng không vui vẻ gì, vì Nguyễn Huy càng dành nhiều thời gian cho Sứ thần thì càng ít thời gian ở bên cạnh y. Biết là việc chính sự quan trọng, Thái tử gia đành ấm ức nhìn kẻ kia suốt ngày tả trăng đếm sao cùng Nguyễn Huy.

Vài ngày sau, Nguyễn Huy quyết định dẫn Tuyết Vũ đến làm quen với Hắc Phong, con ngựa đen khẽ liếc những vị khách mới tới một cái rồi không bày tỏ thái độ gì thêm.

“Quả nhiên là chủ nào tớ nấy!”, Tô Khải thích thú nhìn Hắc Phong, toan đưa tay chạm thì con vật nhanh như chớp lùi lại, mắt vẫn nhìn gã chằm chằm đầy cảnh giác.

“Nó không thân thiện lắm đâu!”, Nhật Hoàng nhếch môi cười.

Giỏi lắm Hắc Phong.

“Vậy chắc người sở hữu được nó phải rất đặc biệt!”, Tô Khải liếc mắt nhìn Nguyễn Huy, không giấu nụ cười đưa đẩy.

Nhật Hoàng thở hắt ra, lưng bỗng dưng ớn lạnh.

“Cứ để Tuyết Vũ ở đây. Hắc Phong hơi khó chiều nhưng nó không thô bạo với đồng loại đâu!”, Nguyễn Huy dẫn Tuyết Vũ đến chỗ Hắc Phong, dặn dò mấy lời rồi quay lại với hai kẻ đang gườm gườm nhìn nhau.

“Chúng ta… đi ăn sáng chứ hả?”, hắn hỏi.

-

Sứ thần đến thăm đồng nghĩa với tiệc thiết đãi diễn ra hằng đêm, hoàng cung gần như lúc nào cũng rộn ràng tiếng đàn hát. Hôm đó yến tiệc đặc biệt tưng bừng hơn vì Kỳ Nam và Kim Quốc đã hoàn thành thoả thuận chia diện tích khai thác gỗ và săn bắn ở khu vực rừng biên giới. Nguyễn Huy cực kỳ vui vẻ nên cùng Hoàng Long và các anh em nốc rượu liên tục, đến khi đôi mắt to tròn trở nên long lanh hơn bình thường và hai gò má ửng hồng dưới ánh đèn lồng, khiến dung mạo vốn đã tuấn tú nay lại thêm phần kinh diễm, Nhật Hoàng nhìn hắn từ phía ngai cao, thấy lồng ngực bỗng nhiên chật chội.

Vừa hay, lại thêm một cái gai chọc vào mắt y, Tô Khải từ đâu xuất hiện ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Huy, vai họ chạm nhau, gã ghé môi vào tai hắn thì thầm gì đó khiến người kia bật cười.

Nhật Hoàng siết chặt nắm tay đến chớm đau. Cơn đau khiến y bình tĩnh hơn, và cũng liều lĩnh hơn. Y bật dậy, nhanh chóng lướt qua đám đông, mặc kệ tiếng gọi của ai đó, tất cả trong mắt y đều trở nên vô hình, tất cả đều như một đống hỗn độn được trộn lại bởi các tạp chất tầm thường… mùi rượu mùi hương liệu mùi kim tiền mùi quyền lực, y không quan tâm, y chỉ nhìn thấy Nguyễn Huy.

Nguyễn Huy. Nguyễn Huy. Nguyễn Huy.

Nguyễn Huy của y.

Của y.

“Nguyễn Huy!”

Nhật Hoàng vòng tay qua vai hắn, phủi rớt chiếc móng vuốt đang chực chờ bám lấy trước khi y xuất hiện.

“Điện hạ?”

Hắn ngước nhìn y, mắt đã long lanh một tầng men cay, nụ cười nở rộ không chút đề phòng. Nhật Hoàng khẽ kéo hắn về phía mình.

“Ta hơi mệt, ngươi đưa ta về Điện Nhật Thừa!”

Nguyễn Huy nhíu mày, lập tức đứng dậy, trong phút chốc đã khôi phục dáng vẻ trầm ổn của một Tướng quân, “Được! Đi thôi, người có cần…?”

“Không ta vẫn tự đi được. Vương gia, xin phép?”, Nhật Hoàng cố giữ giọng ý tứ nhưng vẫn không giấu vẻ đắc thắng.

Tô Khải đặt ly rượu trong tay xuống, lễ độ gật đầu. Nguyễn Huy không nhìn đến gã lần nào nữa mà chậm rãi mở đường cho Thái tử hồi cung.

Vừa vào tới tẩm cung, Nhật Hoàng đã đóng sầm cửa, ghim Nguyễn Huy lên đó rồi cướp lấy môi hắn một cách thô bạo, vứt bỏ vẻ quyền quý, vứt bỏ tôn nghiêm hoàng thất, vứt bỏ quốc gia đại sự, y chỉ muốn đòi lại những thứ thuộc về y.

Nguyễn Huy hơi kinh ngạc nhưng rồi hắn nhoẻn cười giữa những nụ hôn, khẽ khép mắt, vòng tay ra sau lưng Nhật Hoàng dịu dàng dỗ dành. Hắn đã nhận ra y đang tức giận.

“Điện hạ…?”

Nguyễn Huy thì thầm trong hơi thở ngắt quãng nồng nặc mùi rượu khi cả hai buông nhau ra để lấy không khí, y phục xộc xệch không biết từ lúc nào.

“Ngươi rất vui sao?”, Nhật Hoàng ấm ức hỏi.

“Có ai làm người không vui sao?”, Nguyễn Huy vuốt nhẹ khoé mắt của y.

“Ngươi! Là ngươi làm ta không vui!”

“Ta?”

“Ngươi, không được uống rượu với người khác nữa!”, Nhật Hoàng siết chặt cổ áo, kéo hắn lại, môi cả hai gần như chạm nhau, y có thể cảm nhận được hơi thở của hắn len vào trong khoang miệng của chính mình.

Nguyễn Huy tròn xoe mắt một lúc rồi nở nụ cười xinh đẹp khiến y vừa giận vừa yêu.

“Người ghen?”

Nhật Hoàng không trả lời, lại hôn thật sâu, muốn nuốt hết, muốn khảm sâu người trước mặt vào lòng. Khi cả hai lôi kéo nhau ngã ra giường, Nguyễn Huy nhìn xuống y, dáng vẻ vừa say rượu vừa say tình khiến Nhật Hoàng phát điên, “Người trả lời ta! Ghen phải không?”

“Ta không!”, Nhật Hoàng bướng bỉnh quay mặt đi.

“Nhật Hoàng…”, hắn cúi đầu, hôn xuống khoé môi hờn dỗi của y.

Nhật Hoàng bất ngờ lật người, đè nghiến hắn ở dưới thân đến khi cảm nhận được từng tấc một trên cơ thể cả hai đều đang chạm được nhau, y cúi xuống hôn lên phần nhạy cảm nhất trên cổ hắn rồi gặm cắn đến khi đối phương khẽ bật ra tiếng nấc yếu ớt, “Ta ghen đấy! Ta ghen với tất cả những ai dám nhìn ngươi, trò chuyện với ngươi, cười với ngươi! Ta muốn đem chôn bất kỳ kẻ nào dám đặt tay lên ngươi. Ta muốn lấy đi ánh sáng của những kẻ dám hôn ngươi bằng mắt! Ta muốn cả thiên hạ biết Nguyễn Huy là người của ta!”

“Đừng nói những câu kinh dị như vậy được không? Người có phải bạo chúa đâu?”, Nguyễn Huy bật cười.

“… Bọn họ cứ thử xem!”, Nhật Hoàng ngẩng lên, nhìn sâu vào đôi mắt thăm thẳm như biển đêm kia, những ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn ngực trần vừa lộ ra dưới lớp y phục.

“Đồ điên!”, người dưới thân vòng tay qua cổ kéo y vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, Nhật Hoàng có thể nghe được nhịp tim trầm ổn của hắn, chậm rãi xoa dịu cơn bão cuồng nộ trong lòng, “Không được nghĩ tới những chuyện tiêu cực. Có ta ở đây, đôi tay này, không cần phải vấy máu!”, Nguyễn Huy vừa nói vừa hôn lên từng ngón tay y. Nhật Hoàng thở dài, từ từ nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm và bình yên chỉ thuộc về riêng y.

-

Khi Nhật Hoàng tỉnh giấc bởi những hạt nắng nhảy múa trên mi mắt thì Nguyễn Huy đã rời đi từ lúc nào, y không thắc mắc nhiều, hắn luôn có chuyện phải thức dậy từ rất sớm. Y khẽ dụi mặt tìm lấy chút mùi hương quen thuộc còn vương trong chăn nệm.

Nhật Hoàng ăn sáng rồi cùng tuỳ tùng rảo bước về phía trường đua ngựa, sáng nay hắn sẽ cùng Tuyết Vũ tham gia một cuộc đua giao lưu với phía Kim Quốc, sau khi Lê Hoàng Long xác nhận con ngựa đã được kiểm tra đủ khoẻ mạnh và an toàn.

“Điện hạ!”, Tô Khải cúi đầu chào, vẫn là phong thái mực thước ngay ngắn khiến y chán ghét.

“Hãy đua hết sức!”, y nhướn mày với gã, không giấu vẻ thách thức.

Vừa lúc đó, Hoàng Long dắt Tuyết Vũ đến, trao cương vào tay Nhật Hoàng, y liền nhìn quanh, chưa thấy Nguyễn Huy đâu, chỉ có Hắc Phong đang lặng lẽ đứng cách đó không xa, rõ ràng vẫn chờ chủ nhân của nó.

“Tướng quân sắp đến rồi, có chút quân vụ ở biên giới…”, Hoàng Long ghé vào tai y thì thầm.

Nhật Hoàng gật đầu.

“Chúng ta cứ bắt đầu thôi!”, thoáng thấy các kỵ sĩ đã vào vị trí, Nhật Hoàng cũng nhanh chóng yên vị trên lưng Tuyết Vũ.

Y nhìn xuống Tô Khải đang vui vẻ dặn dò con ngựa, “Đua tốt nhé, đừng làm ta mất mặt!”, nói xong hắn chậm rãi lùi ra sau nhường đường. Nhật Hoàng nhìn về phía trước, ghìm chặt dây cương, định hướng đường chạy thì bất ngờ Tuyết Vũ rít lên một hồi đau đớn rồi chồm người phóng đi. Bị bất ngờ, Nhật Hoàng vội siết cương, hạ thấp trọng tâm để không ngã nhưng con vật lao đi với vận tốc quá cao khiến y không có cơ hội nào để rời khỏi lưng nó, khi rừng sâu hiện ra trước mặt, lẫn trong những tiếng gào thét và tiếng vó ngựa đuổi theo đầy hỗn loạn, y nghe được tiếng gầm quen thuộc gọi tên Hắc Phong.

Tuyết Vũ không giảm tốc cho đến khi cây cối chằng chịt cản bớt đường chạy của nó lẫn tầm nhìn của Nhật Hoàng, con vật ngoan cố lao qua một tán cây lớn thì cả thân người y bị vướng lại, va đập và rơi xuống đất, cổ chân y mắc phải một cành cây, bị bẻ ngoặt lại theo một góc dị dạng và chướng mắt vô cùng.

“Khốn thật!”, y vất vả ngồi dậy, cắn răng kiểm tra chỗ bị thương, nếu không gãy thì cũng lệch khớp, có thể là phải nằm đây chờ người đến cứu.

Giá như mà thực tế cũng đơn giản như vậy.

Đang loay hoay với cái cổ chân thảm hại thì âm thanh sạch sẽ tử tế đến gai người vang lên phía sau lưng Nhật Hoàng, “Người bị thương rồi à?”

Y lập tức quay lại, Tô Khải xuống ngựa, đoản kiếm loé lên trong nắng sáng, gã mỉm cười thân thiện với Nhật Hoàng hệt như lần đầu tiên gặp mặt.

“Ngươi?”

“Điện hạ chắc có nhiều điều muốn hỏi!”, gã tiến lại, sắc mặt càng lúc càng phấn khởi.

“Ta lại muốn biết kế hoạch tiếp theo của người hơn!”, Nhật Hoàng nhích người tựa vào một gốc cây gần đó, chọn tư thế ngồi thoải mái hơn, chết tiệt, chân y đau phát điên.

“Ừm… ta định giết Điện hạ thật gọn gàng, xong vứt xác đâu đó để bầy sói có thể nhanh chóng tìm ra, rồi đợi chúng nó no đủ, còn lại gì ta sẽ dọn dẹp cái đó. Xong quay lại hoàng thành, buồn bã thông báo ta không tìm được người. Nếu đủ vinh dự, có thể vài ngày sau ta sẽ được mời ở lại dự quốc tang.”, Tô Khải thản nhiên nói, giọng đều đều vô vị như cái cách gã vẫn bàn chuyện chính sự những ngày này.

“Ngươi nghĩ sẽ kịp giết ta trước khi quân của Kỳ Nam tìm đến?”

“Ta nhận ra dấu vết của Tuyết Vũ nhanh hơn chúng. Nếu giết ngay thì kịp!”, nói rồi hắn vung đoản kiếm về phía Nhật Hoàng.

Y siết chặt dao găm vừa rút ra ở thắt lưng nhưng mũi kiếm sắp chạm tới Nhật Hoàng trong gang tấc thì một cơn lốc đen kịt lao đến, hất văng Tô Khải qua một bên.

“Hắc Phong!”

Con chiến mã chồm lên đầy đe doạ rồi hạ vó đứng chắn phía trước Nhật Hoàng.

“Nó ở đây… một mình…”, Tô Khải lồm cồm bò dậy, một bên mặt trầy xước nhưng gã vẫn tươi cười, “…chỉ là một con ngựa thôi, ta có thể tiễn luôn cả hai!”

Gã nhặt lại kiếm, từ từ tiến về phía Nhật Hoàng, “Nguyễn Huy đáng thương, trong một ngày hắn sẽ mất tận hai thứ hắn yêu quý nhất!”

“Chuyện đáng thương nhất ta sắp phải làm là viết thư giải thích cho Kim đế vì sao em trai hắn khi đi nguyên vẹn nhưng lúc trở về chỉ còn mỗi thủ cấp!”

Nhật Hoàng bật cười ngay khoảnh khắc Tô Khải chết lặng, cánh tay đang giương kiếm của gã treo lơ lửng giữa không trung.

“Quay lại! Ta không có thói quen đâm sau lưng!”

Từ góc này, Nhật Hoàng không nhìn thấy hắn, y chỉ nghe được âm thanh trầm đục lạnh lẽo tựa như vọng lên từ chốn địa ngục. Dù xa lạ nhưng y vẫn có thể nhận ra hắn. Thật ra y có thể nhận ra hắn ngay từ hơi thở đầu tiên.

Tô Khải ngây thơ tin rằng gã còn cơ hội, lập tức quay phắt lại, ám khí đã giấu sẵn trong ống tay, nhưng trước khi Nhật Hoàng kịp hét lên cảnh báo thì mũi kiếm của Nguyễn Huy đã lạnh lùng trượt vào lồng ngực gã, không chần chừ, không do dự, thậm chí không đủ cho một cái chớp mắt.

“Nguyễn… Huy…”, máu từ khoé miệng Tô Khải trào ra, đỏ đến nhức mắt.

Nguyễn Huy khẽ nghiêng đầu, lúc này Nhật Hoàng đã nhìn rõ hắn. Không phải Đại công tử Nguyễn Huy, không phải Nguyễn tướng quân ôn nhuận như ngọc, vẫn hay nói nói cười cười cùng anh em binh sĩ, đang đứng trước mặt Tô Khải với lưỡi kiếm ghim chặt vào tim gã là con Hắc Báo trấn quốc của Kỳ Nam, chỉ cần một khắc đã có thể đoạt mạng người.

“Ngươi!”, Nguyễn Huy gằn giọng, khẽ xoay cổ tay, lưỡi kiếm cắt tim kẻ đối diện thành nhiều mảnh hơn, “Lại dám động đến Nhật Hoàng?”.

Tô Khải nấc nghẹn, Nhật Hoàng thoáng nghĩ hắn có thể sẽ chảy hết máu trước khi kịp tắt thở. Y đã từng thấy Nguyễn Huy giết người, nhưng y chưa từng thấy ánh mắt đen tối và tàn nhẫn đến mức độ này, dường như hắn đang cố ngăn Tô Khải không chết quá nhanh.

“…Ta…”

“Ngươi, nếu nhắm vào ta, thì có thể may mắn chỉ mất tay, hoặc chân. Niệm tình những lời đường mật, ta có thể trả ngươi về Kim Quốc toàn thây. Nhưng ngươi! Lại động đến Nhật Hoàng!”, hắn xoáy lưỡi kiếm thêm một nấc, sắc mặt lạnh xuống một tầng, Tô Khải lúc này tựa như một con rối vô hồn được treo lên bởi chính tay Nguyễn Huy.

“Huy…”, Nhật Hoàng khẽ gọi.

Thanh âm của y như hồi chuông thức tỉnh, Nguyễn Huy chớp mi, bóng tối tản đi, trả lại ánh sáng và ấm áp của những ngày đại dương lặng gió vào trong mắt hắn, “Điện hạ…”

“Chân ta đau quá!”

Nguyễn Huy vội vã rút kiếm, mặc kệ Tô Khải gục xuống đất, bất động, vẫn không ngừng chảy máu. Hắn lao tới bên cạnh Nhật Hoàng, cẩn thận kiểm tra cổ chân, khi hắn ngước lên nhìn y, mắt giăng đầy những tơ máu, nhìn thôi đã thấy đau.

“May mà xương cốt vẫn ổn. Về hoàng cung ta sẽ cố định lại cổ chân cho người, ở đây không có thuốc giảm đau, chịu khó một chút nhé!”

Nhật Hoàng gật đầu. Vừa lúc đó Hoàng Long và cấm vệ quân cũng có mặt, Nguyễn Huy lạnh giọng dặn dò, “Ta đưa Thái tử hồi cung! Các người đem xác Tô Khải về, ta sẽ đích thân trả tên khốn này cho Kim đế!”

Đó là lần đầu tiên Hắc Phong chấp nhận cho Nhật Hoàng cưỡi lên người nó, với Nguyễn Huy ngồi ngay phía sau. Nhật Hoàng tựa vào lồng ngực hắn, nén đau hỏi: “Tại sao hắn muốn giết ta?”

“Kim Quốc chưa bao giờ muốn nhún nhường, bọn chúng chỉ mượn chuyện giao hảo để phân tán sự chú ý của ta ở biên giới. Nếu âm mưu dàn cảnh hại chết người kế vị thành công sẽ gây ra hỗn loạn ở Kỳ Nam, nhân lúc đó có thể động binh đánh chiếm khu vực trọng yếu… Sáng nay ta nhận được tin báo có điều không ổn nên đi gặp mật thám. Ta xin lỗi, đáng lẽ không nên để người một mình…”, Nguyễn Huy gục đầu vào cổ y.

“Ta không sao! Ngươi đã đến kịp rồi!”, Nhật Hoàng thì thầm.

Sau khi sắp xếp ổn thoả cho Nhật Hoàng, Nguyễn Huy không nói không rằng biến mất, y nghĩ hắn đã đi Kim Quốc. Nhưng hơn một ngày sau Nguyễn Huy cùng Hắc Phong trở về, dẫn theo Tuyết Vũ. Hắn bảo rằng con ngựa không có vấn đề gì, Hắc Phong lần theo dấu vết và tìm được nó vẫn quanh quẩn trong rừng, trên người có một vết thương do ám khí. Nhật Hoàng nhớ lại cái hôm Tuyết Vũ bỗng dưng nổi điên, hẳn là do Tô Khải gây ra khi Nhật Hoàng không để ý. Lần này, con bạch mã được chính Nguyễn Huy huấn luyện lại và xếp ở cùng Hắc Phong. Bỏ qua chuyện gây hoạ, nó thực sự là một con ngựa tốt.

Lại nói đến mối quan hệ giữa Nhật Hoàng và Hắc Phong, mặc dù có đôi chút tiến triển nhưng chỉ dừng mở mức độ xã giao, nghĩa là nó cho phép Nhật Hoàng cưỡi lên lưng chỉ khi nào Nguyễn Huy ngồi phía sau hoặc dắt ngựa cho y.

“Ta cảm thấy nó đang rất miễn cưỡng?”, Nhật Hoàng bình luận khi ngồi đung đưa trên lưng Hắc Phong, được Nguyễn Huy dắt đi dạo, chân y vẫn còn đau.

“Nó đang học cách chia sẻ. Điện hạ xin rộng lượng!”, Nguyễn Huy giải thích, giọng điệu tràn đầy ý trêu chọc.

Hắc Phong chợt lắc bờm, đẩy vào vai hắn.

Nhật Hoàng bật cười, vỗ nhẹ lên đầu con vật, “Ta chỉ nhường ngươi thôi, canh chừng hắn kỹ cho ta!”

Nguyễn Huy đảo mắt cố giấu nụ cười. Gió Đông đã dịu lại.

Notes:

"
Nhìn về em, nhìn về em, dù trong khoảnh khắc đây thôi
Nhìn thật sâu vào đôi mắt dù người chẳng cần đáp lời
Một giây trôi qua là mãi mãi, chỉ cần ta nhớ nhau trong đời
Mỗi khi lạc đường, hãy nhìn lên ánh sao, anh hỡi!
Chàng kỵ sĩ xuyên màn đêm, đi lạc vào trong giấc mộng
Người đừng mang theo nỗi buồn, em còn đây hoài vấn vương
Dù cho ta cách xa nhau qua hàng vạn năm ánh sáng
Chẳng cần tiếng yêu thành câu, chỉ cần thấy nhau trong đời.

Chàng kỵ sĩ em thầm thương đã mệt nhoài nơi chiến trường
Nhìn người mang bao vết thương trong hừng đông nhòa ánh dương
Chàng kỵ sĩ nhớ nơi xưa nhưng chẳng trở về được nữa
Còn đây khúc ca dở dang bên một ánh sao đã tàn"

Sau ngày 5/1 nghe bài này thật sự không tưởng tượng ra gì khác ngoài cảnh dắt ngựa của Nguyễn Huy và Nhật Hoàng ;A;

Series this work belongs to: